Đại La Thiên Tôn 2: Vĩnh Hằng Chi Mộng
-
Quyển 2 - Chương 4: Đồ Lục dị biến
Sẵn sàng
Nửa đêm canh ba, trăng non treo giữa bầu trời.
Bộ lạc Hùng Kim người người đã đi ngủ.
Tinh Hồn ngồi trên một hòn đá dưới chân núi, ngẩn đầu lên nhìn bầu trời đêm. Trong mắt hiện lên sự kiên định.
Hai tay đan lại thành ấn quyết, Hỗn Nguyên Thiên Thần Quyết – Tạo Hóa Nhất Khí bắt đầu vận chuyển thổ nạp linh khí trời đất.
Bước thứ nhất trong hệ thống tu luyện Nhân Tộc là Linh Hậu kỳ, gồm ba cảnh giới: Phàm Tiên cảnh, Phù Tiên cảnh và Địa Tiên cảnh.
Thế nhưng Tinh Hồn thậm chí còn chưa thể bước vào cảnh giới đầu tiên là Phàm Tiên cảnh.
Mặc dù tốc độ thổ nạp linh khí trời đất dựa vào Tạo Hóa Nhất Khí rất nhanh, nhưng lưu lại trong cơ thể thì chẳng có bao nhiêu cả. Mười phần linh khí thì bị Thời Gian Pháp Tắc và Không Gian Pháp khai trừ đến chín phần.
Đến nay, mặc dù ngày nào Tinh Hồn cũng nỗ lực tu hành, so với Cố Tinh Hải còn muốn điên cuồng hơn, nhưng tốc độ so với rùa bò còn muốn thê thảm hơn gấp mấy lần.
Đen đuổi cho hắn chính là bao nhiêu thiên tài địa bảo hắn chuẩn bị từ trước khi phi thăng Tiên Giới đã bị Thời Không Hỗn Loạn thổi bay tất cả, không còn sót lại dù chỉ một mẫu.
Điều may mắn nhất đối với Tinh Hồn chính là mặt dây chuyền đeo trên cổ ngoại trừ bị Thời Không Hỗn Loạn ảnh hưởng làm cho Tinh Hồn không thể tùy ý tiến vào thì không còn vấn đề nào khác. Mặt dây chuyền này chính là không gian Sở Điệp đang nghỉ ngơi.
Thiên tài địa bảo hủy diệt có tuy có chút buồn, nhưng nếu mặt dây chuyền này cũng bị tiêu hủy thì có lẽ hắn sẽ phát điên lên mất.
Linh khí trời đất bị Tạo Hóa Nhất Khí thôi động xâm nhập vào lỗ chân lông, chậm rãi tiến vào trong cơ thể. Nhưng trong giây lát thì liền bị đào thải gần như toàn bộ ra cơ thể.
Tinh Hồn chợt nhói lên một cơn đau, nhất thời đình chỉ tu luyện lại.
-Đáng ghét thật!
Không nhịn được, hắn tức giận chửi thề một câu. Mãi một lúc mới có thể lấy lại được bình tĩnh.
Thiết nghĩ lưu lại một phần linh khí đã là tốt lắm rồi. Ít nhất với Tinh Hồn mà nói, chỉ có Tạo Hóa Nhất Khí mới lưu lại được một phần linh khí này, còn những pháp quyết luyện khí khác thì ngay cả nửa phần cũng không lưu lại một chứ đừng nói đến một phần.
Giải quyết vấn đề thân thể chỉ đành dựa vào một chút cơ duyên mà thôi.
Suy nghĩ theo hướng tích cực hơn mới khiến tâm trạng dần dần bình ổn, lại tiếp tục vận chuyển Tạo Hóa Nhất Khí mà tu hành.
Kiên trì và kiên trì luyện hóa linh khí thiên địa, đột nhiên bên bên trong linh đài phát ra tiếng kêu *oong oong*. Tinh Hồn nội tâm biến đổi, lập tức dùng thần thức dò xét linh đài.
Chỉ thấy bên trên linh đài có một thanh kiếm cổ xưa đang treo lơ lửng. Thanh kiếm đó chính là cổ kiếm Đồ Lục.
Khi gặp biến cố Thời Không Hỗn Loạn, Tinh Hồn phải dựa vào cổ kiếm Đồ Lục mới có thể chống đỡ được. Sau đó, cổ kiếm Đồ Lục chịu ảnh hưởng mạnh mẽ bởi Thời Không Hỗn Loạn, ẩn sâu vào bên trong cơ thể Tinh Hồn, nếu không nhờ hắn và Đồ Lục nhận chủ, hắn còn ngỡ rằng thanh kiếm Đồ Lục này đã tan tành mây khói.
Không nghĩ đến Đồ Lục lại ẩn vào bên trong linh đài.
Quan sát cổ kiếm Đồ Lục, chỉ thấy xung quanh nó dường như có những sợi dây xích thần bí lúc ẩn lúc hiện, theo quan sát của Tinh Hồn, những sợi xích đó có lẽ được tạo thành bởi hai loại pháp tắc Thời Gian và Không Gian.
Mà cổ kiếm Đồ Lục cũng đã thay đổi. Trước đây, cổ kiếm đồ lục có màu đen tím, thì bây giờ nó lại chuyển sang màu xanh dương, ánh lam quang nhàn nhạt tán ra làm linh đài khá rực rỡ bắt mắt.
Tuy hiếu kỳ vì sao Đồ Lục lại thay đổi hình dạng, nhưng hiện tại với tình hình của hắn thì hắn cũng lười tìm hiểu nguyên nhân, tạm thời đặt nó sang một bên, sau này có cơ hội thì tìm hiểu sau.
Mục đích Tinh Hồn tiến vào linh đài chính là tìm hiểu dị biến của Đồ Lục, hắn lờ mờ cảm nhận được, dị biến lần này chính là một cơ may.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook