Hải Vương Tế (100đ/C)
Chapter 108: Hải Vương Tế 108

Sẵn sàng

"Có lẽ chính Hải Thần cũng cảm thấy sự tồn tại của hai chủng loài cự long kia quá khó để kiểm soát và kiềm chế lẫn nhau, nên Ngài mới tạo ra một giống loài thứ ba: Ma Pháp Long. Khác với hai loại trên đã từng xuất hiện trong lịch sử, Ma Pháp Long quả thực là lần đầu tiên lộ diện. Dân gian chỉ biết đó là một loài rồng có khả năng sử dụng ma pháp. Đặc biệt, Ngũ Thái Ma Pháp Long khi trưởng thành sẽ sở hữu một loại ma pháp đáng sợ mang tên 'Phá Long Sát', có khả năng khắc chế và tiêu diệt gần như mọi loại rồng. Chính vì vậy, loài rồng này cực kỳ hiếm gặp."

Cả Clara và Elena đều nhìn Caesar với ánh mắt đầy ghen tị. Được tận mắt chứng kiến sự hiện diện của một Ma Pháp Long trong truyền thuyết, vận may của y quả thực không phải dạng vừa. Đối với Long Tộc, được chiêm ngưỡng một sinh vật huyền thoại như vậy tuyệt đối là một niềm vinh quang vô thượng.

Thế nhưng, những sự tồn tại thần bí và quyền năng như vậy luôn xuất quỷ nhập thần, thoáng hiện rồi vụt tắt. Có cưỡng cầu cũng vô ích.

...

Nợ thì phải trả, bất luận là do nguyên nhân nào dẫn đến món nợ đó, miễn là hai bên đã thỏa thuận và đồng tình.

Khó khăn lắm mới trốn thoát khỏi vương cung Mỹ Nhân Ngư, thế nhưng Caesar chẳng thể nào nở nổi một nụ cười. Nếu không nhờ vào khả năng tự phục hồi của cơ thể quá tốt, e rằng nửa đời còn lại của y đã phải chôn vùi trong cái lồng son ấy rồi. Có lẽ bán thân làm nô lệ là giải pháp duy nhất lúc này. Tuy nhiên, điều bất ngờ là Công chúa Clara lại đích thân xuống bếp chuẩn bị một bữa ăn ngon lành, khiến cả Caesar và Elena đều phải tấm tắc khen ngợi. Chẳng ai có thể ngờ, đằng sau lớp vỏ bọc nghịch ngợm, bướng bỉnh kia, Công chúa Clara lại cất giấu một tài năng tuyệt vời đến thế.

Phải thừa nhận rằng, trên đời này số người vượt qua được tài nghệ nấu nướng của Clara thực sự không nhiều. Caesar cũng mượn hoa hiến Phật, tiện tay nướng thêm vài món nhắm nháp.

Kết quả là... sau khi trừ đi phần công sức nướng đồ ăn, y vẫn phải gánh trên vai khoản nợ khổng lồ lên tới hai vạn đồng tiền vàng. Thật là khóc không ra nước mắt. Bây giờ thì y đã thấu hiểu tại sao đám vương tộc lại giàu nứt vách đổ tường đến vậy. Sự giàu có của bọn họ rõ ràng là tỷ lệ thuận với độ "đen tối" của trái tim.

Clara đưa ra cho y hai sự lựa chọn. Thứ nhất: trả tiền, có vay có trả là đạo lý hiển nhiên ở đời. Thứ hai: làm gia sư riêng cho nàng. Dĩ nhiên, nếu lôi ma pháp ra để dạy cho người của tộc Mỹ Nhân Ngư thì chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ. Nhưng ma pháp hệ Hỏa của Caesar lại khiến Clara cảm thấy vô cùng tò mò và hứng thú. Mặc dù chỉ có thể dùng để nướng đồ ăn, nhưng nghe cũng thú vị đấy chứ. Quan trọng nhất là thân thủ của Caesar cực kỳ đáng gờm, Công chúa Clara cũng muốn học thêm vài chiêu thức để phòng thân.

Nếu như Hải tộc có năm mươi triệu dân, thì e rằng có tới bốn mươi chín triệu chín trăm chín mươi chín ngàn chín trăm chín mươi chín người sẽ lao vào tranh giành cái sự lựa chọn thứ hai kia. Nhưng thật đáng tiếc, "đồng học" Caesar lại chẳng mảy may có chút hứng thú nào với đặc ân đó. Y đã mắc phải hội chứng "ám ảnh sợ vương cung" rồi. Lần nào đặt chân đến cái nơi đó, nếu không bị đánh thì cũng bị cắn, không bị cắn thì lại bị tống tiền. Đi một ngày đàng học một sàng khôn, y thề có chết cũng không thèm quay lại đó!

Nhưng hai vạn đồng tiền vàng... Mẹ kiếp, đúng là khổ nhục mà! Thực ra, trong những năm tháng phiêu bạt mạo hiểm trước đây, số tiền Caesar kiếm được cũng không hề nhỏ. Nhưng với bản tính hào sảng, chẳng mấy bận tâm đến vật chất, y đã đem phân phát hết để làm việc thiện, chỉ giữ lại một ít đủ để sống qua ngày. Cái món nợ hai vạn đồng tiền vàng từ trên trời rơi xuống này quả thực giống như hai ngọn núi khổng lồ đè bẹp dí y.

Nghe Caesar than vãn, phản ứng của ba người bạn Kao, Jebe và Isa lại hoàn toàn trái ngược nhau. Kao thì trưng ra vẻ mặt ghen tị muốn nổ đom đóm mắt, cậu ta sẵn sàng bỏ ra hẳn hai mươi vạn đồng tiền vàng để được thế chỗ lão đại. Jebe thì chỉ lẳng lặng vỗ vai Caesar, ném cho y một ánh mắt đồng cảm sâu sắc, ngầm ý nếu cần, cậu ta có thể cùng y bán thân để trả nợ. Còn tiểu thư Isa thì vô cùng rộng rãi, sẵn sàng rút hầu bao cho y mượn tiền.

Nhưng vị Công chúa Clara thông minh sắc sảo kia đã sớm tính trước nước cờ này. Nàng ra lệnh số tiền đó phải do chính tay Caesar tự mình kiếm được. Bản thân Caesar cũng không phải loại người mặt dày ăn bám. Dù hai vạn đồng tiền vàng có hơi lớn, nhưng cũng chưa đến mức khiến y phải tuyệt vọng.

Đột nhiên, Kao ngồi thẳng lưng, nét mặt trang nghiêm, giọng điệu trầm lắng: "Lão đại, Hải Thần ngài ấy... có phải là sống trên Thần Nguyệt không?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...