Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 89
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 89. Gánh nặng và Bồ Tát
Trường Hải Võ Quán là một trong những võ quán quy mô nhỏ ở Lạc Dương.
Kể từ khi giao dịch với Bách Tuế Thương Bang bị cắt đứt vào năm ngoái, số lượng đệ tử giảm mạnh nên hiện tại chỉ còn hơn 10 người. Tuy nhiên, gần đây khi mối quan hệ giữa Trường Hải Võ Quán và Bách Tuế Thương Bang được cải thiện thì lại có vấn đề xảy ra.
Toàn bộ Trường Hải Thương Bang đã chuyển sang Thiết Huyết Bang.
Nói chính xác thì quyền sở hữu của Trường Hải Thương Bang đã chuyển cho Thiết Huyết Bang mà ngay cả Trường Long Kiếm Trình Tiêu Thiên - Quán chủ của Trường Hải Võ Quán cũng không hề hay biết.
Tất cả đều do Tổng quản Trình Vân Phong và Thiết Huyết Bang cấu kết giở trò.
Vốn dĩ Trình Vân Phong và Trình Tiêu Thiên là anh em họ và cả hai cùng điều hành Trường Hải Võ Quán.
Khi Bách Tuế Thương Bang gặp chuyện, thế lực sụt giảm, Thiết Huyết Bang đã tiếp cận Trình Vân Phong.
Trình Vân Phong sau khi bị Thiết Huyết Bang lôi kéo đã chuốc Trình Tiêu Thiên say mèm và bắt hắn kí vào bản khế ước với nội dung “Ta sẽ chuyển giao võ quán, bao gồm cả đệ tử và khứ lai xứ (khách hàng) cho Thiết Huyết Bang.”
Phải đến sau này Trình Tiêu Thiên mới biết được toàn bộ đều là mưu mô của Trình Vân Phong và Từ Ác Đao Phủ Tả Dương Sơn nhưng đã không còn cách nào để quay đầu.
Những võ quán khác của Lạc Dương vì lo sợ Di Minh Giáo nên cũng không dám giúp họđỡ.
Cuối cùng Trình Tiêu Thiên đặt hy vọng vào Thanh Phong Trang - bổn gia của mình.
Phụ thân của hắn – Trình Hải Lưu thích giao lưu với nhiều người, trong số đó có rất nhiều cao thủ tiếng tăm.
Vì vậy nhất đệ tử đời thứ nhất Trình Võ Chân, Trình Liên Chi và đệ tử đời thứ hai Lâm Hiệu đã được bí mật cử đi.
Tuy nhiên 3 người không thể đi đến Cửu Long Sơn - nơi Thanh Phong Trang ngự trị.
Không biết bằng cách nào nhưng những bang đồ của Thiết Huyết Bang đã đóng quân ở mọi giao lộ họ đi qua.
Sau khi bị rượt đuổi cả ngày dài, 3 người vì quá đói bụng nên đã ghé vào một khách điếm, và đó là nguồn cơn của tai họa.
Trình Võ Chân ngẩn người nhìn thiếu niên và lão già dùng bữa.
Nếu 2 người đó rời đi sau khi ăn xong thì bọn họ cũng sẽ tiêu đời.
Những bang đồ của Thiết Huyết Bang chạm trán trên đường trong thời gian qua đã không hề do dự tấn công muốn giết chết ba người họ. Vì biết họ có cùng huyết thống với quán chủ nên chúng rắp tâm diệt cỏ tận gốc.
Trịnh Liên Chi đụng nhẹ vào cánh tay Trình Võ Chân.
Ngay khi Trình Võ Chân ngạc nhiên quay đầu lại, Trịnh Liên Chi thì thầm.
“Hai người họ là lãng nhân sao ạ?”
Trịnh Võ Chân gật đầu.
Nhìn bộ dạng dầu mỡ dính tèm nhem tay, miệng và ăn uống ngấu nghiến thì không còn nghi ngờ gì nữa.
“Vậy thì Thanh Phong Trang hãy thuê họ đi.”
Khoảnh khắc đó, sinh khí hiện lên trong đôi mắt Trịnh Võ Chân.
Nếu họ là những lãng nhân khiến bang đồ Thiết Huyết Bang cảm thấy run sợ thì đây chính là sinh lộ.
Sau khi sắp xếp những điều muốn nói trong đầu, Trịnh Võ Chân tiến lại gần lão già.
“Tại hạ xin thất lễ, lão tiền bối liệu rằng…”
Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống quay đầu lại.
Khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt lườm nguýt của lão già, trái tim Trịnh Võ Chân đập bình bịch.
Không hiểu sao hắn còn cảm thấy lão già này nguy hiểm hơn cả Thiết Huyết Bang.
“Chuyện gì?”
Thẩm Thống nuốt chỗ thức ăn còn lại trong miếng xuống cuống họng rồi hờ hững hỏi.
Trong lúc Trịnh Võ Chân tỏ ra ngập ngừng thì Trịnh Liên Chi đã lên tiếng.
“Nếu hai vị đưa bọn ta đến Thanh Phong Trang thì tiểu nữ sẽ gửi tiền bối 1000 lượng bạc coi như tiền tạ lễ.”
Nhãn quang lóe lên trong đôi mắt Thẩm Thống.
Cách đây không lâu lão phải đánh nhau chỉ để nhận 10 lượng bạc cho 1 ngày công.
Vậy mà người trước mắt lại nói chỉ cần đưa bọn họ đi thì lão sẽ nhận được 1000 lượng bạc ư? điều này khiến Thẩm Thống ù cả tai.
“Công tử, làm thế nào đây?”
Trước câu hỏi của Thẩm Thống, Uyên Xích Hà hỏi bằng khuôn mặt lãnh đạm.
“Lão có biết Thanh Phong Trang ở đâu không?”
“Ta không rõ nữa. Này, Thanh Phong Trang ở đâu hả?”
Mặc dù cảm thấy mối quan hệ giữa lão già và thiếu niên kia rất đáng ngờ nhưng Trịnh Liên Chi vẫn vội vàng trả lời.
“Không xa đây lắm đâu ạ. Là ở huyện Lãng Xuyên. Đi từ đây thì sẽ mất khoảng 1 ngày đường.”
Thẩm Thống khẽ nhíu mày.
Nếu là huyện Lãng Xuyên thì là nơi 2 người họ đã đi qua.
Điều đó có nghĩa là phải quay lại hướng ngược ngại với Lạc Dương, Uyên Xích Hà và lão không có lý do gì phải làm như vậy.
Nếu họ thiếu thốn tiền bạc thì còn có thể nhưng bây giờ họ đã dư giả rồi, hà cơ gì phải vất vả như thế chứ?
Quả nhiên Uyên Xích Hà lắc đầu.
“Không được. Nam nhân không thể quay đầu.”
Thẩm Thổng liền nói với nữ nhân.
“Ngươi đã nghe thấy lời của công tử ta chưa? Chúng ta đã đi qua huyện Lãnh Xuyên rồi, nếu cùng hướng đi thì không chừng bọn ta có thể giúp. Nhưng bọn ta không đi về phía huyện Lãnh Xuyên nên ngươi hãy nhờ người khác đi.”
Trịnh Liên Chi bày ra vẻ mặt thất vọng và lên tiếng.
“Vậy còn Trường Hải Võ Quán ở Lạc Dương?”
Thẩm Thống dời ánh mắt sang Uyên Xích Hà.
“Công tử, cô nương này nói đi về phía Lạc Dương. Công tử thấy thế nào?”
“Vậy thì được, dạo này chỉ cần ăn với nghỉ thôi tiền cũng vào đầy túi nhỉ? Sao trước đây lại không như vậy chứ?”
“Hà hà, công tử nói đúng. Mấy năm chúng ta ở trong núi, dường như thế giới bên ngoài đã tốt đẹp lên nhiều rồi.”
Thẩm Thống lại quay về phía nữ nhân.
“Các ngươi đúng là may mắn đó. Công tử đã chấp thuận nên bọn ta sẽ đưa các ngươi đi.”
Trước lời của lão già, Trịnh Võ Chân và Trịnh Liên Chi thở phào nhẹ nhõm.
Trái ngược với những người thoát ra khỏi cái chết, khuôn mặt của Từ Vọng Kiếm Lý Triết Nguyên trở nên méo mó.
Lý Triết Nguyên nhìn một trong những thủ hạ của mình và nhanh chóng nhếch môi.
Hắn đang dùng thủ pháp truyền âm nhập mật, truyền lời nói thông qua chân khí mà không phát ra âm thanh.
“Bọn ta sẽ đi theo lũ người này, nên ngươi hãy rời khỏi đây trước và báo cáo cho bang chủ.”
Thủ hạ còn thiếu nội công để sử dụng truyền âm nên chỉ gật đầu ra hiệu rồi đi ra bên ngoài.
Uyên Xích Hà và Thẩm Thống sau khi ăn xong liền leo lên xe ngựa theo lời mời của Trịnh Võ Chân.
Vì có 2 ngựa kéo nên cho dù có thêm hai người ngồi lên cũng không thành vấn đề.
Có lẽ vì đã tìm được người hộ tống đáng tin cậy nên nhị đại đệ tử Lâm Hiệu thong thả điều khiển xe ngựa.
Trịnh Liên Chi nhiệt tình nói trong toa xe ngựa lắc lư trái phái.
“…Đó là cách mà Thiết Huyết Bang đã nuốt chửng Trường Hải Võ Quan.”
Câu chuyện dài của Trịnh Liên Chi đã kết thúc.
Tuy vậy biểu cảm của Uyên Xích Hà và Thẩm Thống vẫn không có biến hóa nào.
Trịnh Liên Chỉ hỏi với vẻ mặt có chút bức bối.
“Đó không phải việc đáng nổi giận hay sao?”
Uyên Xích Hà không nói lời nào, dời ánh mắt ra bên ngoài cửa sổ.
Lúc này Trịnh Liên Chi nhìn chằm chằm Thẩm Thống.
Thẩm Thống nói với vẻ bực dọc.
“Có hàng chục võ quán chính phái ở Lạc Dương, sao ngươi không nhờ sự trợ giúp từ họ?”
“Tiểu nữ cũng đã thử rồi. Nhưng vì lo sợ Thiết Huyết Bang nên không có ai dám đứng ra trợ giúp.”
“Ngươi đã thử đến Nghĩa Thiên Môn chưa?”
“Chính Nghĩa Minh nổi tiếng với việc không can dự đến những chuyện liên quan Di Mính Giáo mà.”
Uyên Xích Hà có vẻ quan tâm khi nghe đến “Di Minh Giáo”.
“Thiết Huyết Bang thuộc Di Minh Giáo sao?”
“Vâng, nghe nói Từ Ác Đao Phủ - kẻ đã trở thanh bang chủ mới của Thiết Huyết Bang vào năm ngoái là người của Di Minh Giáo. Hình như hắn được gọi là Thập Thủ Ma Binh.”
“Thập Thủ Ma Binh sao?”
“Vâng, nên hắn có vẻ là một cao thủ rất đáng gờm. Trước đây hắn được gọi là Hà Nam Nhị Hung nhưng bây giờ thì được gọi là Hà Nam Nhất Ác. Hiện tại hắn là cao thủ mà ngay cả Khẩu Mật Phúc Kiếm cũng không thể sánh được. Hắn cũng tự xưng mình là Hà Nam Nhất Hùng.”
Thẩm Thống nghe xong những lời đó thì lông mày giật giật.
“Hừm! Chuyện khác thì ta không biết nhưng Khẩu Mật Phúc Kiếm chắc chắc mạnh hơn hắn.”
“Không đâu ạ. Bây giờ hắn không còn là Từ Ác Đao Phủ trước kia nữa. Sau khi nhận được ân sủng của Di Minh Giáo thì hắn đã trở thành cao thủ tuyệt thế. Còn có tin đồn rằng Thập Thủ Ma Binh có thể đẩy lùi chưởng môn nhân của Nhất Phái Nhị Môn.”
“Cho dù hắn ta có nhận được siêu năng từ Di Minh Giáo thì võ công của hắn cũng không thể sánh bằng Khẩu Mật Phúc Kiếm.”
Thẩm Thống nhấn mạnh “võ công của hắn”.
Miễn là chúng còn duy trì dáng vẻ con người thì vẫn có tự tin chiến thắng.
Ngay cả Đại Lực Quỷ nhận được siêu năng không phải cũng bị đánh chết đó sao?
Nhưng tất nhiên con quái vật được hồi sinh sau khi Đại Lực Quỷ chết thì là do Uyên Xích Hà xử trí.
“Không phải vậy…”
Trịnh Liên Chi buột miệng nói với vẻ mặt mơ hồ.
Nàng không thể đồng ý với lời Thẩm Thống nói, cũng không thể liên tục phản bác. Nàng không muốn đụng chạm đến tâm khí của lão già ngay cả Thiết Huyết Bang cũng không run sợ.
“Nhưng mà biệt hiệu của lão tiền bối là gì vậy ạ?”
“Cửu Thiên Nộ Đao.”
“Thiếu hiệp có biệt hiệu không?”
“Ta không có.”
Uyên Xích Hà lắc đầu.
Ngũ Phong Thập Kiệt là biệt hiệu để chỉ 10 nghĩa huynh đệ nên không thể nói đó là biệt hiệu của mình được.
“À, ra là vậy.”
Trịnh Liên Chi không hỏi thêm nữa.
Nhìn nhận theo hướng khách quan thì thiếu niên này cũng chưa đủ tuổi để có biệt hiệu. Nàng đã hỏi thử vì trông lão già giống như người hầu cận của thiếu niên.
Quan tâm của Trịnh Liên Chi lập tức chuyển sang lão già.
Lão già với biệt hiệu Cửu Thiên Nộ Đao này có thể cứu sống Trường Hải Võ Quán sao?
Bọn họ định đi đến Thanh Phong Trang để nhờ giúp đỡ. Không phải có câu Gà thay chim trĩ hay sao? (Trường hợp không có đúng thứ cần thiết thì thay thế bằng thứ tương tự.) Bây giờ dù có là một cọng rơm cũng phải cố bám lấy.
“À, nói chuyện nãy giờ tiểu nữ vẫn chưa biết tên hai vị.”
Nói là “hai vị” nhưng ánh mắt của nàng ta dính chặt vào lão già.
“Tên của lão phu là Thẩm Thống.”
“Ta là Uyên…”
“A! Thi ra là Thẩm lão tiến bối. Nếu không thất lễ, tại hạ có thể hỏi sư môn của lão tiền bối được không ạ?”
Trịnh Liên Chi nóng lòng chen ngang nên câu trả lời của Uyên Xích Hà đã bị chôn vùi.
Thẩm Thống nén cười và thân thiện trả lời.
“Ta học từ Tứ công tử của Ngọa Long Trang.”
Bao gồm cả huynh đệ cùng cha khác mẹ thì Uyên Xích Hà là con thứ 4 nên có thể gọi là tứ công tử.
Uyên Xích Hà bị bài xích khỏi cuộc trò chuyện liền bĩu môi và quay đầu ra phía cửa sổ.
“Lẽ nào lão tiền bối đang muốn nói đến Ngọa Long Trang ở Lạc Dương sao?”
“Đúng vậy.”
“Ôi trời! Không ngờ lại là đệ tử của Ngọa Long Trang.”
Sắc mặt Trịnh Liên Chi sáng lên trông thấy.
Nếu là Ngọa Long Trang thì chính là võ gia chính phái.
Sau khi bị diệt môn, các đệ tử của Ngọa Long Trang đã phân tán khắp thiên hạ, không ngờ là có thể gặp ở đây.
“Đúng là ông trời giúp đỡ. Ngọa Long Trang và Di Minh Giáo chính là kẻ thù nên có thể trợ giúp cho Trường Hải Võ Quán rồi…”
Trịnh Liên Chi tràn ngập hy vọng và kể cho Thẩm Thống nghe về những trò đồi bại, ác ôn của Thiết Huyết Bang.
Ngày hôm sau.
Khi xe ngựa cách cổng thành Lạc Dương khoảng 300 bước.
Hơn 20 võ giả nhảy ra từ hai bên đường và chặn xe ngựa.
Lâm Hiệu giật mình ngạc nhiên kéo dây cương, những con ngựa liền giơ cao chân trước lên và dừng lại.
Hai con ngựa ngoẹo đầu sang trái phải với vẻ khó chịu cùng tiếng khịt mũi thô ráp.
Một lúc sau, 3 nam 1 nữa bước ra khỏi xe ngựa.
Trịnh Võ Chân và Trịnh Liên Chi xác nhận những võ giả đang chặn họ rồi lặng lẽ lùi về sau.
Uyên Xích Hà rất bận tâm đến siêu năng của Thập Thủ Ma Binh nên liền hỏi Thẩm Thống.
“Người là bang chủ có đến không?”
“Không ạ. Hình như hắn chỉ phái thủ hạ đến.”
“Ra là vậy.”
Uyên Xích Hà bày ra vẻ mặt mất hứng rồi đi tìm bóng râm ở gần đó. Nếu Thập Thủ Ma Binh đến thì không biết chừng Uyên Xích Hà cần phải ra tay, còn không thì mình Thẩm Thống là đủ rồi.
Trịnh Võ Chân, Trịnh Liên Chi và Lâm Hiệu cũng tập trung xung quanh Uyên Xích Hà.
Uyên Xích Hà nghiêng đầu.
Mặc dù Thiết Huyết Bang xuất hiện nhưng nhóm của Trịnh Võ Chân lại chỉ đứng xem như đây là việc của người khác.
Họ nghĩ rằng thuê người khác với giá 1000 lượng để làm giá đỡ kiếm sao?
“Quả nhiên là chính là mại kiếm (賣劍). Đúng là không có việc gì không thể giải quyết bằng tiền. Ăn, ngủ và cả việc khiến người khác đánh nhau…”
Thành thật mà nói thì Uyên Xích Hà không nghĩ rằng nhóm người Trịnh Võ Chân sẽ hoàn toàn lùi về sau. Nhưng nếu nghĩ theo mặt khác, thì đây chính là sức mạnh khi sở hữu 1000 lượng.
Khi nghĩ như vậy, Uyên Xích Hà thấy dù có chút nực cười nhưng lòng cũng nhẹ nhõm hơn.
Nhóm của Trịnh Võ Chân cho thấy họ đang thuê người bằng tiền chứ không phải bằng tình người hay đạo lý.
Phải hành động xứng với mức tiền nhận được.
Uyên Xích Hà chọn nơi có tầm nhìn và đặt mông xuống.
Trịnh Liên Chi ngồi xổm bên cạnh Uyên Xích Hà và hỏi.
“Thiếu hiệp, không cần phải giúp đỡ Thẩm lão tiền bối sao?”
Uyên Xích Hà không trả lời, ngược lại còn nhàn hạ dựa lưng vào gốc cây.
Uyên Xích Hà nghĩ trong lòng “Gấp 3 chừng đó cũng không phải vấn đề.”
“Thẩm lão! Đừng lãng phí thời gian nữa, nhanh chóng kết thúc đi. Ta có cảm giác như trời sắp mưa vậy.”
Trịnh Liên Chi cho rằng mình bị phớt lờ liền đứng dậy và đi đến bên cạnh Lâm Hiệu.
“Phải phục vụ toàn tâm toàn ý tên kia, Thẩm lão tiền bối đúng là Bồ Tát mà!”

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook