Đại La Thiên Tôn 2: Vĩnh Hằng Chi Mộng
-
Quyển 2 - Chương 31: Nhị sư ca
Sẵn sàng
Trở lại với Vĩnh Dạ Thâm Uyên.
Tinh Hồn cật lực bỏ chạy, hắn bây giờ tinh thần đang vô cùng mệt mỏi do phải điều khiển hơn hai ngàn con đom đóm. So với lúc thu phục đám đom đóm còn muốn mệt mỏi hơn.
Dù sao đơn thuần thuần phục chúng so với việc điều khiển đối đầu với những tên đệ tử Thiên Kiếm Tông kia thì đơn giản hơn rất nhiều.
Cũng may là Dương Khai cùng đám đệ tử Thiên Kiếm Tông thụ thương rất nặng, thế nên không có ảnh hưởng đến bầy đom đóm. Nếu là lúc bọn họ đạt trạng thái đỉnh phong nhất, chỉ sợ Tinh Hồn mất đi chí ít gần một phần ba bầy đom đóm.
Tinh Hồn trí nhớ rất tốt, trước khi giao lại tấm bản đồ cho Lục Phong cùng Cố Tinh Hải, hắn đã ghi nhớ rất kỹ, thế nên tìm đường đến chỗ hai người Lục Phong không quá khó khăn.
Trên đường bỏ trốn, từ đằng sau vọng lại âm thanh gào thét phẫn nộ, tràn đầy hung tính. Không cần đoán thì cũng biết đó là cho Lục Nhãn Tử Văn Hạc mà ra, hiển nhiên nó đang vô cùng tức giận.
Lưu lại một khỏa U Hải Quả, hy vọng khiến cho nó bớt giận dữ. Có điều cũng không quá nhiều trông mong, tốt hơn hết chính là tranh thủ thời gian này mà rời khỏi Vĩnh Dạ Thâm Uyên đầy rẫy nguy cơ này.
********* Quyển 2: Bách Luyện Thành Tiên *********
- Thời gian lâu như vậy mà thúc thúc vẫn chưa đến, không biết có chuyện gì bất trắc không nữa
Đứng trên một vùng đất khá bằng phẳng, Cố Tinh Hải đi qua đi lại liên tục, tâm trạng dường như rất xấu, hiển nhiên là đang lo lắng cho Tinh Hồn.
Mà Lục Phong ngồi trên tảng đó nhỏ cách Cố Tinh Hải không xa, thực sự mà nói thì hắn cũng đang rất căng thẳng.
Một phần lo lắng cho Tinh Hồn, nhưng phần nhiều thì chính là bởi cô gái nhỏ này.
Câu hỏi của nàng ta, tính đi tính lại cũng gần hai mươi lần rồi. Mà mỗi lần như vậy, hắn lại không thể không trả lời, bởi không nói thì lại khiến tâm trạng cô gái nhỏ này càng xấu hơn.
- Tiền bối rất lợi hại, sẽ không sao đâu.
Lục Phong thở dài trong lòng, nhưng rốt cuộc vẫn phải mở miệng.
- Thúc thúc đúng là rất lợi hại. Nhưng Vĩnh Dạ Thâm Uyên nguy cơ sinh tử nơi nào cũng có, chỉ sợ…
Cố Tinh Hải dừng bước chân lại, trừng mắt với Lục Phong, trong giọng nói vẫn không kìm được âu lo.
- Không được, ta phải quay lại tìm thúc thúc.
- Ấy ấy… chuyện này rất nguy hiểm.
Lục Phong giật bắn mình, lập tức đứng dậy, xua tay khuyên can.
- Dù nguy hiểm ta cũng mặc kệ. Lục Phong tiểu ca, ngươi ở đây đợi ta.
Cố Tinh Hải ánh mắt đầy kiên quyết, tựa hồ trời sập xuống cũng không thay đổi được ý định của nàng.
Còn Lục Phong, hắn trong lòng nước mắt tuôn ra như mưa. Không thể không nói, cô gái nhỏ này quá liều lĩnh, cứng đầu, lá gan so với Lục Phong còn muốn lớn hơn gấp mấy lần. Nhưng dù vậy, hắn cũng không thể để nàng đi được.
Bởi Lục Phong nhận ủy thác của Tinh Hồn, nhất định phải bảo vệ nàng cho bằng được. nếu nàng xảy ra chuyện gì, không biết vị tiền bối thần bí sẽ làm gì hắn. Mà trong lòng Lục Phong đối với Cố Tinh Hải đặc biệt ưa thích, thế nên hắn không nỡ để nàng gặp nguy hiểm.
- Tiểu cô nương, tiểu nãi nãi, xin đừng hành động thiếu suy nghĩ.
- Cái gì mà thiếu suy nghĩ. Thúc thúc có ơn với ta, giờ thúc thúc đang gặp nguy hiểm, ta làm sao ở yên một chỗ được.
- Có lẽ tiền bối trên đường có chút chuyện nên mới đến trễ, vẫn là nên ở lại đây chờ.
- Lục Phong tiểu ca, đừng khuyên ta nữa, ta phải đi tìm thúc thúc. Còn Lục Phong tiểu ca nếu sợ thì hãy ở lại đây đi.
Cố Tinh Hải căn bản không đặt mấy câu khuyên can của Lục Phong vào tai, thậm chí còn trừng mắt, nói Lục Phong hèn nhát.
Nàng vốn tâm tính đơn thuần, lại còn quá nhỏ tuổi, thế nên không có kiềm chế được cảm xúc của mình, nghĩ gì thì nói đó.
Nhưng vô tình câu nói này lại tác động đến Lục Phong. Hắn cả người sững ra, cứng đờ trong giây lát. Trong ánh mắt thoáng qua một tia bi ai.
Cố Tinh Hải không có nhận ra sự kỳ lạ của Lục Phong, liền xoay người lại, toan tính bỏ đi thì từ đằng sau, giọng nói của Lục Phong truyền lại.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook