Đại La Thiên Tôn 2: Vĩnh Hằng Chi Mộng
Quyển 1 - Chương 90: Dấu vết của A Công

Sẵn sàng


Ra khỏi thông đạo, trước mặt là một vùng đất khá lớn, chu vi có thể so với nơi sinh sống của một tiểu bộ lạc.

Tại vị trí trung tâm là một tòa phủ đệ cao lớn, nhìn từ xa vô cùng nổi bật và bắt mắt.

Xung quanh tòa phủ đệ cao lớn là những ngôi nhà đá, trông phong cách rất giống với mấy tòa nhà của dân cư Phong Tuyết bộ lạc.

Phía Tây là một hồ nước rộng lớn trong xanh, có lẽ là nguồn nước chính tại nơi này. Người ở chỗ này dẫn nước từ hồ nước này tạo thành những con kênh, dẫn nước vào mấy khu đồng ruộng để trồng trọt.

Bầu không khí khá bình yên và tĩnh lặng, không có chút nào giống với một tổ chức chuyên thu thập tình báo cả.

- Thế nào? Ngạc nhiên sao?

Trương Nghiễm nhìn biểu tình của đám tân binh mới đến, giọng khàn khàn tủm tỉm cười.

- Chỗ này không giống với một tổ chức thu thập tình báo trong tưởng tượng của vãn bối.

Kha Thiên Lạc nhìn quang cảnh trước mặt, đáp:

- Khà khà, làm một người thu thập tình báo rất khó khăn, sơ hở một chút là mất mạng như chơi, bởi công việc này luôn đặt bản thân trong trạng thái nguy hiểm. Bởi vậy phải học cách che giấu và hòa nhập bản thân. Khó khăn nhất chính là làm sao để biến bản thân thành một người bình thường.

- Người bình thường?

- Khà khà, ngươi đừng nghĩ làm một người bình thường là dễ dàng. Nó thực sự rất khó, khó hơn những gì ngươi nghĩ.

Trương Nghiễm tiếu ý cười cười, đôi mắt hơi hiếp lạc ẩn ẩn nhìn qua Ti Mệnh, rồi nói tiếp:

- Như ngươi, ngươi không thích hợp làm một kẻ thu thập tình báo, bởi sát khí của ngươi quá nặng. Cả ngươi nữa, ngươi cũng không thích hợp.

Ngón tay chỉ thẳng vào Cổ Thái, giọng khàn đặc lại vang lên.

- Ở đây, có lẽ chỉ có mỗi một mình ngươi là hợp cách. Phải, ngươi đấy, cậu trai trẻ.

Ánh mắt Trương Nghiễm cuối cùng dừng lại ở Ti Mệnh. Gương mặt hắn hơi ngẩn ra, nhưng sau đó liền mỉm cười, lắc đầu đáp:

- Đa tạ tiền bối đã nhìn trúng, nhưng tôi nghĩ mình sẽ không làm một tình báo viên đâu.

Trương Nghiễm xoa chiếc cằm ngấn mỡ của mình, cười khàn khàn lộ ra hàm răng vàng màu:

- Khà khà, lão biết ngươi sẽ không đồng ý. Tuy có chút đáng tiếc, nhưng không sao cả. Một lát nữa, ngươi đi theo lão phu.

- Vâng, tiền bối.

Trong lòng Ti Mệnh khẽ động, hắn là ông lão Trương Nghiễm này mới gặp qua lần đầu tiên, nhưng ý tứ như đã quen biết từ trước. Hắn nội tâm nghi hoặc, nhưng hiện tại không nói gì, chỉ kính cẩn gật đầu.

- Khà khà, giờ để lão phu dẫn các ngươi tham quan một vòng để biết nơi nào có thể đi, nơi nào tuyệt đối không được đặt chân vào.

********* Quyển 1: Ti Mệnh

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...