Đại La Thiên Tôn
Quyển 5 - Chương 85: Quan tài băng (Thượng)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Quyển 5: Quân Lâm Thiên Hạ *********

Thiên địa biến thành một màu xanh lam tuyệt đẹp, quang trụ xông thẳng lên bầu trời, như muốn xuyên thủng chín tầng mây. 

Từ bên trong quang trụ phát ra âm thanh gào rú, như tiếng kêu của quỷ lệ than gốc, nghe mà sởn ca gai óc. Ẩn bên trong quang trụ màu xanh, tựa hồ có một vật màu đỏ, lâu lâu lại nghe tiếng đập thình thịch như nhịp tim vậy. 

Cao thủ đã tụ tập lại xung quanh quang trụ. Phàm là những người tiến vào tầng thứ năm này đều là những nhật bất phàm, nổi bật trong giới võ giả. Nhìn ước chừng có tầm hơn hai mươi người, hầu hết bọn họ đều đi một mình. Trong thượng cổ mộ phủ này nguy hiểm không chỉ là ở những cạm bẫy và yêu thú khủng bố, ngay cả những võ giả lịch lãm cũng phải đề phòng. Đặc biệt là Ma Tộc đang ẩn tàng trong nhân loại, vậy nên càng phải thêm đề phòng.

Tàng Thiên Ca vừa tới nơi, hắn không để ý đến quang trụ màu xanh kia, phóng thần thức quét ngang một lần. Ngay lập tức Tàng Thiên Ca phát hiện ra một cỗ khí tức lạnh lẽo quen thuộc. Sắc mặt hắn xuất hiện một tia vui mừng, bởi vì cái khí tức đó chính là của Quân Mạc Tà. 

Từ khi rơi xuống tầng thứ năm này, mục đích duy nhất của Tàng Thiên Ca chính là tìm lại ba người kia. Suốt một tháng trời không có nửa điểm tin tức, chỉ biết lần mò trong vô vọng, Tàng Thiên Ca lúc nào cũng lo lắng. 

Hôm nay nhìn thấy Quân Mạc Tà bình an, trong lòng an tâm đi phần nào. 

Dường như cũng phát hiện ra Tàng Thiên Ca, Quân Mạc Tà chuyển người nhìn về phía hắn. 

- Tàng Thiên Ca, ngươi còn sống?

Cặp nhãn thần gặp nhau, trong mắt không khỏi lộ ra sự vui mừng. Tuy rằng quen biết nhau chỉ được vài tháng, thế nhưng quan hệ giữa hai người họ lại không khác gì huynh đệ ruột thịt. 

Ngay lập tức, Quân Mạc Tà dùng tốc độ nhanh nhất bay đến chỗ Tàng Thiên Ca. Hắn xúc động nói:

- Hơn một tháng nay, trong đầu ta chỉ có một mục đích duy nhất làm tìm được mấy người các ngươi. 

Ý nghĩ của Quân Mạc Tà hoàn toàn đồng nhất với Tàng Thiên Ca. Dường như đối với hai người họ, bảo tàng trong thượng cổ mộ phủ không thể so sánh với tình bằng hữu. Tàng Thiên Ca gật đầu, đáp:

- Ta cũng vậy. Lúc đó, nếu không phải do ta xúc động nhất thời, có lẽ đã không bị chia cắt như thế này rồi. Phải rồi, ngươi có tin tức của Võ Canh đại ca và Ninh Tiểu Tam không?

- Không có. Khi ta tỉnh lại thì thấy mình đã ở nơi này rồi. Nơi đây nguy hiểm trùng điệp, chỉ sợ… bọn họ lành ít dữ nhiều. 

Quân Mạc Tà song thủ nắm chặt lại, các ngón tay như muốn đâm thủng da thịt. Hắn bề ngoài tuy lạnh lùng vô cảm, thế nhưng thực chất lại là trong nóng ngoài lạnh. 

- Chết tiệt. Yêu long chết tiệt. Nếu như Võ Canh đại ca và Ninh Tiểu Tam có mệnh hệ gì, dù mất mạng ta cũng phải báo thù cho họ. 

Tàng Thiên Ca tức giận, rống lên một tiếng. Những người xung quanh không hiểu chuyện gì, nhìn qua một lát, nhưng bởi vì sức hấp dẫn của quang trụ kia, thế nên ngay lập tức chuyển dời nhãn thần. 

- Võ Canh và Ninh Tiểu Tam không phải người xấu, nhất định ông trời sẽ phù hộ cho họ. 

- Hy vọng là vậy. 

Quân Mạc Tà trấn an Tàng Thiên Ca, đồng thời cũng là đang tự an ủi mình. Rồi sau đó hắn nhìn những cao thủ xung quanh, cuối cùng ánh mắt đặt ở quang trụ, sắc mặt trở nên nghiêm nghị, nói:

- Ở đây đều là những kẻ có dã tâm, nhất định phải đề phòng bọn họ. 

Hắn vừa dứt lời, bỗng trong không gian xuất hiện một mùi huyết tinh đậm đặc. Quân Mạc Tà, Tàng Thiên Ca và mười mấy cao thủ còn lại nhìn về phía bầu trời, chỉ thấy một phần lam quang đã bị che phủ bởi một màu đỏ quái dị. Đứng trên cao, chân đạp vào đám huyết vân dưới chân là một nam tử lãnh ngạo trẻ tuổi. Kẻ này nhìn quét ngang xuống dưới một lần, trong đôi mắt cao cao tại thượng kia, dường như chẳng có kẻ nào đáng lọt vào mắt của hắn cả, đều là những con sâu con kiến tùy thời có thể nghiền nát. Người này, không phải Trịnh Thần Không thì còn ai. 

Thực lực của hắn đã bước vào bình cảnh Thượng Thần hậu kỳ, trong số tất cả những người ở đây, có lẽ hắn chính là người mạnh nhất. Trịnh Thần Không đang định phớt lờ đi tất cả thì bỗng trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc. Bởi vì hắn nhìn thấy một người, kẻ đó chính là kẻ thù không đội trời chung, người mà hắn căm ghét nhất trên cõi đời này – Tinh Hồn. 

Hàm răng nghiến chặt lại, ánh mắt băng lãnh trừng một cái nhìn Tàng Thiên Ca. Tàng Thiên Ca kinh ngạc, không hiểu vì sao người lạ mặt kia tự nhiên lại xuất hiện sát khí mãnh liệt như vậy hướng về mình, cứ như mình có thủ giết cha cướp vợ của hắn vậy. 

Nhưng dù sao cũng không thể để cho người ta chiếm thượng phong được, Tàng Thiên Ca vận chuyển sức mạnh cấp tốc, chỉ trong giây lát phá vỡ uy hiếp của Trịnh Thần Không. 

Trịnh Thần Không hơi ngạc nhiên, có vẻ trong lòng đang bất ngờ. Bình thường hắn và Tinh Hồn cứ như nước với lửa, mỗi lần gặp mặt nhau thì chính là không chết không thôi. Nhưng lần này, tại sao tên Tinh Hồn kia trở nên trầm tĩnh như vậy?

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...