Đường Chuyên
-
Chương 59: Lò than và thí nghiệm
Sẵn sàng
***
Trường An vào buổi sáng tĩnh mịch mà ưu nhã, toàn thành bao phủ trong làn sương màu lam nhạt, giống như cô thiếu nữ e thẹn. Đại môn các phường lần lượt mở ra, dòng người rời cửa bắt đầu một ngày mới.
Tiếng leng keng ở phường Chiêu Quốc cả đêm không ngừng, Lão Xuyên xoa cái mặt mướt mồ hôi, rót từ ấm một chén trà lạnh ngửa cổ đổ vào, trà thô lạnh ngắt làm hắn rùng mình, mệt mỏi trong chớp mắt đã biến mất tăm tích, lấy trong ấm trà ra một miếng gừng bỏ vào miệng nhai ngon lành, vẫn chưa tới giờ ăn cơm, bà nương và thằng bé đang ngủ, hôm qua bọn họ mệt quá rồi.
Lão Xuyên nhìn than củi chất đống ở góc tường, mỗi cục than đều bằng quả hạch đào, rất đều, đó là Kinh Thiêu thứ than củi nổi tiếng nhất, mỗi tội là đắt quá, nếu như chẳng phải do làm ăn thì bất kể thế nào hắn cũng không dùng nổi loại than tốt như thế.
Trong sân đặt ba cái lò than kiểu mới nhất, đó là thành quả cả một đêm của hắn và đồ đệ, hôm nay sẽ có người tới lấy đi, mỗi cái lò tiền công là 300 đồng, thêm vào chi phí sắt là 500.
Mình rèn mấy chục con dao, đồ đệ mệt sống mệt chết mới kiếm được 500 đồng, hiện giờ một đêm làm việc của mình đã bằng thu nhập cả tháng trước kia, còn không phải lo đem bán. Hắn lấy ra một từ giấy từ trong cái hộp bí mật dưới đe sắt, đó là giấy tốt mà nhà phú quý dùng viết thư hoặc bái thiếp mới dùng, dầy chắc không dễ hỏng, bên trên không biết dùng thứ bút gì vẽ hình lò, chỗ phải nhìn từ trên xuống, chỗ phải nhìn từ hai bên, lai có chỗ nhìn từ dưới lên, thậm chí còn có hình vẽ tách rời lò ra, chi chít là chứ.
Lão Xuyên không biết chữ, nhưng hiện giờ hắn lại có thể đọc từng chữ trên giấy, không sai một chữ nào. Đó là do Vân lão phu nhân dạy từng chữ một. Mình rèn sắt cả đời mà chưa bao giờ thấy loại hình mẫu này, hiểu bản vẽ rồi thì tên thợ ngốc cũng làm ra được.
Đây là bảo bối gia truyền, chỉ có thể cho Thuyên Trụ, mấy đứa nhỏ khác cho thêm ít tiền là được, nghĩ tới đó lòng nóng lên. Vân gia tốt thật! Năm xưa thấy cô nhi quả phụ bọn họ là hàng xóm cho nên mới giúp vài lần, không ngờ báo đáp tới nhanh thế, tới mãnh liệt như thế. Đây là đường sống cho cả nhà Lão Xuyên ta, hầu gia Vân gia học lão thần tiên, là lão thần tiên gì ấy nhỉ?
Có cùng tâm tư với Lão Xuyên còn có cả Tôn Vượng của hiệu sắt bên cạnh, hắn nằm mớ cũng không ngờ rằng lá sắt có thể kéo ra như mỳ vậy, tuy nói không có sức chịu đựng như dùng búa rèn, nhưng làm lá sắt quá nhanh, chỉ cần đô nước thép vào trong phễu, hai người kéo ròng rọc, giữa hai cái cán sắt sẽ có từng chút từng chút sắt lá một đi ra, sửa qua loa bên ngoài là có một tấm thép lá tốt, bao lên thiết trùy gõ, cuộn lại thành một cái thùng sắt lớn ba xích, không tốn mấy công sức, hiện giờ lò sắt của Chiêu Quốc phường bán khắp Trường An, không thể thiếu được ống khói làm bằng sắt lá này, lại thêm một ấm nước lớn bằng sắt lá, cả nhà lúc nào cũng có nước nóng, thật thoải mái. truyện được lấy tại qtruyen.net
Hôm qua Vân gia lão nãi nái nói ở phủ muốn tìm hạ nhân cho mấy vị tiểu thư, nhà đầu nhà mình sắp mười tuổi rồi, xem có thể đưa tới phủ làm nha hoàn không, Vân gia hiền hòa, lại toàn là phụ nữ trẻ nhỏ, nghe nói hạ nhân Vân gia ngày ăn ba bữa, nha đầu vào đó là hưởng phúc, mấy năm nữa lớn rồi, bằng vào thể diện láng giềng cũ cầu xin lão nãi nãi gả nó cho một nhà dư giả, vả lại nha đầu hầu hạ tiểu thư hầu phủ, chẳng phải là hơn nha đầu ở tiểu hộ à?
Trường An vào buổi sáng tĩnh mịch mà ưu nhã, toàn thành bao phủ trong làn sương màu lam nhạt, giống như cô thiếu nữ e thẹn. Đại môn các phường lần lượt mở ra, dòng người rời cửa bắt đầu một ngày mới.
Tiếng leng keng ở phường Chiêu Quốc cả đêm không ngừng, Lão Xuyên xoa cái mặt mướt mồ hôi, rót từ ấm một chén trà lạnh ngửa cổ đổ vào, trà thô lạnh ngắt làm hắn rùng mình, mệt mỏi trong chớp mắt đã biến mất tăm tích, lấy trong ấm trà ra một miếng gừng bỏ vào miệng nhai ngon lành, vẫn chưa tới giờ ăn cơm, bà nương và thằng bé đang ngủ, hôm qua bọn họ mệt quá rồi.
Lão Xuyên nhìn than củi chất đống ở góc tường, mỗi cục than đều bằng quả hạch đào, rất đều, đó là Kinh Thiêu thứ than củi nổi tiếng nhất, mỗi tội là đắt quá, nếu như chẳng phải do làm ăn thì bất kể thế nào hắn cũng không dùng nổi loại than tốt như thế.
Trong sân đặt ba cái lò than kiểu mới nhất, đó là thành quả cả một đêm của hắn và đồ đệ, hôm nay sẽ có người tới lấy đi, mỗi cái lò tiền công là 300 đồng, thêm vào chi phí sắt là 500.
Mình rèn mấy chục con dao, đồ đệ mệt sống mệt chết mới kiếm được 500 đồng, hiện giờ một đêm làm việc của mình đã bằng thu nhập cả tháng trước kia, còn không phải lo đem bán. Hắn lấy ra một từ giấy từ trong cái hộp bí mật dưới đe sắt, đó là giấy tốt mà nhà phú quý dùng viết thư hoặc bái thiếp mới dùng, dầy chắc không dễ hỏng, bên trên không biết dùng thứ bút gì vẽ hình lò, chỗ phải nhìn từ trên xuống, chỗ phải nhìn từ hai bên, lai có chỗ nhìn từ dưới lên, thậm chí còn có hình vẽ tách rời lò ra, chi chít là chứ.
Lão Xuyên không biết chữ, nhưng hiện giờ hắn lại có thể đọc từng chữ trên giấy, không sai một chữ nào. Đó là do Vân lão phu nhân dạy từng chữ một. Mình rèn sắt cả đời mà chưa bao giờ thấy loại hình mẫu này, hiểu bản vẽ rồi thì tên thợ ngốc cũng làm ra được.
Đây là bảo bối gia truyền, chỉ có thể cho Thuyên Trụ, mấy đứa nhỏ khác cho thêm ít tiền là được, nghĩ tới đó lòng nóng lên. Vân gia tốt thật! Năm xưa thấy cô nhi quả phụ bọn họ là hàng xóm cho nên mới giúp vài lần, không ngờ báo đáp tới nhanh thế, tới mãnh liệt như thế. Đây là đường sống cho cả nhà Lão Xuyên ta, hầu gia Vân gia học lão thần tiên, là lão thần tiên gì ấy nhỉ?
Có cùng tâm tư với Lão Xuyên còn có cả Tôn Vượng của hiệu sắt bên cạnh, hắn nằm mớ cũng không ngờ rằng lá sắt có thể kéo ra như mỳ vậy, tuy nói không có sức chịu đựng như dùng búa rèn, nhưng làm lá sắt quá nhanh, chỉ cần đô nước thép vào trong phễu, hai người kéo ròng rọc, giữa hai cái cán sắt sẽ có từng chút từng chút sắt lá một đi ra, sửa qua loa bên ngoài là có một tấm thép lá tốt, bao lên thiết trùy gõ, cuộn lại thành một cái thùng sắt lớn ba xích, không tốn mấy công sức, hiện giờ lò sắt của Chiêu Quốc phường bán khắp Trường An, không thể thiếu được ống khói làm bằng sắt lá này, lại thêm một ấm nước lớn bằng sắt lá, cả nhà lúc nào cũng có nước nóng, thật thoải mái. truyện được lấy tại qtruyen.net
Hôm qua Vân gia lão nãi nái nói ở phủ muốn tìm hạ nhân cho mấy vị tiểu thư, nhà đầu nhà mình sắp mười tuổi rồi, xem có thể đưa tới phủ làm nha hoàn không, Vân gia hiền hòa, lại toàn là phụ nữ trẻ nhỏ, nghe nói hạ nhân Vân gia ngày ăn ba bữa, nha đầu vào đó là hưởng phúc, mấy năm nữa lớn rồi, bằng vào thể diện láng giềng cũ cầu xin lão nãi nãi gả nó cho một nhà dư giả, vả lại nha đầu hầu hạ tiểu thư hầu phủ, chẳng phải là hơn nha đầu ở tiểu hộ à?
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook