Đường Chuyên
-
Chương 91: Chốn cũ
Sẵn sàng
Vân Diệp có 63 tên học sinh, cộng thêm cả 11 tên bàng thính sinh.
Lý Cương không thương lượng với Vân Diệp đã tự lập làm sơn trưởng, còn lấy bút viết mấy chữ thật lớn "Ngọc Sơn thư viện" rồi đưa cho quản gia Vân phủ đi khắc thành biển treo lên trước cổng trang viên. Hành động chiếm quyền này hai người lão Ngưu và Vân Diệp cũng cười cho qua, thậm chí Vân Diệp còn cho rằng lão Lý thật là một người tốt, tận lực hướng dẫn người thiếu hiểu biết, nhận vào mình phần nặng nhọc, để công lao lại cho mọi người. Hậu thế mà có những lãnh đạo thế này thì y còn phải chạy tới Đường triều sao?
Vân Diệp còn nhỏ tuổi, dù y công cao cái thế cũng không thể thay đổi được sự thật y vẫn chỉ là một thiếu niên 16. Từ Lý Nhị y biết được sự cường đại của lực lượng học phái, đừng thấy hiện giờ từng lão đại càng ngày càng bảo vệ Vân Diệp, một khi chạm đến lợi ích căn bản, bọn họ sẽ xuống tay không chút lưu tình. Đấu tranh trong học phái cho tới bây giờ đều rất tàn khốc, nhất đại thánh nhân Khổng Tử cũng từng tru sát Thiếu Chính Mão, nói gì đến đồ tử đồ tôn. Môn phiệt Sơn Đông bởi vì nắm giữ đỉnh cao học thuật, mới có thể coi rẻ hoàng quyền, khiến cho Lý Nhị đau đầu không thôi, lại không có cách nào trấn áp. Phỏng chừng Lý Nhị thà rằng mặc kệ Sơn Đông, cũng không muốn đối mặt với cục diện hiện tại.
Không thể trêu vào, vậy thì lão tử trốn đi. Phía trước có Lý Cương chống đỡ, các ngươi chẳng lẽ không nể chút mặt mũi nào? Lão tử quyết làm con kiến trên đê, nay gặm một chút, mai gặm một chút, không tin đê của ngươi đúc bằng sắt thép. truyện được lấy tại qtruyen.net
Lý Thái hiện tại cảm thấy lão Ngưu không thèm nể mặt hắn. Tử kim quan bị thu mất, cẩm bào cũng thu mất, lộc bì ngoa cũng thu mất, tiền cũng thu mất, đến cả người chuẩn bị đồ điểm tâm cũng bị điều đi. Một tiểu nam hài đang bưng một bộ quần áo màu xanh, một đôi giày vải tròn, đây là 11 tên bàng thính sinh, bọn chúng vẫn phải làm tạp dịch trong thư viện. Lý Thái được di truyền hoàng gia, cho nên với mệnh lệnh của Ngưu Tiến Đạt mặc dù không hài lòng nhưng cũng lộ ra mặt. Ngoài nội y thì tất cả đồ mang theo đều phải nộp lên.
Từ lúc hắn hiểu chuyện kia thì hắn đã hiểu được một quy củ quan trọng, nếu là của ngươi thì chắc chắn là của ngươi, còn không phải của ngươi thì không thể đoạt...
Sáng sớm ở Ngọc Sơn lạnh mà yên tĩnh, khi tiếng chuông vang lên, ở cửa thư viện cũng chỉ có rất ít người.
Trưởng Tôn Xung, Lý Hoài Nhân, Lý Thái, Lý Khác đều có mặt, 11 tiểu thiếu niên kia xếp thành hai hàng, hai tay để sau lưng, hình như đang chờ kiểm duyệt.
Vân Diệp thay bộ áo màu tối, tóc dài buộc thành đuôi ngựa sau người, trên mặt đầy tiếu ý, giống như một tên nhóc bướng bỉnh đang muốn chọc phá hàng xóm. Nói chung ngươi cho rằng y là thiếu niên quý tộc hoàn khố cũng phải, mà là tiểu tử vô lại quê mùa cũng đúng, nhưng chắc không thể nào ngờ rằng y lại là một Hầu gia.
- Hà, chim buổi sáng cũng cần đồ ăn, ta đây cũng phải có chút điểm tâm mới được.
Trưởng Tôn Xung liếc nhìn đồng bạn đang đi từ túc xá ra, túm Lý Thái, Lý Khác đi theo Vân Diệp.
Vân gia cách thư viện cũng không xa, kỵ mã chạy trong thời gian ăn một bữa cơm đã đến dưới bài phường cực kỳ xa hoa của Vân gia.
Trang Tam Đình và hộ viện sớm đã thủ tại chỗ này chờ gia chủ trở về, thấy đoàn người đến thì vội vàng nghênh đón, đỡ người dắt ngựa chu đáo.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook