Đại La Thiên Tôn 2: Vĩnh Hằng Chi Mộng
Quyển 1 - Chương 114: Cái chết của Cổ Thiên Đế – Thời đại Thần Hoang kết thúc

Sẵn sàng


Một lần nữa, cái cảm giác trôi nổi bồng bềnh bất định lại xuất hiện trong con người hắn.

“Ta ghét… cảm giác này.”

Trong đầu hắn, suy nghĩ tiêu cực này lại xuất hiện, bởi vì nó chính là nguyên nhân tạo nên bi kịch của cuộc đời hắn.

Sức lực như được phục hồi phần nào, Ti Mệnh từ từ mở mắt ra.

Nơi đây là một thế giới kỳ lạ và đặc biệt. Nó chỉ có duy nhất một màu trắng xóa, làm cho người ta chẳng thể nào phân biệt nổi tứ phương bát hướng. Dù có tản linh thức để dò xét cũng vô dụng, nơi đây không tồn tại một thứ gì khác.

Ti Mệnh tinh thần vẫn còn hư nhược mệt mỏi, hắn dùng tay xoa huyệt thái dương. Hắn chậm rãi nhớ lại, rõ ràng mình đã cùng với Thiên Đạo đồng quy vu tận, tự tay đập nát tất cả. Nhưng đến bây giờ mọi thứ vẫn chẳng có gì thay đổi, không thể tiến vào Hư Thần Giới, cùng không tìm thấy được Thiên Đạo, tất cả đều giống như một giấc mơ vậy.

Tuy nhiên hắn nhận thức được rõ ràng những chuyện đã qua không phải là mơ, nó chính là sự thật không thể chối cãi. Hắn đã chết, Tang Tương đã chết, Cổ Thái cũng đã chết, và Thần Hoang đã bị hủy diệt. Chỉ là hắn không rõ, thế giới màu rằng này là nơi nào, và tại sao mình lại xuất hiện ở nơi này.

Đột nhiên, trong thức hải vang lên một âm thanh kêu gọi yếu ớt. Gương mặt Ti Mệnh hơi biến đổi, hai hàng chân mày nhíu lại.

“Âm thanh đó… có lẽ là thứ duy nhất để ta xác định đây là nơi nào!”

Ti Mệnh trầm tư suy nghĩ, rồi sau đó hắn đứng dậy. Hắn phát hiện cơ thể mình ở nơi này rất nhẹ nhàng.

“Là tồn tại linh hồn?”

Ti Mệnh nhướng mày, điều này làm hắn càng thêm khẳng định, bản thân mình chắc chắn được một quyền năng nào đó triệu hồi hộp thành. Về phần vì sao lại làm như vậy, hắn cũng chẳng rõ.

Ti Mệnh bắt đầu di chuyển về nơi phát ra âm thanh kêu gọi. Từ từ khuất dần trong thế giới trắng xuất này.

Chẳng biết thời gian trôi qua bao lâu, có thể là một năm, một trăm năm, một ngàn năm, hay chỉ là một cái chớp mắt, chính bản thân Ti Mệnh cũng chẳng thể nhận thức được.

Chỉ thấy ở trước mắt hắn hiện ra một hòn đảo nhỏ, trên đảo được bao phủ bởi một tấm thảm cỏ non xanh mướt, có một hồ nước nhỏ trong lành, một gốc Phù Tang hoa đang nở rộ, một bộ bàn cờ đã được chuẩn bị sẵn từ lâu, và cuối cùng là một người thanh niên áo trắng đang ngồi trước bàn cờ, khóe miệng nở nụ cười thần bí.

Ti Mệnh nhíu mày. Âm thanh tiếng gọi chính là từ hòn đảo này vọng ra.

Hắn trầm ngâm một hồi, rồi sau đó tiến tới gần, đặt chân lên hòn đảo nhỏ đó, chậm rãi tiến đến trước mặt người thanh niên bạch y đó.

Thanh niên bạch y mỉm cười, ánh mắt thần bí nhìn chằm chằm Ti Mệnh, giọng nói hệt như âm thanh của tự nhiên:

- Ta đợi ngươi từ rất lâu rồi, kẻ đứng ngoài vận mệnh!

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...