Hải Vương Tế (100đ/C)
Chapter 105: Hải Vương Tế 105

Sẵn sàng

Theo quy luật thông thường, sau khi trưởng thành, phụ nữ nhân ngư chỉ có thể biến đổi đuôi thành chân khi bản thân họ thực sự tự nguyện, hoặc sau một thời gian dài tiếp xúc thân mật với một người đàn ông. Thế nhưng, cái kiểu chỉ vừa chạm nhẹ một cái đã... "biến hình" như trường hợp của Caesar thì quả thực là chuyện vô tiền khoáng hậu, chưa từng nghe ai nhắc tới.

Khuôn mặt Clara đỏ bừng lên như gấc chín. Nàng vùng dậy, cắm đầu cắm cổ chạy thẳng ra khỏi phòng mà không thèm quay đầu lại lấy một lần, bỏ lại Caesar đứng ngẩn tò te, đầu óc mù mịt chẳng hiểu mô tê gì. Làm sao y có thể biết được những quy định kỳ quái và rắc rối của tộc Mỹ Nhân Ngư cơ chứ.

... Nhưng dù sao cũng phải công nhận, Công chúa Clara quả thực là một tuyệt tác nghệ thuật của tạo hóa. Một cô gái xinh đẹp nhường ấy có mang chút tính khí kiêu kỳ, đỏng đảnh thì cũng là điều dễ hiểu thôi.

Trải qua muôn vàn gian khổ, cuối cùng Pique cũng lấy lại được "chỗ đứng" quen thuộc của mình: cái bụng của Caesar. Xem ra nó cực kỳ hài lòng với vùng "bình nguyên" bằng phẳng này. Một người một thú, mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau.

"Đồng học" Caesar vốn không phải tuýp người biết thương hoa tiếc ngọc. Mặc dù toàn thân ê ẩm rã rời, nhưng chút sức tàn để xách ngược con Pique lên thì y vẫn còn thừa.

"Nhóc con, xem ra mày vẫn còn sống khỏe lắm nhỉ?"

"Pipo, pipo, pipo." Pique vừa vỗ vỗ đôi cánh bé xíu vừa kêu lên lanh lảnh. Nó há miệng phun ra mấy cái bọt nước về phía Caesar, có vẻ cũng rất mừng rỡ khi thấy cả hai đều bình an vô sự.

"Ừm, nhìn kỹ lại thì mày cũng đáng yêu phết đấy chứ... Nếu cùng đường quá, chắc tao đem mày đi bán cho Clara trừ nợ vậy." Caesar cảm thấy ý nghĩ này của mình cũng có chút tà ác.

"Pipo, pipo, pipo!"

"Đừng có phản kháng. Dù sao tao cũng tốn công cưu mang nuôi nấng mày bấy lâu nay, mày cũng nên có chút cống hiến báo đáp chủ nhân chứ. Hơn nữa, được chuyển khẩu vào Hoàng gia sống sướng lắm đấy, để tao từ từ phân tích những lợi ích đó cho mày nghe nhé!"

Ngay lúc Caesar chuẩn bị tiến hành chiến dịch "tẩy não" vô sỉ của mình, tiếng gõ cửa bỗng vang lên. Lại là cô thị nữ nhỏ Đoá Đoá ban nãy. Tuy nhiên, sắc mặt của cô bé lúc này có vẻ không được tốt cho lắm: "Caesar tiên sinh, Công chúa Elena và điện hạ Royer đến thăm ngài."

Elena nhẹ nhàng bước vào phòng. Dù trên môi chỉ nở một nụ cười xã giao như thường lệ, nhưng ánh mắt dịu dàng như làn nước mùa thu lại chất chứa muôn vàn nỗi lo âu, muốn nói cho đối phương biết rằng nàng đã lo lắng đến nhường nào.

Theo ngay sau Elena, Royer cũng bước vào. Gương mặt anh tuấn của đệ nhất cao thủ Tộc Hải Long vẫn duy trì nụ cười tiêu chuẩn không chê vào đâu được.

"Đồng học Caesar, nghe nói cậu đã bình phục, quả là tạ ơn trời đất."

Elena cố gắng kìm nén sự kích động đang trào dâng trong lòng. Đứng bên cạnh, Đoá Đoá mở to đôi mắt, cẩn thận quan sát từng cử chỉ, hành động của những người trong phòng để lát nữa còn về bẩm báo lại với công chúa nhà mình. Cô bé vốn dĩ đã chẳng có mấy thiện cảm với vị công chúa Tộc Hải Long lúc nào cũng muốn tranh giành sự chú ý với công chúa Clara này.

Tất nhiên, Đoá Đoá cũng dành một sự "quan tâm" đặc biệt cho Caesar. Suy cho cùng, đâu phải ai cũng có diễm phúc được nằm trên chiếc giường này. Đây chính là căn phòng mà Công chúa Clara yêu thích nhất, thường ngày chỉ có mình cô bé được phép bước vào để dọn dẹp... Vậy mà lần này, công chúa lại đặc cách cho một người đàn ông bị thương vào ở, thật là một chuyện kỳ lạ. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, người đàn ông này dẫu sao cũng đã cứu mạng công chúa, hưởng chút đãi ngộ này âu cũng là điều xứng đáng.

"Đa tạ Công chúa điện hạ đã quan tâm." Caesar mỉm cười gật đầu đáp lễ, nhưng qua ánh mắt, y muốn truyền đạt một thông điệp sâu sắc hơn: Đừng lo lắng cho anh.

Mặc dù bản thân y cũng cực kỳ ghét cái cảnh phải lén lút, giấu giếm thế này, nhưng trên đời này không phải ai cũng có quyền tự do lựa chọn cuộc sống theo ý mình. Khi chưa chuẩn bị đủ hành trang và thực lực, nhẫn nhịn là điều bắt buộc. Một vị công chúa cao quý, lá ngọc cành vàng như nàng còn sẵn sàng vứt bỏ cả tôn nghiêm, quay lưng lại với gia tộc để chờ đợi y, thì y còn tư cách gì để oán trách hay than vãn.

Đã là đàn ông thì phải dám gánh vác trách nhiệm!

"Đồng học Caesar quả nhiên là chân nhân bất lộ tướng (người tài không khoe khoang), tại hạ thực sự bái phục. Đợi khi nào cậu hoàn toàn bình phục, chúng ta nhất định phải giao lưu học hỏi một phen, hy vọng cậu sẽ không ngần ngại chỉ giáo."

"He he, đại danh của đồng học Royer tôi đã được nghe danh từ lâu. Giao lưu học hỏi là chuyện nên làm."

"Chút danh mọn đó chỉ là do người ngoài thổi phồng lên thôi. Người như Caesar huynh đây mới thực sự xứng danh cao thủ, biết đâu chừng cậu mới chính là đệ nhất cao thủ thế hệ trẻ của Hải tộc chúng ta ấy chứ!"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...