Đại La Thiên Tôn 2: Vĩnh Hằng Chi Mộng
-
Quyển 2 - Chương 208: Quẩy một trận
Sẵn sàng
Một cơn bão tuyết trắng xóa ập đến, kèm theo từng đợt hàn phong lạnh lẽo, chẳng khác gì những thanh đao băng giá lạnh lùng cứa vào da thịt người ta. Trước mặt là một vùng lãnh nguyên rộng lớn bị bao phủ bởi một màu trắng, quả nhiên đúng như người ta nói, dưới Địa Tiên cảnh tuyệt đối không được phép tiến vào Băng Tuyết Lãnh Nguyên.
Trong cuồng phong bão tuyết, có hai cái bóng người nhỏ bé lấp ló hiện ra. Chính là Tinh Hồn và Thượng Quan Lãnh.
Đứng trong cơn bão lớn, một gã trung kỳ Địa Tiên cảnh, gã còn lại chưa chính thức tiến vào Địa Tiên cảnh, nhưng thực lực cách biệt chả bao nhiêu, so với Địa Tiên cảnh bình thường muốn bá đạo hơn nhiều.
- Thật là lạnh, ta không thích xíu nào.
Gió lớn khô lạnh khó chịu phà vào mặt, giống như bị một con quái vật tuyết đang la liếm vậy, cảm giác cực kỳ khó chịu mà dùng từ ngữ khó miêu tả hết được.
Thượng Quan Lãnh bĩu môi nói. Bất quá, trông Thượng Quan Lãnh hình như không ảnh hưởng lắm bởi trận bão tuyết này. Nói đến câu trên, dưới Địa Tiên cảnh tiến vào Băng Tuyết Lãnh Nguyên chỉ có con đường chết, nhưng Địa Tiên cảnh cũng không phải dễ dàng muốn hành tẩu. Trừ phi trên người có pháp bảo tị hàn vô cùng lợi hại.
- Wao, hình như ngươi không bị cái lạnh ở đây ảnh hưởng, thật lợi hại à.
Liếc mắt qua nhìn, trong mắt Thượng Quan Lãnh kinh ngạc, nhưng sau đó chuyển thành hứng thú, thốt lên một tiếng.
- Ta không bị ảnh hưởng bởi hàn khí là nhờ Viêm Hỏa Ti Y và Liệt Diễm Châu hai kiện pháp bảo, mà trông ngươi, hình như chẳng sử dụng pháp bảo nào khác. Thật lợi hại, có thể tiết lộ được không?
- Ngươi nghĩ ta sẽ nói?
Tinh Hồn lãnh đạm đáp.
- Có lẽ là không, ha ha ha…
Ngửa mặt lên trời cười lớn, đối với câu trả lời của Tinh Hồn, Thượng Quan Lãnh chẳng có chút khó chịu nào cả.
Nhớ lại một khắc trước, lúc hai người bọn hắn giao chiến kịch liệt, ta một kiếm ngươi một kiếm, sau đó mất hút vào Băng Tuyết Khẩu. Cuối cùng khi xuất hiện tại Băng Tuyết Lãnh Nguyên chân chính thì cả hai đều đồng thời không hẹn mà dừng kiếm lại.
Chỉ mới giao đấu, nhưng thoạt trông đã hiểu nhau rất rõ, thật đúng là vi diệu khó tả.
- Tinh Hồn, tại Thiên Kiếm tông thế hệ chúng ta, chỉ có ba người khiến ta hứng thú. Dương sư huynh là một, tên nghiện rượu Túy Kiếm là hai, và ngươi là ba.
Tinh Hồn giữ im lặng, từ chối cho ý kiến.
Bên cạnh, Thượng Quan Lãnh lại nói tiếp.
- Trò chuyện với người như ngươi đúng là chán chết đi được, kiểu này sao mà đi cua gái được. Mà thôi, quên chuyện đó đi. À đúng rồi, ngươi có tính đi thám hiểm cái gì địa cung kia không?
Chợt nhớ ra chuyện địa cung, Thượng Quan Lãnh lại hỏi.
- Đằng Long Chiến gần đến, có thể gia tăng thực lực lúc nào thì hay lúc đó. Địa cung, dĩ nhiên phải đi.
- Ha ha, ngươi cũng hứng thú với Đằng Long Chiến. Vậy thì càng thú vị rồi. Thứ này cho ngươi.
Cười lớn một tiếng, Thượng Quan Lãnh xoay người rời đi, bóng dáng khuất dần bởi cơn bão lớn. Trong tiếng gió truyền lại tiếng cười ngạo nghễ cùng câu nói:
- Hy vọng gặp lại ngươi tại địa cung. Khi đó cùng quẩy một trận ra trò nào, ha ha ha…
Nhìn theo hướng Thượng Quan Lãnh biến mất, Tinh Hồn chân mày nhướng lại. Tính cách của Thượng Quan Lãnh, đúng là rất quái dị, đồng thời cũng là một đối thủ mạnh. Trước đó giao thủ, cả hai đơn giản chỉ là so chiêu thức, dò thám thực lực mà thôi, chưa hề sử dụng toàn bộ sức mạnh thật sự.
Nếu thực sự bung ra hết, Tinh Hồn thật sự không dám nắm chắc phần thắng. Thực lực của đệ tử thiên tài không thể xem thường được.
Vì vậy, Tinh Hồn càng phải gấp rút nâng cao thực lực. Hít sâu một hơi, Tinh Hồn cầm tấm da mà Thượng Quan Lãnh đem ném cho hắn. Mở ra thì mới biết, đó là một tấm bản đồ Băng Tuyết Lãnh Nguyên. So với tấm bản đồ hắn mua được ở cửa hàng Băng Tuyết Thành chi tiết hơn rất nhiều.
Trên bản đồ có rất nhiều vị trí đánh dấu Thiên Niên Băng Hoa có thể sinh trưởng. Có tấm bản đồ này, việc tìm kiếm Thiên Niên Băng Hoa sẽ đơn giản hơn rất nhiều, giảm thiểu được thời gian hoàn thành nhiệm vụ.
Nhận tấm bản đồ này, đối với hắn mà nói chẳng có gì đáng xấu hổ cả. Đưa thì dùng thôi, dại gì phải tự cao từ chối chứ?
Lại lấy ra một chiếc la bàn, trong bão tuyết, dù thần thức mạnh cách mấy thì cũng khó mà xác định phương hướng, trừ khi có bản lĩnh thông thiên quán địa, thần thức bao trùm Băng Tuyết Lãnh Nguyên, một cái nhấc tay hủy diệt cái nơi giá lạnh này.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook