Đại La Thiên Tôn 2: Vĩnh Hằng Chi Mộng
Quyển 1 - Chương 111: Kiếp – Kẻ hủy diệt tỉnh giấc

Sẵn sàng
Ảnh Nguyệt sơn trang

Cổ Thái vẫn say sưa gãy lên một khúc nhạc, thiên địa như đang giao hòa cùng với bản nhạc mà hắn tạo nên.

- Hắc hắc, tiểu tử này chắc hạnh phúc lắm đây. Nhớ phải đa ta lão tử đấy.

Nghĩ đến viễn cảnh Ti Mệnh và Tang Tương gặp lại sau mười vạn năm, mà trong đó có công giúp sức rất lớn của mình, Cổ Thái nở nụ cười tét đến tận mang tai, trông gương mặt của hắn thỏa mãn vô cùng.

Nhưng đột nhiên, bầu trời đang trong thời gian yên bình, và càng tuyệt vời hơn bởi tiếng đàn tuyệt mỹ của Cổ Thái thì bỗng một tiếng hét thất thanh nghe vô cùng thảm thương từ trên thiên thanh vọng xuống.

Cùng với đó là một cái bóng đen khổng lồ đang rơi xuống với tốc độ cực nhanh. Mà cũng đúng thời điểm đó, Cổ Thái đang say sưa gãy đàn thì dây đàn giống như bị một loại lực lượng nào đó tác động khiến cho toàn bộ dây đàn bị đứt hết.

Cổ Thái gương mặt tươi cười bỗng đông cứng lại, ánh mắt lộ ra vẻ vô cùng nghiêm trọng. Ngay lúc đó thì cái bóng đen khổng lồ ở trên trời rơi ngang qua ngọn thánh sơn, hết thảy bóng đen lọt vào tầm mắt của Cổ Thái.

- Hoàng Kim Chân Long?

Cái bóng khổng lồ ấy chính là của Hoàng Kim Cự Long, kèm theo đó là một trận mưa máu màu vàng từ trên trời đổ xuống. Nó sau khi đưa hắn và Ti Mệnh đến thánh sơn thì liền phi thăng lên trời, nơi cư trú ưa thích của nó. Cùng với thi thể đã vỡ nát của Hoàng Kim Cự Long còn có vô số các thi thể của hoang thú cư trú trên tầng trời ấy nữa, có rất rất nhiều.

Cổ Thái trong giọng nói vô cùng nghiêm trọng.

Lần đầu tiên, trong suốt mười vạn năm qua, trải qua vô số lần sinh tử, thậm chí khi đối đầu với kẻ thù mạnh nhất đời hắn ở hai vạn năm trước, Cổ Thái cũng chưa bao giờ cảm thấy nghiêm trọng đến bây giờ.

Hắn chính là kẻ gánh chịu thiên mệnh, hết thảy căn cơ trong thiên địa đều có liên quan đến hắn. Giờ phút này, hắn cảm giác thiên địa đang run rẩy, như đang sợ hãi một thứ gì đó vậy.

Bất chợt trong đầu óc hắn lóe qua một tia quang mang, hắn chuyển người lại nhìn về phía căn nhà nhỏ, nơi Ti Mệnh và Tang Tương đang ở bên trong, rồi lại nhớ về câu nói kỳ lạ của Thiên Cơ Tử trước lúc tạo hóa, và cả của sư tôn hắn nữa.

Cổ Thái trong mắt gân đỏ nổi lên, sát khí mấy vạn năm qua đã được áp chế giờ đây xuất hiện trên người hắn.

- Chết tiệt, thì ra là thế. Ngày đó ta vốn đã nghi ngờ, nhưng rốt cuộc vẫn bị qua mắt.

Hắn nghiến răng nghiến lợi, đằng đằng sát khí, gằng giọng nói.

- Toàn bộ Chư Thần mau xuất quan. Kiếp đã tỉnh lại, chuẩn bị phá hủy cả thiên địa. Đây là cuộc chiến chung cực của toàn bộ Thần Hoang. Trận chiến này không được phép thất bại, theo kế hoạch đã định, toàn bộ theo ra tiến vào Hư Không Thần Vực.

Giọng nói uy nghiêm của Cổ Thái vang vọng toàn bộ tiên cung khổng lồ, trong giọng nói ẩn chứa thần uy của đế quân. Ngay lập tức, toàn bộ tiên cung đang bình yên đột nhiên rực lên vô số ánh hào quang rực rỡ.

Ngay lập tức có vô số cường giả hiện thân, có nam có nữ, có già có trẻ, điểm chung của bọn họ chính là tu vi vô cùng mạnh mẽ bá đạo và toàn bộ đều phục thị Cổ Thái cả.

- Đồ Lục, bảo kiếm của bổn đế, mau xuất thế.

Cổ Thái tay hướng hư vô, quát lớn một tiếng. Trong không gian một loại âm thanh đinh tai nhức óc ngâm lên, đồng thời một cỗ sát khí kinh thiên động địa cũng xuất hiện.

Phảng phất như thiên địa bị bao phủ bởi cỗ sát khí bá đạo này, chỉ thấy từ trong hư vô xuất hiện một cơn gió màu đen. Nói chính xác hơn, chúng chính là những cơn phong nhận được biến hóa thành sát khí bay thẳng tới chỗ của Cổ Thái.

Nhưng phong nhận sát khí này dung nhập lại với nhau, lại một tiếng *oong oong* nữa ngâm lên, vô số Chư Thần tu vi thông thiên vậy mà cũng bị sát khí kinh thiên này làm cho chấn động. Chỉ thấy ngay sau đó, trên tay Cổ Thái xuất hiện một thanh cổ kiếm màu đen.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...