Dị Giới Liên Minh
-
Chương 46: Ra viện
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
***
Cách bệnh viện không xa. Trong một quán ca phê. John cùng với Trần Phương đang nhâm nhi li ca phê. Khuôn mặt hai người tràn đầy vẻ hưởng thụ. Đặt ly cà phê xuống. Trần Phương không khỏi tán thưởng:
" Nghe nói cà phê Huyễn Mông Tinh đều là hàng thượng hạng. Hôm nay được thưởng thức quả nhiên là danh bất hư truyền ah".
" Đúng vậy. Thật là thơm ngon. Mà đại ca nè! hiện tại chúng ta làm gì?" John gật đầu sau đó hỏi.
" Còn làm gì nữa, tất nhiên là đợi khóa học quân sự kết thúc thì hành động thôi"
Trần Phương buồn bực. Có cho mười cái lá gan hắn cũng không dám xông vào khu vực quân sự để ám sát Long. Trong quân đội cường giả như mây, một tên Dẫn Nguyên Cảnh như hắn vào đó chỉ có đường chết.
" Đành vậy" John nhún vai gật đầu. Hắn cũng hiểu lý do tại sao đại ca mình quyết định như vậy.
Ánh mắt nhìn ra cửa sổ, bỗng nhiên hắn trợn tròn. Bộ dạng cực kì vui sướng, toàn thân run lên bắt lấy tay Trần Phương chỉ ra phía ngoài đường lắp bắp:
" Đại ca mau nhìn... Mau nhìn"
" Có chuyện gì vậy?"
Trần Phương thấy đàn em kích động như vậy thì khó hiểu cũng nhìn theo hướng hắn chỉ. Chỉ thấy trước cửa bệnh viên, một đôi nam nữ như kim đồng ngọc nữ bước ra. Cười nói rất vui vẻ.
" Ồ mỹ nữ! John, ánh mắt không tệ ah" Trần Phương hai mắt sáng ngời nhìn cô gái, chậc lưỡi tán thưởng.
" Không phải cô gái. Là người đàn ông bên cạnh"
Thấy Trần Phương vậy mà hiểu sai ý mình, hắn vội vàng giải thích. Chỉ là vừa nói xong, Trần Phương nhìn John chằm chằm sau đó vội vàng cách xa hắn, lập tức hai tay ôm lấy thân mình. Bộ dạng đề phòng nhìn John, ánh mắt nhìn hắn như nhìn đại lục mới vậy lên tiếng:
" John à John. Tao thật không ngờ mày lại là một thằng gay. Nói trước, tao đây yêu thích mỹ nữ. Vì thế mày tìm thì tìm người khác đi"
John thật sự bị cái ý nghĩ thiên lí hành không của Trần Phương đánh bại, có xúc động muốn lôi ra khẩu súng của mình bắn nổ sọ thằng cha này. Hắn không hiểu tại sao đại ca mình ngu cả đời thông minh nhất thời à nhầm thông minh cả đời, ngu nhất thời vậy chứ. Nói đến thế mà còn không hiểu ý mình là sao?
Tuy là nghĩ vậy nhưng John cũng sẽ không thật sự rút súng ra bắn Trần Phương. Chỉ thấy hắn vứt ra một cái bảng cho Trần Phương buồn bực lên tiếng:
" What đờ phắc. Đại ca, anh nhìn cho rõ vào"
Thấy vậy, Trần Phương nghi hoặc cầm lên. Lập tức ánh mắt hắn trợn tròn. Nhìn tấm ảnh in trên bảng tin, rồi lại nhìn ra ngoài đường, rồi lại nhìn vào tấm bảng. Cứ như vậy sau mấy chục lần. Sau đó đứng bất dậy, xách John lên như xách một con vịt gấp gáp:
" Mẹ nó! sao mày không nói thằng đó là mục tiêu đi. Làm chúng ta mất thời gian"
Sau đó , như một tên điên xông ra ngoài hướng về phía hai người Long.
Nghe đại ca mình nói vậy, John khóc không ra nước mắt. Không phải là hắn không nói mà là Trần Phương không cho hắn cơ hội giải thích ah. Mà chẳng lẽ đại ca lại ngu đến vậy! vừa lúc nãy còn nhìn ảnh mục tiêu xong đến hiện tại lại quên mất mục tiêu chông như thế nào? Chẳng lẽ vị đại ca của mình là một thằng có đầu mà không có não?
Cách bệnh viện không xa. Trong một quán ca phê. John cùng với Trần Phương đang nhâm nhi li ca phê. Khuôn mặt hai người tràn đầy vẻ hưởng thụ. Đặt ly cà phê xuống. Trần Phương không khỏi tán thưởng:
" Nghe nói cà phê Huyễn Mông Tinh đều là hàng thượng hạng. Hôm nay được thưởng thức quả nhiên là danh bất hư truyền ah".
" Đúng vậy. Thật là thơm ngon. Mà đại ca nè! hiện tại chúng ta làm gì?" John gật đầu sau đó hỏi.
" Còn làm gì nữa, tất nhiên là đợi khóa học quân sự kết thúc thì hành động thôi"
Trần Phương buồn bực. Có cho mười cái lá gan hắn cũng không dám xông vào khu vực quân sự để ám sát Long. Trong quân đội cường giả như mây, một tên Dẫn Nguyên Cảnh như hắn vào đó chỉ có đường chết.
" Đành vậy" John nhún vai gật đầu. Hắn cũng hiểu lý do tại sao đại ca mình quyết định như vậy.
Ánh mắt nhìn ra cửa sổ, bỗng nhiên hắn trợn tròn. Bộ dạng cực kì vui sướng, toàn thân run lên bắt lấy tay Trần Phương chỉ ra phía ngoài đường lắp bắp:
" Đại ca mau nhìn... Mau nhìn"
" Có chuyện gì vậy?"
Trần Phương thấy đàn em kích động như vậy thì khó hiểu cũng nhìn theo hướng hắn chỉ. Chỉ thấy trước cửa bệnh viên, một đôi nam nữ như kim đồng ngọc nữ bước ra. Cười nói rất vui vẻ.
" Ồ mỹ nữ! John, ánh mắt không tệ ah" Trần Phương hai mắt sáng ngời nhìn cô gái, chậc lưỡi tán thưởng.
" Không phải cô gái. Là người đàn ông bên cạnh"
Thấy Trần Phương vậy mà hiểu sai ý mình, hắn vội vàng giải thích. Chỉ là vừa nói xong, Trần Phương nhìn John chằm chằm sau đó vội vàng cách xa hắn, lập tức hai tay ôm lấy thân mình. Bộ dạng đề phòng nhìn John, ánh mắt nhìn hắn như nhìn đại lục mới vậy lên tiếng:
" John à John. Tao thật không ngờ mày lại là một thằng gay. Nói trước, tao đây yêu thích mỹ nữ. Vì thế mày tìm thì tìm người khác đi"
John thật sự bị cái ý nghĩ thiên lí hành không của Trần Phương đánh bại, có xúc động muốn lôi ra khẩu súng của mình bắn nổ sọ thằng cha này. Hắn không hiểu tại sao đại ca mình ngu cả đời thông minh nhất thời à nhầm thông minh cả đời, ngu nhất thời vậy chứ. Nói đến thế mà còn không hiểu ý mình là sao?
Tuy là nghĩ vậy nhưng John cũng sẽ không thật sự rút súng ra bắn Trần Phương. Chỉ thấy hắn vứt ra một cái bảng cho Trần Phương buồn bực lên tiếng:
" What đờ phắc. Đại ca, anh nhìn cho rõ vào"
Thấy vậy, Trần Phương nghi hoặc cầm lên. Lập tức ánh mắt hắn trợn tròn. Nhìn tấm ảnh in trên bảng tin, rồi lại nhìn ra ngoài đường, rồi lại nhìn vào tấm bảng. Cứ như vậy sau mấy chục lần. Sau đó đứng bất dậy, xách John lên như xách một con vịt gấp gáp:
" Mẹ nó! sao mày không nói thằng đó là mục tiêu đi. Làm chúng ta mất thời gian"
Sau đó , như một tên điên xông ra ngoài hướng về phía hai người Long.
Nghe đại ca mình nói vậy, John khóc không ra nước mắt. Không phải là hắn không nói mà là Trần Phương không cho hắn cơ hội giải thích ah. Mà chẳng lẽ đại ca lại ngu đến vậy! vừa lúc nãy còn nhìn ảnh mục tiêu xong đến hiện tại lại quên mất mục tiêu chông như thế nào? Chẳng lẽ vị đại ca của mình là một thằng có đầu mà không có não?
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook