Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 98. Trước giờ ta đã sống như vậy.

 

Đưa thuốc giải cho Uyên Xích Hà xong, Thẩm Thống không có thời gian nghỉ ngơi liền tất tưởi chạy đi. Tất nhiên là để bắt Chu Diệp Chấn đang trốn ở đâu đó.

Uyên Xích Hà cho Phong Diễn Tiêu uống thuốc giải độc và chuyển Phong Diễn Tiêu vào phòng.

Có thể thấy được rằng sắc mặt xám xịt của Phong Diễn Tiêu đã dần có sắc đỏ.

Mặc dù đã dùng nhiều loại thuốc nhưng vẫn không có tác dụng, vậy mà chỉ với một liều thuốc giải đã có biến hóa thế này sao?

Uyên Xích Hà cảm thấy tâm trạng lẫn lộn khi nhìn thấy khuôn mặt Phong Diễn Tiêu đang say giấc.

Phong Diễn Tiêu là người cho hắn có cảm giác như một gia đình.

Mặc dù chỉ là một người thân thiết nhưng khi nhìn thấy Phong Diễn Tiêu đang hấp hối, Uyên Xích Hà vô thức siết chặt nắm đấm.

Nếu Phong Diễn Tiêu chết vì không tìm được thuốc giải, Uyên Xích Hà hẳn là sẽ rất khó có thể chịu đựng được việc này.

“Cứ để ta bắt được ngươi mà xem…”

Còn muốn giết chết Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh ư?

Uyên Xích Hà nghiến chặt răng.

***

Sang Chế Dung sau khi quay trở về Tứ Hải Thương Bang đã cho gọi đại hành thủ Lý Hoa Thủ.

“Bang chủ.”

“Hoa Thủ.”

Lý Hoa Thủ nhìn Sang Chế Dung với ánh mắt sửng sốt.

Khi Bang chủ Sang Chế Dung tỏ ra trầm mặc như vậy thì nhất định có người đổ máu.

Thương nhân không chỉ buôn bán.

Để phát triển thương bang to lớn như thế này, phải trải qua cuộc chiến thầm đẫm máu với kẻ địch.

Chính vì lý do này mà khách hàng lớn nhất của tổ chức sát thủ chính là những người thương nhân.

Những việc nhỏ nhặt sẽ được Chu Diệp Chấn – người xuất thân là lãng nhân xử lý, còn những việc lớn lao sẽ giao cho Đại hành thủ Lý Hoa Thủ.

“Ngươi cũng biết sự việc xảy ra ở Dung Hi Lâu rồi chứ?”

“Vâng thưa đại ca. Đệ nghe nói sát thủ đã cố gắng giết chết hộ vệ mang tên Phong Diễn Tiêu ở đó.”

Lý Hoa Thủ gọi Sang Chế Dung là “đại ca” thay vì “bang chủ”.

“Hôm nay có một lão già và một tiểu tử đã đến để giúp đỡ Phong Diễn Tiêu cùng Thác Cao Minh. Chúng đã xúc phạm và đe dọa ta.”

“Sao ạ?”

“Lão già đã biến 5 hộ vệ của ta thành kẻ ngốc. Còn Thác Cao Minh và tên tiểu tử đó thì đối xử với ta như một con chó…”

“Lũ điên này! Đệ sẽ lập tức ủy thác cho trúc phòng…”

“Lão già đó đến cả trúc phòng cũng không thể cáng đáng được.”

“Đến mức đó sao ạ? Vậy phải làm sao đây?”

“Chỉ có những môn phái đứng trong Thất Phái Nhị Môn mới có thể đối phó với lão già đó.”

Lý Hoa Thủ nhăn mày.

Hắn không thể nghĩ ra được môn phái nào có trình như vậy trong số những môn phái nhận ủy thác giết người.

“Hay chúng ta thử gặp Hắc Xã Đoàn.”

“Chuyện này cũng quá sức đối với Hắc Xã Đoàn.”

Lý Hoa Thủ không khỏi ngạc nhiên trước lời nói kiên quyết của Sang Chế Dung.

Hắc Xã Đoàn là tà phái liên minh của Khai Phong, có đủ thế lực để nuốt chửng một bang phái nào đó. Vậy mà Sang Chế Dung vẫn nói không được sao?

“Đại ca, tà phái lớn nhất ở Khai Phong là Hắc Xã Đoàn. Nếu Hắc Xã Đoàn cũng không được thì…”

Rốt cuộc là phải đi đâu để mượn tay giúp đỡ đây?

“Di Minh Giáo. Tối thiểu cũng phải là Thập Thủ Ma Binh mới có thể giải quyết được bọn chúng.”

“Theo như những gì đệ biết thì nếu muốn nhận được sự giúp đỡ của Di Minh Giáo…chúng ta phải trở thành thành viên của họ.”

“Ta biết. Thất Phái Nhị Môn chắc sẽ không hài lòng về chúng ta.”

Hầu hết các thương bang sẽ duy trì thái độ trung lập không nghiêng về phía nào. Người ta nói rằng trong tiền bạc không có chánh hay tà. Điều đó rất đúng đối với buôn bán.

Nhưng bây giờ phải làm thế nào?

Chỉ có Di Minh Giáo mới có thể giải tỏa mối hận thù của bản thân…

Lý Hoa Thủ suy nghĩ một lát rồi gật đầu.

“Đệ sẽ nghe theo lời đại ca. Dạo gần đây Di Minh Giáo chính là đại thế nên hẳn cũng có nhiều người sẽ làm như vậy.”

“Hãy đi tìm Nguyệt Hạ Giáo Đường ở Yển Sư.”

“Huynh đang muốn nói đến giáo đường được xây dựng ở vị trí của Ngọa Long Trang sao?”

“Đúng vậy, nếu nói việc Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh xuất thân từ Ngọa Long Trang thì phía đó sẽ không từ chối đâu.”

“Đệ biết rồi.”

“Nếu Phong Diễn Tiêu uống thuốc giải độc và khỏe lên thì bọn chúng sẽ rời khỏi đây nên ngươi phải nhanh chóng lên.”

“Vâng, đệ sẽ đi hết tốc lực.”

Ngay khi Lý Hoa Thủ rời đi, Sang Chế Dung lôi ra tờ ngân phiếu và mân mê nó.

Tiếp theo là xử lý chuyện của Thiên Hương Khách Điếm.

“Chắc phải để Xích Độ Quang sống sót nhỉ…”

Việc xử lý Chu Diệp Chấn giao cho Xích Độ Quang là lý tưởng nhất. Cần phải vỗ về lão, bởi vì nếu ủy thác cho nơi khác thì chỉ khiến tin đồn lan rộng ra.

***

Tối hôm đó.

Sang Chế Dung bí mật đến thăm Thiên Hương Khách Điếm.

Xích Độ Quang nhìn chằm chằm Sang Chế Dung với ánh mắt đượm sát khí.

“Ngươi đã phản bội ta, vậy mà còn mặt mũi dám đến tận đây sao? Dù vậy thì ta rất cám ơn người vì đã tự mình tìm đến, đỡ phiền phức cho ta. Nhưng kể cả thế thì cũng không có gì thay đổi cả…”

Sang Chế Dung đưa tờ ngân phiếu đến trước mặt Xích Độ Quang.

“Gì đây?”

“Nhìn mà ngài còn không biết sao? Hôm qua ta đã nói sẽ ủy thác cho ngài mà. Đây là tiền cọc.”

Xích Độ Quang nhận tờ ngân phiếu và xác nhận số tiền.

10 ngàn lượng bạc.

Xích Độ Quang không nói nên lời trong giây lát trước số tiền bất ngờ.

Sang Chế Dung quan sát vẻ mặt của lão rồi bình tĩnh nói.

“Ủy thác rất đơn giản. Nếu đứng trên lập trường của Xích đại nhân thì giống như giết chết một con chó mà thôi. Thực ra số tiền đó có thể coi như là sự đền bù cho những gì Chu Diệp Chấn đã gây nên. Khi nào xong việc, ta sẽ đưa cho ngài thêm 10 ngàn lượng.”

“Ngươi lại đang muốn giở trò gì nữa đây?”

Xích Độ Quang bán tín bán nghi.

So với việc đánh chết Sang Chế Dung thì kiếm được thêm một phân tiền cũng có ích hơn nhiều.

“Nhờ ngài xử lý tên Chu Diệp Chấn.”

Xích Độ Quang nhìn Sang Chế Dung với ánh mắt kỳ lạ.

Chu Diệp Chấn là người thân cận với Sang Chế Dung và cũng là người đảm trách những việc xấu xa trong suốt thời gian qua cho Sang Chế Dung.

Hà tất gì cần phải giết chết người như vậy vào thời điểm này?

“Hừ hừ, quả là kỳ lạ. Ngươi đâu có nhận được lợi lộc gì từ cái chết của hắn, sao giờ lại yêu cầu giết hắn chứ? Không phải bây giờ cao thủ không rõ lai lịch cũng đi tìm hắn ta sao?”

Trong một khoảnh khắc, Xích Độ Quang hiểu lầm rằng Sang Chế Dung đang muốn đổ tất cả mọi chuyện cho mình. Nhìn nhận theo một góc nào đó thì ủy thác của Sang Chế Dung khá lố lăng và mang tính chí mạng.

“Sẽ không có chuyện Xích đại nhân bị thiệt hại bởi chuyện này. Nếu có gì không may xảy ra, đại nhân cứ phản bội ta là được mà, có gì cần lo lắng chứ? Hay là bởi vì ngài sợ lão già kia nên không thể làm được?”

Sang Chế Dung đụng chạm đến lòng tự tôn của Xích Độ Quang.

Xích Độ Quang cáu tiết lên tiếng.

“Ngươi đang nói nhảm nhí gì vậy chứ? Lão già kia đúng là cao thủ nhưng ta cũng không phải ngươi vì sợ hãi mà cụp đuôi. Nếu ngươi cũng là người né tránh những việc mà bản thân lo sợ thì đâu thể leo lên vị trí như ngày hôm nay chứ, có đúng không?”

“Ngài nói đúng. Ta quả thực rất sợ việc phải gặp Xích đại nhân nhưng ta đã đến đây. Từ trước đến nay ta luôn sống như vậy. Còn Xích đại nhân thì thế nào? Ngài sẽ xử lý Chu Diệp Chấn và nhận thêm 10 ngàn lượng chứ? Hay ngài thấy 10 ngàn lượng là đủ rồi?”

".......”

Mặc dù Sang Chế Dung đã dụ dỗ đến mức đó nhưng Xích Độ Quang vẫn chưa nói mình sẽ nhận vụ này.

Xích Độ Quang chợt nhớ đến bàn tay tàn nhẫn của quái lão nhân.

Võ lực của quái lão nhân đó không chỉ để hù dọa. Một thức võ công chứa đầy sát ý khiến cho cơ thể của hắn phải khắc ghi. Xích Độ Quang hiểu rằng bản thân đã lâm vào tình huống thập tử nhất sinh.

Đó là lý do tại sao hắn lại e ngại ủy thác này, bởi vì sẽ lại bị vướng vào quái lão nhân đó.

Tuy nhiên mặt khác, Xích Độ Quang cũng đấu tranh rất nhiều với sự yếu đuối của bản thân.

Trên đời này có rất nhiều cao thủ.

Lăn lộn trên cuộc đời này, ta đã từng bị bao vây bởi những cao thủ mạnh hơn ta.

Nhưng ta vẫn sống sót.

“Hừm! Được thôi. Ta không biết tên họ Chu đó hiện tại đang trốn ở đâu vậy làm sao ta có thể giết hắn được chứ? Chỉ cần hắn lộ mặt ra thì những kẻ khác sẽ bắt hắn đi như chờ chực sẵn rồi. Dù ta có muốn thì cũng không đến lượt ta.”

“Hô hô! Xích đại nhân quên mất rằng ngay từ đầu ta đã nói đây là việc dễ dàng sao? Nếu là chuyện khó khăn sao ta có thể mặt dày đến tìm Xích đại nhân được. Sao ta có thể làm việc mà không có đối sách?”

“Ngươi biết Chu Diệp Chấn đang ở đâu sao?”

“Đâu chỉ là biết. Ta chính là người đưa hắn đi trốn vào ngày sát thủ thứ hai chết. Giờ ngài đã hạ quyết tâm rồi chứ?”

Nụ cười đắc ý hiện trên khuôn mặt Sang Chế Dung.

Một người đã trở thành bang chủ của thương bang thì chuẩn bị tất cả mọi thứ và gài bẫy người khác là những điều cơ bản. Lũ nhân sĩ Võ Lâm ngu dốt thì cứ nghĩ rằng chỉ cần có sức mạnh sẽ giải quyết được mọi thứ.

“Phù! Quả là một con cáo già. Tại sao ngươi lại muốn giết chết hắn? Điều đó chẳng có ích lợi gì cho ngươi cả.”

“Chỉ là ta muốn trừng phạt hắn vì đã làm mất thể diện của Tứ Hải Thương Bang mà thôi.”

“Ha! Lão già đê tiện. Ngươi nghĩ ta sẽ tin những lời đó sao?”

“Tin hay không là quyền của Xích đại nhân. Vậy rồi ngài có muốn nhận ủy thác dễ dàng này không?”

“Hắn là người đã gây thiệt hại cho ta, nên ta sẽ xử lý. Bây giờ hắn đang trốn ở đâu?”

“Hắn đang trốn ở Lý Gia Trang ở Lưu Xuyên Trấn. Đó là ngôi nhà thuộc quyền sở hữu của Đại Hành Thủ nhưng đã không được sử dụng trong một thời gian dài. Đương nhiên những người ở thương bang cũng không biết chuyện này. Ngài cứ quan sát tình hình xung quanh khoảng một ngày, khi tình hình dần im ắng thì ngài hãy đến đó.”

“Ngươi cũng gửi hắn đến nơi khá xa đó.”

Xích Độ Quang nhìn Sang Chế Dung bằng ánh mắt chán ghét.

Cho dù có sử dụng ngựa thì cũng mất hơn một ngày mới đến được Lưu Xuyên Trấn.

Chỉ cần nhìn vào điều đó thôi thì cũng biết được Sang Chế Dung là người tỉ mỉ đến mức nào.

***

Thác Cao Minh và Thẩm Thống không thể tìm thấy Chu Diệp Chấn đành tay không quay về.

Thác Cao Minh khẽ liếc nhìn Phong Diễn Tiêu đang ngủ say với nét mặt an yên rồi quay sang Uyên Xích Hà nói.

“Bọn ta đã bới tung tửu lâu, kỷ lâu, sòng bạc, thậm chí là khách điếm nhưng vẫn không nhìn thấy một cọng tóc của Chu Diệp Chấn.”

Thẩm Thống xen lời.

“Công tử, ta cũng đã gặp những người biết và sinh sống với Chu Diệp Chấn. Không ai nhìn thấy hắn sau ngày Thác huynh đệ giết chết sát thủ. Hắn dường như đã bỏ chạy ngay khi mọi chuyện trở nên tồi tệ rồi.”

“Thẩm lão, tên Sang bang chủ thì phải cần thêm nhân chứng nên ngày mai chúng ta hãy đi tra khảo Trương Môn Hộ.”

Thẩm Thống gật gù trước lời Thác Cao Minh.

“Lão già Sang Chế Dung còn hơi đáng ngờ, nhưng hẳn là tên Trương Môn Hộ đã đưa ra yêu cầu giết người. Nếu hắn ta thú nhận, chúng ta sẽ chôn sống hắn. Công tử thấy thế nào?”

“Chậc chậc! Nhìn ông già sống đủ lâu này nói kìa. Con người là hạt giống chắc? Chôn gì mà chôn chứ?”

“Ha ha, ta chỉ nói vậy thôi. Công tử muốn làm thế nào?”

“Chuyện này để Phong đại ca quyết định thì tốt hơn đó. Hắn là kẻ muốn giết chết Phong đại ca nên phải để Phong đại ca trả thù chứ.”

“À, ra là vậy. Là ta suy nghĩ nông cạn.”

Thác Cao Minh cũng gật đầu như thấy lời Uyên Xích Hà rất có lý.

Cứ như vậy vận mệnh của Trương Môn Hộ đã được chuyền qua tay Phong Diễn Tiêu- người đang say giấc.

Sáng hôm sau.

Thác Cao Minh chạy như bay đến bố mộc điếm và tóm lấy Trương Môn Hộ.

Trong lúc đó, Thẩm Thống đã cử một hộ vệ của kỹ lâu đến Tứ Hải Thương Bang để gọi Bang chủ Sang Chế Dung. Mặc dù bận rộn nhưng Sang Chế Dung không hề chần chừ và một mạch chạy đi.

Việc xác nhận đã kết thúc rất nhạt nhẽo, còn chẳng cần đến tra khảo hay làm gì khác.

Ngay khi Sang Chế Dung kể lại những lời hắn nghe được từ Chu Diệp Chấn, Trương Môn Hộ đã dập đầu xuống đất.

“Xin hãy tha thứ cho tiểu nhân! Tiểu nhân đã phạm tội chết. Vì say rượu quá nên mới phát điên như vậy. Nhưng tiểu nhân không hề yêu cầu giết chết Phong đại hiệp! Tiểu nhân chỉ yêu cầu lấy lại nữ nhân kia thôi. Thật sự là vậy ạ.”

Phong Diễn Tiêu đứng ở hành lang và nghe thấy những lời đó, liền ném bình hoa ở bên cạnh.

Choang!

“Đồ chết tiệt! Vậy thì có khác gì yêu cầu giết chết Phong đại ca chứ hả? Ngươi có từng thấy ai chó ghẻ như ngươi không?”

Lần này, Thác Cao Minh phẫn nộ dùng chân đạp Trương Môn Hộ.

“Tên chó chế! Chỉ riêng việc muốn chiếm đoạt đại tẩu đã là tội chết rồi, thế mà ngươi còn muốn giết chết đại ca sao? Vậy mà ngươi còn cầu xin được sống à? Chết đi, chết đi cho ta!”

Bụp bụp bụp.

“Hự hự! Xin hãy tha mạng. Á! Xin hãy tha mạng cho tiểu nhân. Hự hự. Bang chủ! Làm ơn hãy giúp tiểu nhân.”

Bất chấp tiếng la hét ầm ĩ, những cú đạp của Thác Cao Minh vẫn không dừng lại.

Hắn thực sự muốn giết chết Trương Môn Hộ.

Không thể nhìn thêm được nữa, Phong Diễn Tiêu liền ngăn cản Thác Cao Minh.

“Thác đệ, đủ rồi.”

Đến lúc này, Thác Cao Minh mới dừng chân.

Tuy nhiên, tâm trạng Thác Cao Minh vẫn chưa được giải tỏa, hắn lắc vai, thở hổn hển.

“Đại ca, tên khốn này thì cứ đánh chết đi là xong. Hắn đã muốn giết chết đại ca đấy.”

“Phù! Ta biết. Nhưng mà ta đâu có chết.”

“Huynh nói vậy là sao đây? Nhờ có Uyên đệ đến kịp thời, huynh mới có thể sống sót. Nếu không thì giờ huynh đã chết không nhúc nhích rồi. Chúng ta đừng để lại hậu họa. Huynh có chắc lần sau huynh vẫn sẽ may mắn không? Nếu huynh nghĩ cho đại tẩu và mấy đứa nhỏ thì…”

Thác Cao Minh không thể nói hết câu.

Phong Diễn Tiêu loạng choạng đi đến, chém bay đầu Trương Môn Hộ bằng phác đao cầm trong tay.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...