Đại Đường Đạo Soái
Chương 592: Giá họa Đạo Soái

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:



Đỗ phủ.

“Lan Đình Tập Tự” của Vương Hi Chi mang tới cho Đỗ Hà cảm xúc rất lớn, khiến hắn tìm được phương hướng phía trước.

Cái tên Vương Hi Chi tựa hồ như kết tinh của tinh hoa thư pháp cổ xưa, cương nhu kết hợp, vừa có tư thái hùng vĩ, vừa có vẻ đẹp ôn nhu, nhưng điều chân chính khiến người khác bội phục chính là bút lực của hắn.

“Ăn sâu vào gỗ ba phân” chính là câu thành ngữ xuất phát từ bút lực thâm hậu của Vương Hi Chi, từ cổ chí kim tựa hồ không có tồn tại làm được điều này, cho dù là những nhà thư pháp nổi tiếng như Nhan Chân Khanh, Công Quyền, Tô Thức cũng không thể so sánh. Ấn tượng sâu sắc nhất mà “Lan Đình Tập Tự” mang đến cho Đỗ Hà chính là từng chữ đều vô cùng sắc sảo.

Thể chữ Đỗ có điểm đặc sắc của nó, cũng không thua gì hành thư của Vương Hi Chi, nhưng chênh lệch về bút lực lại rất lớn.

Bởi vì “Lan Đình Tập Tự”, Đỗ Hà rốt cục phát hiện bản thân rất kém cỏi ở phương diện thư pháp.

Nghĩ đến đây, Đỗ Hà cũng không khỏi cảm khái nói:

- Xem ra thư pháp quả nhiên không phải một sớm một chiều có thể thành công ...

Đỗ Hà lắc lắc đầu, cảm thấy thời gian có vẻ không đủ, suy nghĩ kỹ càng cuối cùng cũng minh bạch, Vương Hi Chi và Trí Vĩnh yêu thư pháp điên cuồng, bọn họ có thể siêng năng khắc khổ luyện tập. Còn trong mắt hắn, thư pháp là một trong những niềm yêu thích. Trong đời hắn có ba niềm yêu thích lớn là tập võ, binh pháp và thư pháp.

Ba loại võ đạo, binh pháp, thư pháp, bất cứ loại nào cũng đều là học vấn uyên bác thâm sâu, người thường có dùng cả đời cũng khó có thể lĩnh hội một loại thần diệu trong đó, trong khi học cả ba loại, thời gian đương nhiên không đủ.

- Có nên từ bỏ, chuyên tâm học tập một loại không?

Đỗ Hà đột nhiên nảy sinh ra suy nghĩ này, nhưng hắn lập tức cảm thấy buồn cười, phủ định ý niệm trong đầu:

- Đỗ Hà ta không hy vọng trở thành đệ nhất dũng sĩ Trung Hoa năm nghìn năm như Hạng Võ, về quân sự cũng không dự định trở thành những nhà binh pháp nổi tiếng như Tôn Võ, Ngô Khởi, Hàn Tín, Bạch Khởi, về thư pháp lại càng không trông cậy có thể trở thành đệ nhất thư pháp như Vương Hi Chi, nếu đã là yêu thích thì cần gì phải tính toán được mất? Ta chỉ là không muốn chịu thua, chỉ cần có thể đứng vững bước chân ở thời đại này là đủ, cần gì phải đi tính toán với một vị tiền bối như vậy.

Nghĩ như thế, Đỗ Hà cũng cảm thấy vui sướng, không bắt buộc cũng không miễn cưỡng, tất cả tùy duyên, chỉ xem thiên ý.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...