Hải Vương Tế (100đ/C)
-
Chapter 103: Hải Vương Tế 103
Lão Viện trưởng béo ú không kìm nén được sự đắc ý mà cười phá lên sung sướng. Khổ thân lão, ngậm đắng nuốt cay mòn mỏi chờ đợi suốt mấy chục năm trời mới có được ngày hôm nay.
Thấy cái điệu cười điên dại, đắc thắng của lão Viện trưởng, đám đạo sư và học viên xung quanh lập tức tìm cách chuồn êm. Bởi vì ngay lúc đó, sắc mặt của Viện trưởng Edinburgh đã đen như đít nồi, các nguyên tố ma pháp xung quanh ông ta cũng bắt đầu chấn động dữ dội.
"Lão Tiều, ông quyết tâm đối đầu với tôi đến cùng đúng không!" Viện trưởng Edinburgh cao gầy trợn trừng đôi mắt hí, gầm lên phẫn nộ.
"Đúng thế thì sao nào?"
Hai lão già một béo một gầy trợn mắt trừng trừng nhìn nhau, trông chẳng khác nào hai con gà chọi đang chuẩn bị lao vào xé xác đối phương.
"Ông muốn đánh nhau phải không!"
"Đánh thì đánh, ai sợ ai!"
Ầm ầm ầm... Số phận của hòn đảo Reef No.1 coi như xong đời.
Khi Caesar tỉnh lại, y nhận ra mình đang nằm trên một chiếc giường lớn vô cùng êm ái, phảng phất một mùi hương thơm mát dịu nhẹ. Đưa mắt nhìn quanh, y không khỏi choáng váng. Dù có nhìn kiểu gì đi chăng nữa, cái nơi tráng lệ này tuyệt đối không thể là cái trạm xá tồi tàn, rách nát của học viện được. Lẽ nào mình đã chết và được diện kiến Hải Thần rồi sao?
Thế nhưng, khi nhìn thấy con Pique đang chễm chệ ngồi trên bụng mình, vui vẻ phun bọt nước phì phì, y mới thở phào nhẹ nhõm biết rằng mình vẫn còn sống. Những bức tường ốp bạch ngọc ấm áp xung quanh... Cái kiểu xa hoa, phù phiếm này dường như chỉ có ở trong vương cung mới có mà thôi.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng khẽ mở, một cô hầu gái nhỏ nhắn, dễ thương bước vào: "Caesar tiên sinh, cuối cùng ngài cũng tỉnh lại rồi."
"He he, chào cô nương. Xin hỏi đây là đâu vậy?"
Phụt... Cô hầu gái nhỏ không nhịn được bật cười khúc khích: "Caesar tiên sinh không cần phải khách sáo như vậy đâu. Em là thị nữ kề cận của Công chúa điện hạ, ngài cứ gọi em là Đoá Đoá là được rồi. Đây là vương cung Mỹ Nhân Ngư, ngài đã hôn mê suốt ba ngày hai đêm rồi đấy!"
Con Pique nghe vậy cũng hùa theo, ưỡn cái bụng tròn vo lên gật gù, đôi cánh vỗ vỗ đầy vẻ đồng tình... Mới có mấy ngày không gặp mà trông nó béo tròn ra hẳn, xem ra đồ ăn trong vương cung quả nhiên chất lượng khác bọt thật.
"Caesar tiên sinh, Công chúa đến thăm ngài này."
Đoá Đoá khẽ né người sang một bên, nhường chỗ cho Clara. Phải thừa nhận rằng, trước đây Caesar toàn thấy Clara diện những bộ đồ ôm sát người gọn gàng, năng động. Hiếm khi nào thấy nàng khoác lên mình một bộ váy công chúa thướt tha, yểu điệu thế này. Một vẻ đẹp kiều diễm hoàn toàn khác lạ khiến Caesar không khỏi lóa mắt.
"Đồng học Caesar, chúc mừng anh đã đại nạn không chết nhé. Đoá Đoá, em lui ra ngoài trước đi."
"Dạ vâng, thưa Công chúa." Đoá Đoá vâng lời, trước khi đi còn không quên nháy mắt, lè lưỡi trêu chọc một cái. Rõ ràng cô bé này phải thân thiết và được sủng ái đến mức nào mới dám có những hành động suồng sã như vậy trước mặt công chúa.
Clara đóng chặt cửa phòng lại, cẩn thận đến mức còn bồi thêm một cú đá thật mạnh vào cửa để đảm bảo nó đã được chốt kỹ.
Một linh cảm chẳng lành bất chợt trào dâng trong lòng Caesar. Vị công chúa xinh đẹp trước mặt cười càng tươi, e rằng kết cục chờ đợi y phía trước sẽ càng thê thảm. Bọn họ đâu phải mới giao lưu lần đầu. Cú cắn nhớ đời hồi còn bé tí của nàng ta đến giờ y vẫn còn khắc cốt ghi tâm.
"He he, Công chúa điện hạ, tôi đã hoàn toàn bình phục rồi. Một kẻ bình dân như tôi mà cứ lưu lại trong vương cung mãi thì e là không hay cho lắm. Chắc tôi phải xin phép cáo từ thôi." Caesar cố gắng gượng dậy, nhưng ngay lập tức y cảm thấy toàn thân đau nhức ê ẩm. Đó là di chứng của việc vắt kiệt sức lực quá mức.
Dường như hiểu được ý định của chủ nhân, con Pique vội vàng vỗ cánh phành phạch, bay ra sau lưng cố gắng dùng cái thân hình bé xíu của mình để đỡ Caesar dậy. Đáng tiếc, nó suýt nữa thì bị tấm lưng to lớn của y đè bẹp dí.
Clara tiện tay xách Pique lên, vỗ vỗ vào cái bụng phệ của nó rồi ném sang một bên. Nàng đủng đỉnh ngồi xuống mép giường Caesar, dùng một tay chống cằm, ánh mắt nhìn Caesar chăm chằm hệt như đang ngắm nghía một con thú cưng thú vị.
"Sao thế, anh muốn đi lắm à?"
Caesar ngơ ngác gật đầu. Đương nhiên là phải đi rồi.
"Haiz, biết làm sao bây giờ nhỉ, vào thì dễ mà ra thì khó đấy. Để tôi nhẩm tính cho anh nghe nhé. Ba ngày qua, những nhân lực, vật lực và chế độ đãi ngộ chuẩn vương tộc mà anh đã tiêu tốn trong vương cung này, quy ra tiền vàng bèo lắm cũng phải cỡ mười ngàn đồng. Đấy là chưa kể đến việc đích thân bổn công chúa hạ mình đến thăm hỏi bệnh binh như anh, cái này là vô giá đấy nhé. Tính sao đây ta... Nể tình chúng ta là bạn học cùng trường, tôi sẽ chiết khấu cho anh hai mươi phần trăm. Tám ngàn đồng tiền vàng, chồng đủ tiền thì anh muốn đi đâu thì đi."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook