Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 95. Ngồi một chút cũng không sao.

 

Khai Phong.

Thiên Hương Khách Điếm .

Thiên Sát Ma Nhãn Xích Độ Quang - chủ nhân của Thiên Hương Khách Điếm  là một người khá độc lạ. Mặc dù là ác ma đến từ Tà Phái nhưng hắn lại dành dụm tiền và mở một quán ăn lớn mang tên Thiên Hương Khách Điếm.

Đa số các ma đầu đều sống một mình, nhưng hắn lại là người coi trọng các mối quan hệ. Kết quả hiện tại, hắn chính là một trong 10 trưởng lão của Hắc Xà Hội – Liên Minh Tà Phái của Khai Phong.

Cách thức vận hành Thiên Hương Khách Điếm cũng rất độc đáo.

Trong Thiên Hương Khách Điếm có khách điếm bình thường, có hắc điếm bán thịt người, cũng có trúc phòng nhận giết người thuê.

Hắn giao việc quản lý khách điếm, hắc điếm và trúc phòng cho 3 đệ tử của mình. Khách điếm là Nhất công tử, hắc điếm là Nhị công tử và trúc phòng là Tam công tử.

Vì trong một tòa nhà lại có tận 3 quản lý nên sự đối kháng của các đệ tử rất gay gắt, nhưng ngược lại hắn thấy cuộc đấu đá ngầm giữa các đệ tử là một cảnh rất đáng xem và còn kích động chuyện này.

Thiên Sát Ma Nhãn Xích Độ Quang nhìn chằm chằm Tam công tử Lưu Linh Kiếm Thẩm Nghênh Xuân với đôi mắt như rắn.

“Đã có tận 2 sát thủ chết rồi sao? Và đều do hộ vệ kỹ lâu gây ra ư?”

Mặc dù giọng điệu Xích Độ Quang rất điềm tĩnh nhưng Thẩm Nghênh Xuân vẫn run rẩy toàn thân và cúi đầu xuống.

“Võ công của hắn quá khác so với những gì đệ tử dự tính…”

“Ngươi có biết ta phải tốn bao nhiêu tiền để nuôi dưỡng một sát thủ không hả?”

“Xin hãy tha thứ cho đệ tử.”

“Tối thiếu là 10 ngàn lượng. Ngươi tưởng chỉ cần cho chúng ăn, cho chúng mặc, ru ngủ chúng là xong à? Còn phải dạy dỗ, điều trị, nếu cần thiết còn phải tìm linh dược cho chúng ăn nữa.”

“…”

“Thời gian để nuôi một sát thủ cho đến khi chúng có thể thực hiện phận sự tối thiểu là 5 năm. Nhưng ta đã nuôi Lục Sát và Thất Sát hơn 10 năm rồi. Giá trị của chúng không chỉ là 10 ngàn lượng mà phải hơn 20 ngàn lượng mới đúng. Vậy mà cả 2 đứa trẻ đó đều đã chết, tổng cộng  ngươi đã gây thiệt hại tối thiểu cho ta là 40 ngàn lượng.”

“Tất cả chuyện này đều là sai phạm của Chu Diệp Chấn. Hắn đã cũng cấp thông tin không chính xác…”

Thẩm Nghênh Xuân đổ hết trách nhiệm cho Chu Diệp Chấn.

“Ngươi nói đó là ủy thác của Tứ Hải Thương Bang sao?”

“Vâng. Nếu là lãng nhân bọn chúng thuê thì đáng ra chúng phải biết võ công người đó, nhưng dù cho đệ tử đã xác nhận vài lần rồi, thế mà chúng lại hoàn toàn không nói gì cả.”

Thẩm Nghênh Xuân bày ra vẻ mặt uất ức.

Chỉ là xử lý một lãng nhân được kỷ lâu thuê thôi sao lại trở thành vấn đề to tát đến mức này chứ?

“Nếu biết đối phương là cao thủ đến mức đó thì đệ tử đã dùng phương pháp khác rồi. Hơn nữa số tiền yêu cầu cũng sẽ là 3 ngàn lượng chứ không phải 700 lượng. Bọn chúng rõ ràng có ý lừa gạt chúng ta.”

Đột nhiên mục tiêu mở rộng từ Chu Diệp Chấn sang Tứ Hải Thương Bang.

Trước những lời giảo biện khéo léo của Thẩm Nghênh Xuân, ánh mắt Xích Độ Quang dịu xuống.

Mục đích của Thẩm Nghênh Xuân rất rõ ràng.

Đó chính là nhận bồi thường tử Tứ Hải Thương Bang.

Nếu Thiên Hương Khách Điếm  và Tứ Hải Thương Bang đối đầu trực diện thì đối với Thiên Hương Khách Điếm  là quá sức.

Ở Tứ Hải Thương Bang, chỉ tính riêng hộ vệ võ sĩ đã đạt khoảng 40 người.

Ngược lại, sát thủ của trúc phòng thuộc Thiên Hương Khách Điếm  tổng cộng chỉ có 7 người. Vốn dĩ là 9 người nhưng bây giờ đã chết mất 2.

Tuy nhiên, nếu tránh đối đầu trực diện thì Thiên Hương Khách Điếm  sẽ có lợi hơn.

Nếu các sát thủ hạ quyết tâm thì dù một con cáo già như Sang Chế Dung - bang chủ của Tứ Hải Thương Bang có biết trước đi chăng, việc hắn phải chết cũng chẳng phải chuyện gì lớn lao.

Vấn đề là Sang Chế Dung không phải là một kẻ tham lam tầm thường. Hắn còn yêu cầu giết chết hộ vệ kỹ lâu mà chính hắn đã thuê.

Xích Độ Quang vuốt bộ râu và nói.

“Sang Chế Dung có thể sẽ yêu cầu tiền bồi thường do việc giết người thuê đã thất bại.”

“Vậy thì đệ tử sẽ giết hắn.”

Sát khí hiện lên trong đôi mắt Thẩm Nghênh Xuân.

“Chậc chậc! Ngươi nói sẽ giết chết vật chủ sao? Đúng là mất trí vì tức giận rồi nhỉ? Vậy nên ta mới không thể giao trúc phòng cho ngươi được đấy? Đừng có đụng tay vào chuyện của trúc phòng trước khi có chỉ thị mới từ ta.”

(Vật chủ: Người cung cấp vốn hoặc hàng hóa trong kinh doanh buôn bán v.v…)

“…”

Thẩm Nghênh Xuân gục đầu xuống.

Đây là kết quả tồi tệ nhất.

Những lời hắn không muốn nghe nhất đã thoát ra khỏi miệng sư phụ.

“Hãy chuyển lời đến Sang Chế Dung. Ta muốn gặp hắn vào đầu giờ Tuất (khoảng 7h tối) ở Giang Nguyệt Lâu.”

“Vâng…”

Thẩm Nghênh Xuân trả lời với giọng không có khí lực.

Dù sao thì hẳn là ta sẽ phải làm việc vặt cho đến khi tâm trạng sư phụ được giải tỏa.

***

Tỉnh Hà Nam.

Trịnh Châu.

Trịnh Châu là thành đô của tỉnh Hà Nam, và cũng chính là trái tim của Đại Lục.

Ngày cuối tháng 10.

Dưới ánh nắng cuối thu, một chiếc xe ngựa đi vào cổng thành.

Xe ngựa đang đi giữa đường lộ thì dừng lại trước Trung Nguyên Khách điếm.

Mã phu đặt dây cương sang một bên, sau đó quay lại và hét lên “Đến nơi rồi ạ!”

Một lúc sau, 2 nam nhân từ trong xe ngựa bước xuống.

Đó là Uyên Xích Hà và Thẩm Thống- những người đã rời khỏi Lạc Dương.

Có vẻ như 2 người cảm thấy ghen tỵ với xe ngựa của Trường Hải Võ Quán nên cũng đã tìm một chiếc tương tự.

Vẫn còn quá sớm để ăn tối nhưng cả hai đều không do dự bước vào bên trong. Họ đã giải quyết bữa trưa qua loa nên bây giờ không thể chờ cho đến tối.

Trong lúc ngồi chờ đồ ăn thì Thẩm Thống liếc nhìn Uyên Xích Hà.

“Sao vậy?”

“Đột nhiên ta nghĩ đến lý do mà công tử xuống núi.”

“Nhạt nhẽo.”

Uyên Xích Hà cảm thấy khát nước liền rót nước vào ly và uống ừng ực.

“Công tử có tiến triển gì không?”

“Lão đúng là người hấp tấp nhỉ? Ta mới gặp Thiên Chí Thượng Nhân được mấy ngày mà lão đã hỏi tiến triển gì chứ?”

“Chỉ là ta đang nghĩ rằng dạo này công tử có vẻ bỏ bê võ công mà thôi.”

“Không phải nói đây là thời gian nghỉ ngơi hay sao?”

“Nghỉ ngơi thì cũng tốt, nhưng cũng không được quá buông thả. Ta lo lắng nên mới nói như vậy thôi.”

“Vậy giờ lão muốn nói ta nên nghỉ ngơi hay cản ta nghỉ ngơi đây hả?”

“Hà hà, công tử hãy nghỉ có chừng mực là được rồi.”

“Lão biết điều này không? Con ếch cũng phải ngồi xổm trước khi nhảy xa đấy.”

“Vâng, vâng, vậy thì công tử cứ ngồi đi ạ.”

“Với tuổi của ta thì ngồi một chút cũng không sao, còn Thẩm lão tuổi này mà ngồi là nguy hiểm lắm đó.”

“Ôi trời! Là ta đã sai rồi. Công tử hãy coi như chưa nghe thấy những gì ta nói đi.”

“Được thôi. À đúng rồi, Phong huynh đã bị trúng độc còn gì. Không phải chúng ta nên đi đâu đó tìm thuốc giải đúng chứ? Giờ cứ vậy đến đó cũng không giúp ích được gì cả.”

“Không phải vì điều đó nên công tử mới định đi tìm tổ chức sát thủ sao?”

“Hửm?”

“Ta tưởng công tử làm điều đó để nhận thuốc giải từ bọn chúng chứ?”

“Ta chỉ là định báo thù thôi.”

“haha.”

Thẩm Thống cười gượng gạo.

Võ uy của Uyên Xích Hà xuất chúng đến mức Thẩm Thống cho rằng những thứ khác Uyên Xích Hà làm cũng vô cùng uyên thâm. Nhưng trên thực tế Uyên Xích Hà chỉ là một giang hồ non nớt không biết điều gì.

“Nếu công tử đi tìm kẻ gây ra chuyện này thì không biết chừng sẽ tìm được thuốc giải đấy.”

“À! Thì ra là vậy.”

“Những người dùng độc thường sẽ có thuốc giải độc.”

“Vậy thì phải nhanh chóng đi tìm bằng hữu của Thẩm lão mới được.”

“Khà khà! Bằng hữu gì chứ. Chỉ là mối quan hệ quen biết mà thôi.”

Quen biết với sát thủ cũng không phải chuyện thường.

Vì vậy nói là bằng hữu có khi cũng đúng, nhưng Thẩm Thống đã hết mực phủ nhận.

“Mã phu đã nói cần nửa ngày mới đến được Khai Phong đúng không?”

“Vâng, nhưng ngựa và mã phu đều cần phải nghỉ ngơi nên tốt hơn chúng ta nên ở lại Trịnh Châu một đêm.”

“Vậy ư? Mong là Phong huynh có thể chống chịu được…”

“Công tử đừng quá lo lắng. Nhân sĩ Võ Lâm vốn có sức khỏe hơn người bình thường mà. Hơn nữa Phong huynh đệ còn luyện cả Bạch Tự Khẩu Quyết nữa, chắc chắn sẽ chống chịu được thôi.”

Đột nhiên Uyên Xích Hà nhìn chằm chằm Thấm Thổng.

“Rốt cuộc là kẻ nào đã yêu cầu chuyện đó chứ? Hắn muốn cướp thứ gì từ Phong huynh sao?”

“Ta cũng không thể hiểu được chuyện này. Dựa vào việc Phong huynh đệ làm việc ở kỹ lâu thì có vẻ không phải vì tiền.”

“Ta mà tìm ra kẻ đó là ai, ta sẽ bắt hắn phải trả giá.”

Uyên Xích Hà nghiến răng.

Sao lại muốn giết một người vừa mới quay về bên cạnh gia đình sau hàng chục năm chứ?

Là một người bị ngược đãi từ nhỏ nên Uyên Xích Hà luôn khao khát và có cảm xúc mãnh liệt về một gia đình hơn những người khác. Vì vậy Uyên Xích Hà đang phẫn nộ như thể chính mình gặp phải chuyện.

“Đã đến Trịnh Châu rồi, công tử thực sự không định ghé Đại Uyên Thương Bang sao?”

“Ừm.”

“Sao vậy?”

“Sau này…nếu tâm trạng ta thoải mái hơn thì ta sẽ đến.”

Thẩm Thống không hỏi gì thêm trước vẻ mặt cô đơn của Uyên Xích Hà.

***

Khai Phong.

Giang Nguyệt Lâu.

Giang Nguyệt Lâu là một trong tam đại kỹ lâu của Khai Phong. Buổi tối ở nơi đây luôn tấp nập những vị khách đến tìm rượu hảo hạng, món ăn ngon và kỹ nữ xinh đẹp.

Tại căn phòng kín chỉ những thượng khách mới được ưu tiên sử dụng.

Xích Độ Quang – chủ nhân Thiên Hương Khách Điếm  và Sang Chế Dung - Bang chủ Tứ Hải Thương Bang ngồi đối diện nhau.

Trên bàn bày đầy ắp rượu và đồ nhắm.

Hai lão già hiếm khi mở miệng, chỉ dùng đũa gắp đồ nhắm.

Khoảng một khắc (15 phút) trôi qua.

Sang Chế Dung đang chầm chậm gắp đồ nhắm thì đột nhiên nhìn chằm chằm vào Xích Độ Quang.

“Hô hô. Sao ngài lại nhìn ta như vậy?”

“À, ta chỉ đang thắc mắc sao đột nhiên ngài lại muốn gặp ta.”

Trước câu trả lời trơ trẽn của Sang Chế Dung, Xích Độ Quang cười khẩy.

Vì ủy thác giết người của bọn chúng đã có tận 2 sát thủ chết mà giờ hắn còn giả vờ giả vịt như vậy.

“Chu Diệp Chấn đã làm một trò rất thú vị.”

“Vậy sao?”

“Hắn đã ủy thác bọn ta với món tiền lớn là 700 lượng. Cùng lắm chỉ là một hộ vệ của Sang bang chủ sao lại có cái giá đó chứ? Đây hẳn là tác phẩm của Sang Bang chủ nhỉ? Nhờ ngài mà bọn ta đã thiệt hại rất nặng nề đấy.”

“Ta không rõ ngài đang nói gì. Chỉ tính những võ sĩ dưới quyền của ta đã có hơn 40 người rồi, sao ta lại phải nhờ Xích đại nhân chuyện đó chứ?”

Khoảnh khắc đó, nụ cười biến mất khỏi khuôn mặt Xích Độ Quang.

“Sang Chế Dung. Vênh váo vừa thôi. Ngươi nghĩ những hộ vệ đó có thể bảo vệ được ngươi sao?”

"......"

Trước lời mắng chửi bất ngờ của đối phương, Sang Chế Dung ngậm chặt miệng.

Tuy Xích Độ Quang cũng chỉ là ác ma thời trước, bây giờ lão ta chỉ là một thương gia giàu có không có sức mạnh để tự vệ mình nhưng những sát thủ của trúc phòng cực kì đáng sợ

Mặc dù sợ hãi nhưng Sang Chế Dung vẫn không cúi đầu trước Xích Độ Quang.

Khoảng khắc Xích Độ Quang lấy đi mạng sống của Sang Chế Dung thì Thiên Hương Khách Điếm  và Xích Độ Quang cũng sẽ xong đời. Xích Độ Quang biết điều đó nên cũng chỉ dám làm ầm ĩ.

“Các ngươi đã không cung cấp thông tin chính xác về đối thủ. Chính vì điều đó mà hai thủ hạ yêu quý, ta nuôi nấng tận 10 năm đã mất mạng. Ta sẽ không dài dòng nữa. Ngươi tính bồi thường thế nào đây?”

“Có vẻ như ngài hiểu nhầm điều gì rồi. Ta lặp lại một lần nữa, ta không biết bất cứ điều gì về ủy thác hay những thứ khác.”

Sang Chế Dung giả vờ đến cùng.

Để đề phòng trường hợp rối rắm như thế này, ngay từ đầu hắn đã vạch sẵn đây là việc hắn không biết.

“Được thôi, ngươi sẽ cứ như vậy đúng không? Có vẻ như ngươi cũng muốn kết thúc giống như tên khốn Chu Diệp Chấn. Ngươi nghĩ đơn giản vậy sao? Chu Diệp Chấn đã yêu cầu giết chết hộ vệ của Dung Hi Lâu. Nếu sự thật đó được tiết lộ thì điều gì sẽ xảy ra? Mọi người sẽ rất tò mò tại sao Chu Diệp Chấn lại làm như vậy, đúng chứ?”

Sang Chế Dung vẫn điềm tĩnh bất chấp sự khiêu khích của Xích Độ Quang.

Thực ra mục địch cuối cùng của hành động này chính là vạch trần kẻ đứng sau ủy thác giết người. Phong Diễn Tiêu không chết nên sự việc có phức tạp hơn một chút, tuy nhiên Sang Chế Dung chỉ cần kết quả như nhau là được.

“Ta cũng rất muốn biết tại sao Chu Diệp Chấn lại làm như vậy.”

“…”

Xích Độ Quang nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống Sang Chế Dung.

“Tên khốn trơ trẽn. Ngươi định đứng ngoài chuyện này như thể không biết gì sao?”

Nếu ủy thác giết người của Chu Diệp Chấn được làm sáng tỏ thì Tứ Hải Thương Bang cũng phải lãnh tránh nhiệm. Nhưng tại sao Sang Chế Dung có thể bình thãn như vậy? Xích Độ Quang dù có suy nghĩ thế nào cũng không biết được lý do.

Cuối cùng tiếng thở dài phát ra từ miệng Xích Độ Quang.

“Phù! Sang bang chủ, ta thua rồi. Ngài cũng đừng như vậy, hãy giải quyết theo hướng có lợi cho đôi bên đi. Nếu muốn buôn bán thì nên tăng bằng hữu chứ không phải kẻ địch, đúng vậy không?”

Xích Độ Quang thừa nhận dù có vận não thế nào cũng không thể vượt qua Sang Chế Dung.

“Hô hô, quả là câu nói tuyệt vời. Tăng bằng hữu chứ không phải tăng kẻ địch sao? Tốt thôi. Có một phương án đều tốt cho Xích đại nhân và ta, ngài có muốn nghe thử không?”

“Ngài cứ nói đi.”

“Hãy làm sáng tỏ ai đã giao yêu cầu giết người cho Chu Diệp Chấn. Đến lúc đó, ta sẽ ủy thác cho Xích đại nhân. Mặc dù là việc đơn giản nhưng ngài sẽ hài lòng với món tiền đó.”

Xích Độ Quang ngơ ngác nhìn Sang Chế Dung.

Rốt cuộc hắn muốn gì chứ? Xích Độ Quang quả thực không thể hiểu được bên trong những kẻ thương nhân đang nghĩ gì.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...