Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 85. Kiếm khách

 

Lâm Chi Dĩnh đang đứng ngẩn người với vẻ mặt ngạc nhiên lập tức tỉnh táo trở lại và nói với con trai.

“Vân Phi, hãy lập tức đi ra ngoài tìm Hi Nghiên rồi đưa em con trở về. Và…à trước tiên mời ngài vào trong đã.”

Phong Vân Phi vừa đi ra ngoài vừa liếc nhìn phía sau.

Phong Diễn Tiêu thận trọng cởi giày đặt trên bậc thang đá rồi bước vào bên trong.

Thác Cao Minh không đi theo nghĩa huynh mà có ý tứ ngồi ở ngoài hiên.

Phong Diễn Tiêu ngồi trước Lâm Chi Dĩnh và cúi đầu.

“Ta xin lỗi. Dù nàng có mắng chửi ta thì cũng đáng thôi. Nhưng hãy để ta giải thích…”

“Ta biết. Ngài cũng không còn cách nào khác. Kể cả sau đó một khoảng thời gian dài thì người nhà của những người đã chết vẫn tìm đến và hành động lỗ mãng. Nếu ngài ở đó thì ngài cũng sẽ bị đánh chết hoặc bắt lên quan phủ thôi.”

Phong Diễn Tiêu gãi đầu.

Có rất nhiều người đã chết sau khi uống hoàn đơn, nên nếu bị lôi đến quan phủ, Phong Diễn Tiêu chắc chắn sẽ phải chết.

“Dù vậy thì ngài vẫn tìm được đến đây nhỉ?”

“Ta đã đi đến ngôi nhà từng sống trước đây và nghe tin từ người hàng xóm vẫn còn nhớ đến ta. Ta nghe nói rằng 5 năm trước nàng đã đi đến nhà của Trương Môn Hộ - một người hành nghề buôn bán vải.”

Lâm Chi Dĩnh nhìn chằm chằm Phong Diễn Tiêu.

“Ra là vậy. Nhưng trông ngài có vẻ ổn hơn trước đây nhiều.”

“Ồ! Vậy sao? Trông nàng cũng đẹp hơn rất nhiều so với khi sống cùng ta.”

Nói xong Phong Diễn Tiêu liền thấy gượng gạo.

“Trông nàng cũng đẹp hơn rất nhiều so với khi sống cùng ta”… đây là lời nói ngu xuẩn gì chứ?

Phong Diễn Châu nhanh chóng tiếp tời.

“Ta,ta tò mò nàng sống có tốt không nên đã tới đây. Ta không có ý gì khác nên nàng đừng cảm thấy áp lực. Bởi vì ta đã bỏ rơi nàng nên ta tuyệt đối sẽ không oán trách gì cả.”

“Oán trách gì chứ?”

“Ý ta là cho dù nàng đã trở thành người của Trương Thị thì ta cũng sẽ không oán trách gì hết. Một mình nuôi 2 đứa con hẳn là nàng đã rất vất vả…. Có lúc ta còn sợ mọi người đã chết vì đói khát.”

Bởi vì hắn từng đã nhìn thấy nhiều người đi lang thang ăn xin và chết đói.

Nếu bản thân hắn không lên núi thì cũng khó có thể đảm bảo chuyện gì sẽ xảy ra. Cho dù không cần nói thì hắn cũng biết tình hình lúc đó của vợ và 2 đứa con bị bỏ lại khốn cùng đến thế nào.

“Bây giờ ngài đang nói gì vậy? Ta kiếm sống bằng nghề phụ việc ở nhà bếp và may vá. Và tình cờ, ta gặp được một tỉ tỉ lớn lên trong cùng làng. Sau khi được tỉ tỉ khuyên bảo, ta đến bố mộc điếm và sống cùng tỉ tỉ.”

“Vậy…vậy sao? Nàng không tái hôn ư?”

“Vâng.”

Lâm Chi Dĩnh trả lời dứt khoát.

Thẩm Chi Diên - vợ của Trương Môn Hộ không có con cái. Có lẽ vì vậy nên thỉnh thoảng Trương Môn Hộ lại nói với nàng “Hãy sống cùng ta nhau cả đời.” Lâm Chi Dĩnh cũng biết Trương Môn Hộ có hảo cảm với mình.

Dù vậy thì Lâm Chi Dĩnh cũng không quá thiết tha trở thành vợ lẽ. Thật lòng mà nói thì việc nuôi dạy 2 đứa con cũng đã quá bận rộn đến mức nàng cũng không còn thời gian để cảm thấy cô đơn nữa rồi.

Khoảnh khắc đó, tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát ra khỏi miệng Phong Diễn Tiêu.

Nhìn hắn ta như vậy, Lâm Chi Dĩnh liền hỏi.

“Ngài đến đây để xem gia đình mà ngài đã bỏ rơi sống như thế nào sao?”

“Không…không phải như vậy. Nếu nàng cho phép, ta muốn một lần nữa làm tròn bổn phận của một người chồng, một người cha. Lần này ta có đủ tự tin để làm tốt điều đó. Ta sẽ không khiến nàng thất vọng thêm nữa.”

Khi đó, tiếng nói của Phong Vân Phi ở bên ngoài vọng đến.

“Mẫu thân, con mang Hi Diễn về rồi ạ.”

“Cả 2 đứa con vào đây.”

Phong Vân Phi và Phong Hi Diễn sau khi vào phòng thì trộm nhìn Phong Diễn Tiêu.

Ngay cả Trương Môn Hộ - chủ nhân của ngôi nhà cũng chưa bao giờ được bước vào phòng. Nên 2 đứa trẻ vô cùng kinh ngạc khi có một nam nhân lạ mặt ngồi ở đây.

“Các con chào đi. Đây là phụ thân của các con.”

".......”

Phong Vân Phi và Phong Hi Diễn ngạc nhiên nhìn Phong Diễn Tiêu rồi ngập ngừng cúi chào.

***

Tối ngày hôm đó.

Chính phòng ở tứ hợp viện (căn phòng ở trung tâm chính diện.)

Hai nam nhân ngồi đối diện nhau, ở giữa đặt một chiếc bàn.

Đó là Trương Môn Hộ - chủ nhân căn nhà, cũng là người vận hành bố mộc điếm và Phong Diễn Tiêu - khách không mời mà đến.

Trương Môn Hộ lớn hơn Phong Diễn Tiêu hai tuổi, dẫn dắt cuộc trò chuyện.

“Ta đã nghe đại khái chuyện thông qua phu nhân ta. Các hạ đến đây vì muốn tái hợp cùng gia đình sao?”

Phong Diễn Tiêu gật đầu.

“Đúng vậy. Cám ơn ngài vì thời gian qua đã chăm sóc vợ và các con ta. Ân huệ này ta sẽ không bao giờ quên và ta nhất định sẽ báo đáp ngào.”

“Các hạ không cần khách sáo. Cảm tình giữa mọi người rất sâu đậm nên cũng không thể nói là người ngoài được. Nhưng những người bị hại sẽ tìm cách báo thù… Các hạ đưa gia đình ra ngoài sẽ không sao chứ?”

“Ta sẽ cố gắng thuyết phục họ. Nói cho đúng thì ta cũng bị lừa thôi, ta không phải là người chế tạo ra thứ thuốc kinh khủng đó. Tội duy nhất của ta là đã tin tưởng vào lời ngon ngọt và bán chúng.”

Trương Môn Hộ gật đầu như đã hiểu.

“Phù! Thời gian qua sống cùng nhau nên cảm tình rất nhiều. Bây giờ lại phải chia xa như này, chưa gì ta đã thấy lo lắng rồi. Dù sao thì ta cũng mong là các hạ sẽ không lặp lại sai lầm trong quá khứ.”

"......"

Phong Diễn Tiêu khó chịu.

Nói thật thì điều đó đã vượt quá thân phận của Trương Môn Hộ.

Không có lý do gì hắn phải nghe lời như vậy từ một người không phải trưởng lão trong nhà cả, thậm chí đây còn là người hoàn toàn xa lạ.

Nhưng Phong Diễn Tiêu vẫn nhẫn nhịn.

Xét đến ân huệ của người mà mình đã mang ơn hắn suốt 5 năm qua, Phong Diễn Tiêu đành cho qua.

“Nhưng mà lẽ nào các hạ định quay trở về quê hương sao? Nhưng vậy sẽ có chút nguy hiểm đấy…”

“Không phải. Ta định sống ở Khai Phong.”

“À! Nhà cửa thì định thế nào? Giá nhà ở Khai Phong cũng không phải dạng vừa đâu.”

“Thời gian qua ta đã tích góp được tiền rồi.”

“Ta không rõ các hạ có biết thời giá không nhưng cho dù chỉ là Đan Tiến ( 單 進: ngôi nhà có một đình viên) thì ít nhất cũng đã 300 lượng bạc rồi. Như nhà này là Nhị Tiến (二進: ngôi nhà được chia thành đình viên và nội viên), và ta đã mua nó với giá 1000 lượng.”

Trương Môn Hộ nghĩ không đời nào một kẻ đi lang thang bán thuốc như Phong Diễn Tiêu lại có số tiền lớn như vậy.

“Nhà có một đình viên thì ta đủ khả năng để mua.”

Trước câu trả lời bình tĩnh của Phong Diễn Tiêu, Trương Môn Hộ nhất thời ngây người.

“Nếu vậy thì may quá. Ở Khai Phong hẳn cũng có những nơi mà Lâm muội có thể làm việc được. Vì Lâm muội ấy và những đứa con thì định cư ở Khai Phong rất hợp lý.”

“Sau này ta sẽ không để phu nhân ta phải may vá cho nhà khác nữa.”

“À, ta quên mất giờ đây muội ấy đã có Phong huynh đệ rồi. Các hạ định tìm việc ở Khai Phong sao?”

“Đương nhiên phải tìm chứ.”

“Ta có thể hỏi các hạ muốn tìm công việc thế nào không? Vì ta xuất thân ở Khai Phong nên mối quan hệ cũng khá rộng đó.”

Trương Môn Hộ khẽ liếc nhìn Phong Diễn Tiêu.

Ta tự hỏi rằng một kẻ đi lang thang bán thuốc, quay trở lại sau 12 năm liệu có tài cán gì đây.

“Ta biết dùng kiếm. Ta đang định làm việc ở thương bang hoặc là tiêu cục.”

“À!”

Tiếng cảm thán thoát ra khỏi miệng Trương Môn Hộ.

Trong số những công việc có thể kiếm được tiền mà không cần vốn thì không thể không nhắc đến kiếm khách. Chỉ cần có một cây kiếm thì đã có thể kiếm được nhiều tiền hơn so với người bình thường rồi.

Trương Môn Hộ không dựa lưng vào ghế nữa.

Hắn hơi căng thẳng khi nghĩ đến từ “kiếm khách”.

 “Không biết có thất lễ không nhưng các hạ có thể cho ta biết các hạ học võ từ môn phái nào chứ? Ta muốn giới thiệu chỗ làm phù hợp cho Phong huynh đệ. Nếu khó nói quá thì thôi vậy.”

“Ta được dạy bởi một cao thủ xuất thân từ Ngọa Long Trang.”

Phong Diễn Tiêu không che giấu nguồn gốc võ công của mình vì Ngọa Long Trang đã bị diệt môn và biến mất. Dù sao thì nếu có người từng thấy kiếm thuật của Ngọa Long Trang thì cũng sẽ nhận ra mà thôi.

“Ngọa Long Trang ở Lạc Dương sao?”

“Đúng vậy.”

“Ô hô! Ra là vậy. Đáng kinh ngạc đó.”

Trương Môn Hộ ngồi thẳng người nhìn Phong Diễn Tiêu.

Ta đã đơn thuần nghĩ hắn là một kẻ bán thuốc dạo, nhưng có vẻ ta đã sai rồi. Mặc dù Ngọa Long Trang ở Lạc Dương đã bị diệt môn nhưng đó vẫn là một Danh Gia (gia đình có tiếng tăm).

“Có một vài thương bang lớn ở Khai Phong, một trong số đó là Tứ Hải Thương Bang. Ngài đã từng nghe qua chưa?”

“Ở Khai Phong thì ta cũng không rõ lắm.”

“Ra là vậy. Nơi mà ta nhận hàng cũng chính là Tứ Hải Thương Bang. Ta có quen biết với Bang chủ của Tứ Hải Thương Bang nên ta sẽ chuẩn bị một buổi gặp mặt.”

“Đa tạ ngài nhiều.”

“Không có gì. Sống thì phải giúp đỡ lẫn nhau chứ.”

Trước thái độ thân thiện của Trương Môn Hộ, Phong Diễn Tiêu cũng tháo gỡ được vướng víu trong lòng.

Sau khi trả lời một vài câu hỏi của Trương Môn Hộ, Phong Diễn Tiêu đừng dậy khỏi chỗ và rời đi.

***

Ngày hôm sau, Phong Diễn Tiêu đi coi nhà cùng với Thác Cao Minh.

Vốn dĩ Phong Diễn Tiêu định đi cùng Lâm Chi Dĩnh, nhưng nàng nói có nhiều công việc tồn đọng nên đã từ chối.

Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh muốn tìm một nơi cách xa nhà Trương Môn Hộ nhất có thể. May mắn là vào lúc hoàng hôn đã tìm được một ngôi nhà phù hợp.

Đó là một tứ hợp viện đan tiến nhỏ, chỉ có mộ đình viên ở giữa nhà nhưng Phong Diễn Tiêu rất hài lòng. Nếu so với ngôi nhà hắn từng sống ở quê thì ngôi nhà này đúng là không khác gì cung điện.

Một ngày sau khi mua nhà, Phong Diễn Tiêu đã dẫn gia đình rời khỏi nhà Trương Môn Hộ.

Lâm Chi Dĩnh và bọn trẻ khá thích nhà mới, có lẽ vì đây là nhà riêng của chính bọn họ chứ không phải sống nhờ ở nhà người khác.

Vợ chồng Phong Diễn Tiêu quyết định sử dụng căn phòng trong cùng, còn bọn trẻ thì được bố trí tây thượng phòng và đông thượng phòng ở bên trái và phải đình viên. Thác Cao Minh thì ở đảo tọa phòng bên cạnh cổng lớn – giống với nơi Lâm Chi Dĩnh và bọn trẻ ở trước đây.

3 ngày sau đó, Trương Môn Hộ đã sắp xếp một buổi gặp mặt với bang chủ của Tứ Hải Thương Bang như đã hứa.

Bang Chủ Sang Chế Dung của Tứ Hải Thương Bang đã lập tức thuê Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh, sau đó điều họ đến kí lâu (妓樓) có tên Dung Hi Lâu mà hắn sở hữu. Cứ như vậy Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh đã bắt đầu bình ổn cuộc sống ở Khai Phong.

***

Núi Võ Đang tỉnh Hồ Quang.

Uyên Xích Hà một mình leo lên núi Võ Đang.

Kể cả Thẩm Thống, người vốn đi theo Uyên Xích Hà như hình với bóng cũng bị bỏ lại làng dưới. Uyên Xích Hà làm như vậy bởi vì nếu trong số các đạo sĩ có người nhận ra lão thì sẽ rất phiền phức.

Uyên Xích Hà đang chăm chỉ đi trên con đường núi thì bước chân dần chậm lại.

Uyên Xích Hà đã trông thấy sơn môn cao chót vót cách khoảng 50 bước nữa.

Một lát sau khi đến sơn môn, 2 đạo sĩ trông ngoài 20 xuất hiện.

“Tiểu huynh đài, mạn phép hỏi tiểu huynh đài có việc gì mà lại đến đây?”

Trước lời trịnh trọng của đạo sĩ, Uyên Xích Hà cũng nảy sinh lòng tôn trọng và lịch sự đáp trả.

“Tại hạ đến gặp Thiên Chí Thượng Nhân.”

Đạo sĩ mang tên Huyền Nguyệt bí mật quan sát đối phương.

Thiên Chí Thượng Nhân chính là sư huynh của sư phụ và cũng là sư bá của hắn. Sư bá vốn không hoạt động bên ngoài nên bình thường không có khách. Vây mà thiếu niên này lại đến tìm sư bá sao?

“Huynh đài có hẹn trước với sư bá rồi chứ?”

“Vâng. Ngài ấy nói rằng bất cứ khi nào có thời gian thì hãy đến tìm ngài ấy.”

Huyền Nguyệt nhăn mày.

Thiên Chí Thượng Nhân giống như hạc bay trong mây, là người mà ngay cả chưởng môn nhân cũng khó có thể gặp. Một người như vậy mà lại nói với người khác có thể gặp bất cứ lúc nào sao?

Tuy nhiên nhìn biểu cảm của thiếu niên thì dường như không phải nói dối.

Cuối cùng Huyền Nguyệt quyết định sẽ trực tiếp đến tìm Thiên Chí Thượng Nhân để xác nhận.

“Mong vị huynh đài hãy đợi ở đây một chút. Ta sẽ đi chuyển lời đến sư bá. Nhưng mà ta phải thưa rằng ai đến tìm nhỉ?”

“Ngài cứ nói là có Uyên Xích Hà đến tìm. Tại hạ không thể đi cùng sao?”

“À, bởi vì gần đây có nhóm ngươi đang gây ra huyết kiếp nên bình thường bọn ta không tiếp khách đến bái kiến. Nhưng nếu có hẹn trước hoặc là khách được mời thì vẫn có thể lên núi.”

“Là Di Minh Giáo sao?”

“Vâng.”

Huyền Nguyệt không phủ nhận.

Bởi vì không ai trong Võ Lâm mà không biết đến mối quan hệ thù địch giữa Thất Phái Nhị Môn và Di Minh Giáo.

Huyền Nguyệt gật đầu với Huyền Tụng - người đứng cạnh mình rồi đi lên núi.

Uyên Xích Hà đứng lơ đãng rồi nhìn thấy tế đàn khổng lồ được làm bằng đá.

Ngay lúc đó Huyền Tụng mở miệng như chờ đợi nãy giờ.

“Tế đàn đó là Giải Kiếm Trì nổi tiếng. Có câu nói rằng “Nếu là người chưa từng buông kiếm ở Giải Kiếm Trì thì đừng có đi đâu tự xưng mình là kiếm khách.”

“Giải Kiếm Trì là gì vậy?”

“Hơ! Vị huynh đài này không biết Giải Kiếm Trì của phái Võ Đang sao? Những người lên núi Võ Đang đều phải để lại kiếm của bản thân ở tế đàn kia. Mặc dù có điều kiện như vậy nhưng vẫn có rất nhiều kiếm khách đến thăm phái Võ Đang để luận kiếm đấy.”

“À!’

Uyên Xích Hà nhìn chằm chằm Giải Kiếm Trì với cái nhìn mới lạ.

Phải để lại kiếm mới được leo lên núi sao? Đúng là một quy tắc kỳ lạ và đáng ngạc nhiên.

Tay Uyên Xích Hà chạm vào thanh kiếm đang đeo ở thắt lưng.

Dù sao ta cũng đến đây để nghe lời khuyên của Thiên Chí Thượng Nhân nên để lại kiếm cũng không có vấn đề gì cả.

Đúng lúc ấy, có ai đó từ trên núi chạy xuống như cơn gió.

Đó chính là Thiên Chí Thượng Nhân.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...