Đại La Thiên Tôn
-
Quyển 3 - Chương 24: Bạch và Tử Lạc
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Quyển 3: Ma chi quân vương *********
Bảy người tiến vào tứ kết đã tập trung, chỉ có duy nhất một mình Bạch là chưa đến. Điều này làm cho mọi người ngạc nhiên. Một ngày quan trọng như thế này thì lại vắng mặt. Ngồi phía trên, Mộc trưởng lão ngẫm nghĩ một chút thì chợt nhớ, có lẽ hắn đang chìm đắm trong mớ sách tại Tàng thư viện. Lập tức lão cho người chạy đến đó gọi hắn.
Chẳng sai tí nào, khi đệ tử đó chạy đến nơi thì nhìn thấy, chỗ hắn ngồi chất đầy sách. Còn Bạch thì cắm đầu mà đọc, chẳng nhận thức được những gì đang xảy ra xung quanh. Vị đệ tử kia lập tức chạy tới, chẳng nói chẳng rằng kéo hắn ra khỏi Tàng thư viện, bay một mạch đến quảng trường.
Bây giờ thì hắn mới chợt nhớ ra là, hôm nay là ngày diễn ra bốn cặp đấu. Hầu hết mọi người đều nhìn hắn với ánh mắt khinh thường. Bởi lẽ, bọn họ nghĩ rằng hắn chỉ là một kẻ may mắn mới vào được vòng này, rồi bây giờ đến trễ cũng chẳng có ai lên tiếng trách móc. Bởi hắn được Mộc trưởng lão chống lưng cơ mà.
Bạch cũng nhận ra được điều này, chỉ biết gãi đầu rồi đứng vào hàng với bảy người kia. Lâm Quang ghé tai hỏi nhỏ hắn:
- Hôm nay huynh lạ thế, bình thường đến sớm lắm mà?
- À, là bởi vì ta chăm chú đọc sách ở Tàng thư viện quá nên quên mất thời gian.
- Ra là thế.
Lâm Quang cười nhẹ nói. Xem ra đều là mọt sách nên hắn cũng đồng cảm với Bạch.
Các đệ tử đã tập trung đầy đủ, một trưởng lão tử y bước đến trước mặt họ, trang trọng nói lớn:
- Chúc mừng tám người các ngươi tiến vào vòng này. Cũng chính là tám người xuất sắc nhất chuẩn bị tham gia vào Di vong chi địa diễn ra vào tháng sau. Nhưng đó là chuyện của tháng sau, bây giờ các ngươi sẽ tiếp tục thi đấu để biết được ai sẽ là người giỏi nhất. Người đứng đầu trong kỳ khảo hạch lần này, sẽ được tông chủ tặng một pháp bảo.
Nghe vị trưởng lão này nói, các đệ tử bên dưới ồ lên. Lúc trước khi bắt đầu, lão ta chưa có nói qua điều này. Có thể là do tông chủ cùng các trưởng lão họp bàn, quyết định tăng thêm một phần thưởng đối với người giỏi nhất. Đây đúng là một chiêu khích lệ tinh thần rất cao tay. Được chính tông chủ tặng cho pháp bảo, chắc chắn đó không phải là vật tầm thường. Các vòng thi đấu từ giờ sẽ còn trở nên hấp dẫn và khốc liệt hơn nữa.
Mặc kệ các đệ tử đang xôn xao bàn tán phía bên dưới, vị trưởng lão tử y kia tiếp tục nói:
- Tám người các ngươi sẽ thi đấu với nhau ở bốn sàn đấu, bảng đấu đã được chia. Lần lượt là: Lâm Quang đấu với Trần Duật, Hoắc Đại Nam đấu với Đà Lôi, Đường Ngọc đấu với Nạp Đặc, và cuối cùng Bạch Lưu Ly đấu với Tử Lạc.
Nghe xong bốn bảng đấu, Tử Lạc và Bạch bất ngờ nhìn nhau.
Lâm Quang đứng ngay bên cạnh Bạch, vỗ vai hắn, thở dài nói:
- Huynh thật may mắn, được đấu với đại mĩ nhân đầu tiên. Chúc huynh… may mắn!
- À, chúc huynh may mắn!
Bạch cười khổ đáp lại lời hắn. Rồi sau đó mọi người tản ra.
Lúc Lâm Quang đi ngang qua chỗ Đường Ngọc, dường như hai gã này vừa thì thầm với nhau. Đúng hơn là lời chúc đểu từ cả hai. Nhìn vào bảng đấu, nếu như hai người này thắng được đối thủ của mình tại tứ kết và bán kết, thì bọn họ sẽ đấu với nhau tại chung kết. Có thể nói, đó chính là trận đấu mà tất cả mọi người đều mong chờ nhất. Liệu rằng ai mới là đệ nhất cao thủ trẻ tuổi tại Lăng Vân tông hiện tại.
********* Quyển 3: Ma chi quân vương *********
Sàn đấu phía bắc, nơi diễn ra trận đấu được nhiều người theo dõi nhất. Đó chính là trận đấu giữa kẻ may mắn đến từ Đào Hoa đảo Bạch Lưu Ly, và đại mĩ nhân Tử Lạc. Đa số mọi người đến đây là xem màn trình diễn tuyệt hảo của nàng, muốn xem nàng đánh bại gã may mắn kia.
Bước lên sàn đấu, hai người nam nữ đứng đối diện với nhau. Tử Lạc bỗng nhớ lại viễn cảnh lúc nàng, Mộc trưởng lão và những người còn lại vô tình bắt gặp hắn tại Đào Hoa đảo.
Nàng từng chứng kiến khung cảnh lúc hắn hóa điên tàn sát hải tặc. Giờ nhớ lại vẫn còn thấy rùng mình. Thế nhưng nàng không để cái cảm giác đó biểu lộ ra.
Bạch đứng đối diện, mở miệng nói trước:
- Không ngờ đối thủ của ta lại là cô nương.
- Ta cũng vậy. Nhưng cho dù là ai, thì người thắng vẫn luôn là ta.
Dứt lời, nàng liền rút ra Hàn Băng tiên kiếm, toát ra hơi lạnh lan tỏa cả đấu trường. Trông nàng lúc này thật đẹp, cái vẻ đẹp băng lãnh từ lâu đã làm cho biết bao nam nhân thầm thương trộm nhớ. Phía bên kia, hắn vẫn không có chút động tĩnh gì. Còn nàng thì vẫn chưa phát động tấn công. Chỉ chĩa kiếm về phía hắn, rồi cất giọng lạnh lùng hỏi một câu:
- Ngươi có thể nói cho ta biết, ngươi đã nhớ lại chưa? Cô gái mà ngươi luôn nhầm lẫn với ta là ai?
Hắn chỉ lắc đầu không nói gì. Cứ đứng thẳng như trời trồng vậy, thậm chí cũng chẳng thèm tung ra pháp bảo của mình. Không biết hắn có ý định gì, nhưng ở phía dưới các đệ tử lại la ó lung tung.
- Hắn chẳng thèm lấy ra pháp khí kìa. Hắn coi thường thần nữ của chúng ta sao?
- Ngông cuồng thật. Giờ ta lại muốn lên đó đánh cho hắn một trận tơi tả.
- Tử Lạc sư muội, hãy dạy cho hắn một bài học…
- ………
Mặc cho những gì bọn họ nói, Bạch vẫn đứng đó nhìn thẳng vào nàng. Tử Lạc còn đang chờ hắn, nhưng nhận ra được hắn chẳng làm gì cả. Nộ khí bỗng toát lên, nàng lập tức phát động tấn công hắn. Hàn khí lạnh lẽo theo sau nàng, tập trung trên lưỡi kiếm rực sáng ánh lam của nàng, đâm thẳng về phía hắn.
Tác giả:Lẽ ra tuần này sẽ trả hàng năm chương. Nhưng hôm qua bất ngờ cái máy bị hư phần cứng, toàn bộ dữ liệu bị mất sạch. Đành phải xin lỗi các bạn, CTĐ phải tạm hoãn lại truyện trong vòng một tháng để thu thập lại tư liệu đã mất, nhanh nhất cũng phải bất hai tuần rưỡi ba tuần. Nếu như máy kịp thời gửi ra lại, CĐT sẽ cố gắng viết để hoàn thành ss1 này. Hy vọng các bạn sẽ tiếp tục ủng hộ. Cảm ơn!
Bảy người tiến vào tứ kết đã tập trung, chỉ có duy nhất một mình Bạch là chưa đến. Điều này làm cho mọi người ngạc nhiên. Một ngày quan trọng như thế này thì lại vắng mặt. Ngồi phía trên, Mộc trưởng lão ngẫm nghĩ một chút thì chợt nhớ, có lẽ hắn đang chìm đắm trong mớ sách tại Tàng thư viện. Lập tức lão cho người chạy đến đó gọi hắn.
Chẳng sai tí nào, khi đệ tử đó chạy đến nơi thì nhìn thấy, chỗ hắn ngồi chất đầy sách. Còn Bạch thì cắm đầu mà đọc, chẳng nhận thức được những gì đang xảy ra xung quanh. Vị đệ tử kia lập tức chạy tới, chẳng nói chẳng rằng kéo hắn ra khỏi Tàng thư viện, bay một mạch đến quảng trường.
Bây giờ thì hắn mới chợt nhớ ra là, hôm nay là ngày diễn ra bốn cặp đấu. Hầu hết mọi người đều nhìn hắn với ánh mắt khinh thường. Bởi lẽ, bọn họ nghĩ rằng hắn chỉ là một kẻ may mắn mới vào được vòng này, rồi bây giờ đến trễ cũng chẳng có ai lên tiếng trách móc. Bởi hắn được Mộc trưởng lão chống lưng cơ mà.
Bạch cũng nhận ra được điều này, chỉ biết gãi đầu rồi đứng vào hàng với bảy người kia. Lâm Quang ghé tai hỏi nhỏ hắn:
- Hôm nay huynh lạ thế, bình thường đến sớm lắm mà?
- À, là bởi vì ta chăm chú đọc sách ở Tàng thư viện quá nên quên mất thời gian.
- Ra là thế.
Lâm Quang cười nhẹ nói. Xem ra đều là mọt sách nên hắn cũng đồng cảm với Bạch.
Các đệ tử đã tập trung đầy đủ, một trưởng lão tử y bước đến trước mặt họ, trang trọng nói lớn:
- Chúc mừng tám người các ngươi tiến vào vòng này. Cũng chính là tám người xuất sắc nhất chuẩn bị tham gia vào Di vong chi địa diễn ra vào tháng sau. Nhưng đó là chuyện của tháng sau, bây giờ các ngươi sẽ tiếp tục thi đấu để biết được ai sẽ là người giỏi nhất. Người đứng đầu trong kỳ khảo hạch lần này, sẽ được tông chủ tặng một pháp bảo.
Nghe vị trưởng lão này nói, các đệ tử bên dưới ồ lên. Lúc trước khi bắt đầu, lão ta chưa có nói qua điều này. Có thể là do tông chủ cùng các trưởng lão họp bàn, quyết định tăng thêm một phần thưởng đối với người giỏi nhất. Đây đúng là một chiêu khích lệ tinh thần rất cao tay. Được chính tông chủ tặng cho pháp bảo, chắc chắn đó không phải là vật tầm thường. Các vòng thi đấu từ giờ sẽ còn trở nên hấp dẫn và khốc liệt hơn nữa.
Mặc kệ các đệ tử đang xôn xao bàn tán phía bên dưới, vị trưởng lão tử y kia tiếp tục nói:
- Tám người các ngươi sẽ thi đấu với nhau ở bốn sàn đấu, bảng đấu đã được chia. Lần lượt là: Lâm Quang đấu với Trần Duật, Hoắc Đại Nam đấu với Đà Lôi, Đường Ngọc đấu với Nạp Đặc, và cuối cùng Bạch Lưu Ly đấu với Tử Lạc.
Nghe xong bốn bảng đấu, Tử Lạc và Bạch bất ngờ nhìn nhau.
Lâm Quang đứng ngay bên cạnh Bạch, vỗ vai hắn, thở dài nói:
- Huynh thật may mắn, được đấu với đại mĩ nhân đầu tiên. Chúc huynh… may mắn!
- À, chúc huynh may mắn!
Bạch cười khổ đáp lại lời hắn. Rồi sau đó mọi người tản ra.
Lúc Lâm Quang đi ngang qua chỗ Đường Ngọc, dường như hai gã này vừa thì thầm với nhau. Đúng hơn là lời chúc đểu từ cả hai. Nhìn vào bảng đấu, nếu như hai người này thắng được đối thủ của mình tại tứ kết và bán kết, thì bọn họ sẽ đấu với nhau tại chung kết. Có thể nói, đó chính là trận đấu mà tất cả mọi người đều mong chờ nhất. Liệu rằng ai mới là đệ nhất cao thủ trẻ tuổi tại Lăng Vân tông hiện tại.
********* Quyển 3: Ma chi quân vương *********
Sàn đấu phía bắc, nơi diễn ra trận đấu được nhiều người theo dõi nhất. Đó chính là trận đấu giữa kẻ may mắn đến từ Đào Hoa đảo Bạch Lưu Ly, và đại mĩ nhân Tử Lạc. Đa số mọi người đến đây là xem màn trình diễn tuyệt hảo của nàng, muốn xem nàng đánh bại gã may mắn kia.
Bước lên sàn đấu, hai người nam nữ đứng đối diện với nhau. Tử Lạc bỗng nhớ lại viễn cảnh lúc nàng, Mộc trưởng lão và những người còn lại vô tình bắt gặp hắn tại Đào Hoa đảo.
Nàng từng chứng kiến khung cảnh lúc hắn hóa điên tàn sát hải tặc. Giờ nhớ lại vẫn còn thấy rùng mình. Thế nhưng nàng không để cái cảm giác đó biểu lộ ra.
Bạch đứng đối diện, mở miệng nói trước:
- Không ngờ đối thủ của ta lại là cô nương.
- Ta cũng vậy. Nhưng cho dù là ai, thì người thắng vẫn luôn là ta.
Dứt lời, nàng liền rút ra Hàn Băng tiên kiếm, toát ra hơi lạnh lan tỏa cả đấu trường. Trông nàng lúc này thật đẹp, cái vẻ đẹp băng lãnh từ lâu đã làm cho biết bao nam nhân thầm thương trộm nhớ. Phía bên kia, hắn vẫn không có chút động tĩnh gì. Còn nàng thì vẫn chưa phát động tấn công. Chỉ chĩa kiếm về phía hắn, rồi cất giọng lạnh lùng hỏi một câu:
- Ngươi có thể nói cho ta biết, ngươi đã nhớ lại chưa? Cô gái mà ngươi luôn nhầm lẫn với ta là ai?
Hắn chỉ lắc đầu không nói gì. Cứ đứng thẳng như trời trồng vậy, thậm chí cũng chẳng thèm tung ra pháp bảo của mình. Không biết hắn có ý định gì, nhưng ở phía dưới các đệ tử lại la ó lung tung.
- Hắn chẳng thèm lấy ra pháp khí kìa. Hắn coi thường thần nữ của chúng ta sao?
- Ngông cuồng thật. Giờ ta lại muốn lên đó đánh cho hắn một trận tơi tả.
- Tử Lạc sư muội, hãy dạy cho hắn một bài học…
- ………
Mặc cho những gì bọn họ nói, Bạch vẫn đứng đó nhìn thẳng vào nàng. Tử Lạc còn đang chờ hắn, nhưng nhận ra được hắn chẳng làm gì cả. Nộ khí bỗng toát lên, nàng lập tức phát động tấn công hắn. Hàn khí lạnh lẽo theo sau nàng, tập trung trên lưỡi kiếm rực sáng ánh lam của nàng, đâm thẳng về phía hắn.
Tác giả:Lẽ ra tuần này sẽ trả hàng năm chương. Nhưng hôm qua bất ngờ cái máy bị hư phần cứng, toàn bộ dữ liệu bị mất sạch. Đành phải xin lỗi các bạn, CTĐ phải tạm hoãn lại truyện trong vòng một tháng để thu thập lại tư liệu đã mất, nhanh nhất cũng phải bất hai tuần rưỡi ba tuần. Nếu như máy kịp thời gửi ra lại, CĐT sẽ cố gắng viết để hoàn thành ss1 này. Hy vọng các bạn sẽ tiếp tục ủng hộ. Cảm ơn!
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook