Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 88. Những người ngoài cuộc xin đừng can dự.

 

Bên trong khách điếm nhỏ và lâu đời đến mức không có bảng hiệu đã chật kín khách. Hầu hết là những người trên đường đi Lạc Dương ghé vào để giải quyết cơn đói.

Không trông thấy tiểu nhị đâu nên Uyên Xích Hà và Thẩm Thống phải tự mình tìm chỗ trống.

Không còn bàn trống nào cả, Thẩm Thống đành chuyển hướng sang ngồi ghép bàn.

Khi Thẩm Thống đi đến chiếc bàn có ghế trống, một sơ lão (trung niên bắt đầu bước vào tuổi già) từ bên trong bước ra.

“Hê hê, nếu không còn bàn trống thì quý khách cứ ngồi đại chỗ nào cũng được. Quý khách dùng gì ạ?”

Thẩm Thống không đáp lời hắn ta mà vẫy tay với Uyên Xích Hà.

“Công tử, lại đây ngồi đi.”

Khi Uyên Xích Hà bước đến ngồi vào chiếc ghế trống, Thẩm Thống mời dời ánh mắt sang sơ lão kia.

“Quán ăn có món gì ngon?”

“Quán ăn tiểu nhân có mì, thịt heo xào, hay vịt quay đều rất ngon.”

“Mang cho bọn ta những món đó đi.”

“Vâng.”

Sơ lão nhìn thấy đao kiếm trên thắt lưng Uyên Xích Hà và Thẩm Thống thì cúi gập người rồi chạy đi.

Những người ngồi ăn trước không nói gì, như thể đây là chuyện thường tình ở khách điếm này vậy.

Uyên Xích Hà nhìn món mà bọn họ đang ăn.

Là mì.

Nhìn sang những bàn xung quanh, quả nhiên cũng là mì.

Đa số mọi người đều ăn mì như thể có hẹn trước với nhau.

Lúc này Thẩm Thống khe khẽ nói.

“Công tử, hình như là bọn họ.”

Nhân vật nổi bật đập vào mắt Uyên Xích Hà.

Không cần hỏi cũng biết Thẩm Thống đang ám chỉ ai. Chắc chắn bọn họ là những người đã chạy xe ngựa đến đây. Mặc dù không có cảm tình gì nhưng Uyên Xích Hà vẫn khẽ quay đầu lại vì tò mò.

Hai nam một nữ đang vội vàng ăn mì.

Chỉ với thức ăn thì khó phân biệt họ với những người khác nhưng Uyên Xích Hà có thể hiểu tại sao Thẩm Thống lại nói đó là bọn họ.

Chỉ cần nhìn thoáng qua là đã thấy họ tràn ngập khí thế của nhân sĩ Võ Lâm, hơn nữa ngoại hình của nam nữ nhân kia rất nổi bật.

Bọn họ điên cuồng ăn mì như thể có ai đó ở phía sau đuổi theo.

Có vẻ việc phóng xe ngựa như phát điên trên quan đạo không đơn thuần chỉ là do tính cách.

Uyên Xích Hà bất giác liếm môi.

Nhìn bọn họ ăn như vậy đột nhiên nước miếng của cậu tứa ra, và cơn đói trở nên cồn cào.

Uyên Xích Hà muốn nhanh chóng được ăn đến mức mồ hôi đổ ra lòng bàn tay.

Tại sao lại như thế nhỉ?

Ngay cả tiếng bụng sôi cũng réo lên.

Khi Uyên Xích Hà quay lại với vẻ mặt ngại ngùng…

Rầm.

Ai đó đã mở cửa khách điếm đầy thô bạo.

Mối nối trên cùng của cánh cửa cũ kỹ bong ra và cánh cửa rung lắc dội.

Ánh mắt của những người đang im lặng dùng bữa đều hướng về phía cửa vào.

Sau đó, 6 nam nhân lũ lượt kéo vào.

Bọn chúng nhìn quanh khách điếm với khuôn mặt dữ tợn rồi đột nhiên rút vũ khí ra.

Một trong số chúng cười nhếch mép và nói.

“Các ngươi nghĩ có thể thoát khỏi nanh vuốt của bọn ta hay sao? Mới nhịn đói có một ngày mà đã vào khách điếm ăn như thế này. Các ngươi cũng coi thường bọn ta quá nhỉ?”

Uyên Xích Hà quay đầu theo ánh mắt của bọn chúng.

Quả nhiên 2 nam 1 nữa kia đã buông đũa với khuôn mặt tái mét.

Nam nhân vừa rồi buông lời xúc phạm đá mạnh vào chiếc ghế ở gần hắn và hét lên.

“Mấy tên chó! Nếu không muốn chết thì lập tức biến ra ngoài cho ta!”

Những nam nhân khác cũng cười khúc khích và chen lời.

“Nhìn gì hả bọn bệnh hoạn!”

“Nhìn động tác của bọn khốn kiếp kìa!”

Bầu không khí trở nên hoảng loạn, những vị khách đang ăn mì vội vàng đứng dậy và đi ra ngoài.

Giữa lúc ồn ào, sơ lão giúp việc trong bếp thò đầu qua khe cửa.

“Ngươi còn ở đó làm gì? Còn không mau cút đi?”

Đúng lúc đó, một nam nhân chạm mắt với sơ lão rồi trợn ngược mắt lên.

Sơ lão kinh ngạc cúi đầu, ngập ngừng bước ra khỏi bếp.

Chứng kiến cảnh tượng đó, Uyên Xích Hà lên tiếng.

“A, ta phải ăn chút đã! Này, lão nhanh chóng vào bếp nấu ăn đi. Ta đói sắp chết rồi đây này.”

“Sao ạ?”

Sơ lão hết nhìn Uyên Xích Hà lại quay ra nhìn nam nhân kia với vẻ mặt ngu ngơ.

“Ta đói đến mức run cả tay rồi đây, lão nhanh làm gì cho ta ăn đi. Ta không đùa đâu.”

Sơ lão nhìn thanh kiếm đeo trên thắt lưng Uyên Xích Hà rồi chậm rãi lùi lại, quay trở về căn bếp.

Nam nhân tên Từ Vọng Kiếm Lý Triết Nguyên phóng ánh mắt đầy sát khí về phía Uyên Xích Hà.

Lại có kẻ dám ở lại và xen vào chuyện của bọn ta sao?

Lý Triết Nguyên muốn lập tức giết chết đối phương nhưng lại lo lắng về đao kiếm đang đeo trên thắt lưng 2 người kia.

Lý Triết Nguyên buộc phải kiềm chế cơn giận sục sôi của mình.

Lý Triết Nguyên ngừng hô hấp trong gây lát rồi hét lên.

“Bọn ta là Thiết Huyết Bang của Lạc Dương. Bọn ta đang truy bắt những kẻ phản đồ của Trường Hải Võ Quán, ta rất biết ơn nếu những người ngoài cuộc không can dự vào.”

Lý Triết Nguyên tin rằng lúc này lão già và thiếu niên kia đã rén sợ.

Thiết Huyết Bang là bang phái lớn thuộc tà phái, ngay cả Thất Phái Nhị Môn cũng không dám tùy tiện đụng vào. Nếu đã sống ở Lạc Dương thì chẳng có ai muốn gây thù chuốc oán với Thiết Huyết Bang.

Ngay lúc đó, nữ nhân trong 2 nam 1 nữ kia đã hét lớn.

“Dối trá! Tại sao bọn ta lại là phản đồ chứ? Chính các ngươi đã giở trò để nuốt chửng Trường Hải Võ Quán. Các ngươi đừng hòng hành xử như chủ nhân chỉ vì tổng quản đứng về phe các ngươi. Phản đồ thật sự chính là tên chó Tổng Quản đã theo phe các mới đúng!”

Lý Triết Nguyên nói với giọng điệu nực cười.

“Ả điên! Bọn ta chỉ là tiếp quản Trường Hải Võ Quán theo khế ước mà thôi?”

“Hừ! Chính lũ khốn các ngươi đã lôi kéo tổng quản và viết một bản khế ước giả!”

Trình Liên Chi -  đệ tử đời thứ nhất của Trường Hải Võ Quán nhìn chằm chằm Lý Triết Nguyên rồi quay đầu về phía Uyên Xích Hà.

“Thiếu hiệp! Thiết Huyết Bang chính là bọn tội phạm khét tiếng ở Lạc Dương. Lũ bọn chúng đã cướp đoạt Trường Hải Võ Quán, bọn ta muốn thỉnh cầu Thanh Phong Trang giúp đỡ nên chúng định giết chết bọn ta.”

Trình Liên Chi công khai sự thật như thể mách lẻo nhưng khuôn mặt Uyên Xích Hà vẫn bình tĩnh.

Trình Võ Chân - sư huynh của Trình Liên Chi, không thể chịu đựng được nữa cũng xen vào.

“Thiếu hiệp! Bọn chúng đã cướp Trường Hải Võ Quán dưới thân phận tà phái của Lạc Dương, bọn chúng sẽ tiêu diệt những người chống lại chúng.”

Lúc đó, Uyên Xích Hà ngoáy tay như thể quá ồn ào và nói.

“Oa, đúng là kỳ lạ ghê nhỉ? Các ngươi nói chuyện đó với một người đói bụng đến đây chỉ để ăn cơm như ta làm gì chứ? Muốn đánh nhau thì lặng lẽ đi ra ngoài kia mà đánh đi. Đừng có gây ảnh hưởng cho người khác.”

Nụ cười đắc ý hiện trên khuôn mặt Lý Triết Nguyên.

Rõ ràng đối phương sau khi nghe đến danh Thiết Huyết Bang đã mất hết khí thế và không muốn liên quan gì đến Trường Hải Võ Quán.

“Giải quyết chúng.”

Trước mệnh lệnh của Lý Triết Nguyên, 5 nam nhân còn lại hướng về 2 nam 1 nữ.

Trình Liên Chi nghiến răng rút kiếm.

“Được rồi, đến đây đi mấy tên khốn. Bây giờ ta cũng kiệt sức để chạy trốn rồi. Kết thúc ở đây đi.”

Trình Võ Chân và Lâm Hiệu ở trái phải nàng cũng rút kiếm.

Để đối phó với họ, 5 nam nhân nhanh chóng rút phác đao, sát khí ngập tràn khách điếm nhỏ.

5 nam nhân chuẩn bị tiến lên thì nhìn sang Lý Triết Nguyên với ánh mắt khó xử.

Chúng phải dàn rộng thành một hàng ngang, nhưng chiếc bàn của thiếu niên và lão già kia lại kẹt ở giữa.

Nếu thiếu niên và lão già không chịu tránh ra thì chúng phải lần lượt tiến lên chiến đấu với 3 kẻ kia.

Cuối cùng Lý Triết Nguyên đành hắng giọng và nói.

“Này thiếu hiệp, ta mong rằng thiếu hiệp có thể tránh đường một xíu. Chỗ này nhỏ quá nên bọn ta…”

Lý Triết Nguyên không nói hết câu.

Hắn nhận ra rằng thiếu niên và lão già kia đang nghe tai này cho ra tai kia những lời hắn nói.

“Mấy tên khốn kiếp này phát điên rồi hả?”

Nghe thấy danh tiếng của Thiết Huyết Bang rồi mà vẫn con ngồi lỳ ở đó là sao chứ?

Lý Triết Nguyên chuyển ánh mắt sang lão già.

Hắn nhìn thấy bao đựng đao của liễu diệp đao đỏ dưới bàn.

Liễu diệp đao đỏ.

Chỉ có một cao thủ khét tiếng với bao đao của liễu diệp đao đỏ ở Hà Nam.

Chính là Khẩu Mật Phúc Kiếm Thẩm Dương Khắc nhưng đã ngưng hoạt động từ 10 năm trước.

Là ma đầu cùng tề danh với Từ Ác Đao Phủ Tả Dương Sơn - Bang chủ Thiết Huyết Bang được gọi là Hà Nam Nhị Hung.

“Lẽ nào đây là Thẩm tiền bối sao?”

Lý Triết Nguyên cho rằng đây là Thẩm Dương Khắc và đệ tử của lão.

Nếu lão ta là Thẩm Dương Khắc thì lão chính là thân hữu của Bang Chủ, cho nên phải đối xử thật đàng hoàng. Nếu không thì 6 người họ cũng không phải đối thủ của Thẩm Dương Khắc.

Lý Triết Nguyên hỏi lão già với vẻ đề phòng.

“Có phải lão tiền bối chính là Khẩu Mật Phúc Kiếm tiền bối, cùng với bang chủ của tại hạ được gọi là Hà Nam Nhị Hùng không?”

" Phụt!"

Uyên Xích Hà phun ra ngụm trà đang ngậm trong miệng.

Nghe đến “Hà Nam Nhị Hùng”, Uyên Xích Hà vô thức phá lên cười.

Nhị Hung (二凶) thì còn được chứ Nhị Hùng (二 雄) cái gì thế chứ?

Giây phút đó Lý Triết Nguyên liếc nhìn thiếu niên với ánh mắt không hài lòng. Người lớn đang nói chuyện vậy mà tên nhóc miệng còn hôi sữa kia lại dám làm loạn sao?

Lúc này Thẩm Thống mới mở miệng. “Không phải. Nhưng mà bang chủ của Thiết Huyết Bang là Từ Ác Đao Phủ có phải không?”

“Đúng là như vậy…”

Lý Triết Nguyên nhìn lão già với ánh mắt bán tín bán nghi.

Không phải Khẩu Mật Phúc Kiếm mà lại thản nhiên nói ra cái tên Từ Ác Đao Phủ hay sao?

Lý Triết Nguyên đang vận não suy nghĩ thì nghe thấy giọng lão già vang bên tai.

“Hắn đã trở thành bang chủ khi nào vậy?”

“Mùa thu năm ngoái… nhưng mà cho hỏi lão tiền bối là ai nhỉ?”

“Thôi được rồi. Công tử ta đang dùng bữa, đừng có làm phiền nữa.”

"......."

Lý Triết Nguyên nhìn lão già với ánh mắt bất mãn.

Nếu không phải Khẩu Mật Phúc Kiếm thì mắc gì ta phải cúi mình như vậy chứ, nếu đã không phải thì đâu còn lý do gì để ta không dám đối đầu với bọn chúng.

Không phải quá lời khi nói rằng sức mạnh của Thiết Huyết Bang ở Lạc Dương cũng ngang hàng với Nghĩa Thiên Môn.

Đó là lý do tại sao Thiết Huyết Bang lại có thể nuốt chửng Trường Hải Võ Quán.

Lý Triết Nguyên suy tư một lúc rồi cứng rắn nói.

“Ta không biết lão tiền bối là ai nhưng nếu không muốn trở thành kẻ địch của Thiết Huyết Bang thì tốt hơn hết là tránh ra.”

Đúng lúc đó, sơ lão từ trong bếp bưng bát mì bằng 2 tay bước ra.

Ngay khi cảm nhận được bầu không khí lạnh lẽo, sơ lão ngập ngừng không dám lại gần.

Uyên Xích Hà liền vẫy tay ra hiệu cho lão cứ tiến đến.

Lúc này sơ lão mới cúi người, tiến lại gần chiếc bàn.

Khi mọi việc diễn ra không như mong đợi, Lý Triết Nguyên cắn môi.

Hắn thở khò khè và hét lên.

“Còn làm gì thế hả? Còn không giết chết bọn chúng đi.”

Trước vẻ hung dữ đó, 5 nam nhân lao đến, tuy nhiên bị chặn lại bởi chiếc bàn.

2 nam 1 nữ đang đứng giương kiếm ở phía bên kia bàn, nên việc 2 người một tiến lên không khác gì hành động tự sát.

Làm thế nào để qua được cũng là vấn đề.

Lý Triết Nguyên không biết khi đang đánh nhau tại một nơi chật chội thế này nếu đụng vào lão già và thiếu niên kia thì có xảy ra phiền toái gì không.

Hắn nghiến răng, trừng mắt nhìn lão già và thiếu niên.

Giữa lúc thế này mà lão già và thiếu niên vẫn bình thản ăn mì.

“Mẹ kiếp…”

Lý Triết Nguyên tức run người.

Nhưng trong tình huống đáng sợ thế này, người bình thường không thể thản nhiên như vậy được.

Nếu muốn sống lâu trong giang hồ thì cần phải tinh ý.

Nếu bọn họ bị thương, Thiết Huyết Bang sẽ báo thù cho bọn họ, nhưng nếu họ chết thì báo thù cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

Cuối cùng Lý Triết Nguyên quyết định đợi cho đến khi lão già và thiếu niên kia rời đi sau khi ăn xong.

“Chúng ta sẽ xử lý chúng sau khi lão tiền bối dùng xong bữa.”

Lý Triết Nguyên bố trí các thủ hạ ở lối vào để 2 nam 1 nữ kia không thể thoát ra ngoài.

Nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt Thẩm Thống khi lão đang húp mì.

“Chóp chép, đám người đó cũng tinh ý ra phết.”

“Đúng vậy, khá giống với Lão Tứ. Mắt nhìn của lũ trộm cướp xem ra cũng không phải dạng vừa. Mà bọn chúng là trộm cướp nhỉ? Khặc! Nước mì ngon quá!

Lý Triết Nguyên giả vờ không nghe thấy đoạn hội thoại giữa 2 người.

Dù vậy hắn vẫn không ngừng vận não để nắm được danh tính của đối phương.

Nếu nhìn vào cử chỉ hành động thì không phải chính phái.

Trong số tà phái ở Hà Nam có những nhân vật như vậy sao?

Trong lúc 3 nhóm người đang mập mờ đối đầu nhau thì ông chủ đem ra món ăn đã hoàn thành.

Thịt heo xào, vịt quay và rau xanh được đặt trên bàn.

Uyên Xích Hà và Thẩm Thống bắt đầu xé vịt quay bằng tay không rồi ăn.

Tay và miệng dính đầy dầu mỡ, miệng thì nhai nhóp nhép như thể người nhịn đói mấy ngày trời vậy.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...