Đế Vương Công Lược
-
Chương 137: Giải quyết ổn thỏa hậu quả [ Kẻ “không giơ” kia đang ở phòng bếp]
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Giữa vùng Nam Hải mênh mông, một chiếc thuyền lớn đang chậm rãi trôi, Sở Hạng tựa vào nhuyễn tháp, trong lòng ôm một nữ tử, cũng chính là người đã trốn ra từ Thiên Ưng Các năm đó &” Nữ nhân một khi ngu ngốc thì đúng thật là quá khờ.” Sở Hạng nhìn nàng tặc lưỡi: ” Sao vậy? Muốn tới tìm ta trả thù ư?”
Lệ Thước nhìn thẳng hắn, hai hàng nước mắt lặng lẽ rơi, lần duy nhất trong đời nàng động tâm, vì sao ông trời lại để cho nàng động tâm vì người này?
Từ lúc đó, nàng liền lưu lại bên cạnh Sở Hạng, cho dù biết rõ một khi dã tâm của hắn bị đánh nát thì chính nàng cũng chỉ có một con đường chết để đi. Nhưng dù sao cũng là người đã từng ân ái hứa hẹn, vẫn tốt hơn một thân một mình bị giam trong tú lâu, chỉ có thể ngày ngày nhìn trời cao trên đỉnh đầu mà oán hận.
” Chủ tử.” Có người ở bên ngoài cửa nói: ” Lưu tướng quân đã trở lại.”
” Vào đi.” Sở Hạng buông tay ra, ý bảo Lệ Thước tạm thời lui ra ngoài.
Lưu Cẩm Đức đẩy cửa đi vào, gỡ đấu lạp dính đầy hơi nước trên đầu ra để sang một bên: ” Vì sao ngươi không ở Phỉ Miễn quốc canh chừng mà phải đích thân tới tận đây?”
“Phỉ Miễn quốc đã có Hắc Nha trông coi rồi, không có ta cũng không sao.” Sở Hạng nói: ” Ta chỉ sợ một khi ngươi nhìn thấy người trong lòng thì sẽ khó lòng kiềm chế được, cho nên mới phải tới đây xem một chút, có lẽ cũng có thể giúp đỡ một tay.”
Lưu Cẩm Đức tự rót cho mình chén trà nóng: ” Có gì cứ việc nói thẳng, bớt móc mỉa đi.”
” Ta còn chưa thật sự nói gì.” Sở Hạng tặc lưỡi: ” Giết mấy trăm mạng người, cũng chỉ vì phạt hắn lén lút sau lưng ngươi ở cùng một chỗ với người khác, xong rồi lại đem Bạch Tượng quốc tặng không cho hắn, người khác không muốn phục ngươi cũng không được.”
” Bạch Tượng quốc vốn dĩ không thể nuốt rồi, cho nổ tung chẳng phải càng sạch sẽ hơn sao?” Lưu Cẩm Đức âm lãnh nói: ” Nếu Nạp Ngõa đáp ứng xuất binh ngay từ đầu thì sao có thể xảy ra nhiều sự cố thế này được.”
” Phải phải phải, ngươi nói cái gì cũng đúng hết. Hiện tại Bạch tượng quốc đã bị hủy rồi, người cũng giết rồi, trở về được chưa?” Sở Hạng đứng dậy: ” Đi qua Bạch Tượng quốc, tiếp theo nữa cũng chỉ còn lại Phỉ Miễn quốc và Tinh Châu, lâu nay ầm ầm ĩ ĩ như vậy cũng chỉ có thể xem như muỗi chích mà thôi, xong rồi thì cứ cho qua đi, cũng không có tác dụng gì, nhiều lắm là có thể khiến lòng ngươi vui sướng một chút.”
Lưu Cẩm Đức quét mắt nhìn hắn.
” Sao vậy? Ta nói gì sai ư?” Sở Hạng nói: ” Mộng yểm kia đã quấn lấy hắn hơn mười năm, lúc này lại có mấy trăm người vì hắn mà chết uổng mạng, máu chảy thành sông a, e là lại phải hằng đêm mơ thấy ác mộng, nếu là mệnh đoản—“.
” Câm miệng!” Lưu Cẩm Đức hung hăng ngắt lời hắn.
” Ta lại chưa nói hắn sẽ chết.” Sở Hạng lắc đầu: ” Chờ xem đi, tương lai ta sẽ trói hắn lại ném lên giường cho ngươi.”
” Niếp Viễn Sơn ta cũng dẫn về đây rồi.” Lưu Cẩm Đức nói: ” Đưa hắn tới cho Hắc Nha đi, phân phó người chèo thuyền đẩy nhanh tốc độ, ta muốn trở về Phỉ Miễn quốc trong thời gian ngắn nhất.”
Hoàng hôn nặng nề buông xuống, dân chúng trong thành nấu cơm nước xong, để vào thực hạp mang tới thiện đường đưa cho người bệnh, vẫn luôn cúi đầu không dám nhìn người tới từ Đại Sở. Còn chưa ăn được vài muỗng cơm thì chợt nghe bên ngoài truyền đến một trận ầm ĩ huyên náo, thùng sắt lăn lóc đầy đường, Nạp Tây Thích mặt mũi sưng vù xanh tím máu bầm, hùng hổ cầm cây đao to, hò hét như điên nói muốn tập kết quân đội đi đánh Phỉ Miễn quốc.
Đám triều thần và thị vệ nghe tin chạy tới đều bị dọa không nhẹ, vội vã đem người kéo lại —lúc trước hắn bị Nạp Ngõa phạt cấm túc suy ngẫm lỗi lầm, thời gian lâu quá nên mọi người cũng quên luôn, dù sao cũng chỉ là một người ngu ngốc. Sau vụ nổ khốc liệt đó, mọi người đều phải vội vàng giải quyết hậu quả nên càng không ai nhớ tới hắn, không ngờ lúc này lại có thể tự mình xông ra ngoài.
” Vương gia.” Một thị vệ tiến lên khuyên nhủ: ” Mong ngài suy nghĩ kĩ lại a.”
” Suy nghĩ cái gì, Sở Hạng phái người bắt ta nhốt vào phòng tối, lại còn ép ta phải đóng con dấu lên bản cáo thị, để toàn bộ dân chúng tới bãi biển chờ, ta không chịu nên mới bị đánh thành như vậy, còn phải nhẫn nhịn nữa sao???” Giọng Nạp Tây Thích cực kì âm vang, vẻ mặt hung ác như La Sát, dân chúng xung quanh chỉ dám lén lút nghe, căn bản là cũng không dám mở cửa ra ngoài.
” Hoàng huynh ta cũng bị bọn họ bỏ thuốc, các ngươi đúng là ngu xuẩn đến cực điểm, cư nhiên con mẹ nó không ai phát hiện được chút khác thường.” Nạp Tây Thích lại mắng.
Tiết Hoài Nhạc ẩn núp tại một nơi bí mật gần đó, vô cùng vô cùng cảm khái, nhỏ giọng hỏi: ” Câu “con mẹ nó” này cũng là Ôn đại nhân dạy đúng không?”
Triệu Việt: “….”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook