Hải Vương Tế (100đ/C)
Chapter 114: Hải Vương Tế 114

Sẵn sàng

Kao lại được một phen căng thẳng đến mức lưỡi líu lại không thốt nên lời... Công chúa Elena chính là thần tượng lớn nhất trong lòng cậu ta. Vốn dĩ có tật nhát gái, trước mặt những mỹ nhân tầm cỡ này, Kao luôn chọn cách kính nhi viễn chi (đứng từ xa mà ngưỡng mộ). Cậu ta nằm mơ cũng không ngờ có ngày vị công chúa cao quý này lại đứng ngay trước mặt mình, lại còn tự nhận là bạn của lão đại nữa chứ.

Trời đất ơi, hôm nay rốt cuộc là ngày lành tháng tốt gì vậy!

Ngay cả một kẻ vốn luôn lạnh lùng, trầm tĩnh (hoặc cũng có thể là do vô tâm vô phế) như Jebe lúc này cũng không khỏi cảm thấy ghen tị. Sự xuất hiện của một cô gái thân thiện, dễ gần cộng thêm sự khéo léo của Isa đã giúp cho bầu không khí trở nên hòa hợp và thoải mái hơn rất nhiều.

Tất nhiên, ba người bọn họ đã quá quen với những trò "giật gân" không giới hạn của Caesar, chỉ là họ không ngờ Công chúa Elena lại thực sự dám dấn thân cùng họ vào Vùng biển chết Bermuda.

Bọn họ làm sao có thể thấu hiểu được tình cảm sâu đậm giữa hai người. Elena có thể không dám vứt bỏ công ơn sinh thành của cha mẹ, không dám quay lưng lại với trách nhiệm gia tộc, nhưng ngoại trừ những điều đó ra, nàng chẳng sợ bất cứ thứ gì trên đời này, dẫu cho có phải cùng người mình yêu nằm lại dưới đáy đại dương mãi mãi.

Kỳ thực, khi Caesar ngỏ lời, nàng đã gật đầu đồng ý mà chẳng cần đến một giây suy nghĩ. Mọi chuyện khác cứ để sau hẵng tính. Bởi vì Caesar nói, y muốn đưa nàng về thăm nhà.

Trong cuộc sống cô độc và lạnh lẽo của Caesar, Elena chính là điểm tựa duy nhất của trái tim y. Còn Kao, Isa và Jebe chính là những người anh em, bằng hữu thực sự vào sinh ra tử.

Chính vì có những điểm tựa vững chắc ấy, nên y mới không biết sợ hãi là gì.

---

Vòng xoáy đen ngòm khổng lồ đang xoay tít, chực chờ nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Đó chính là lối đi trực tiếp nhất dẫn vào Vùng biển chết Bermuda. Cái cửa vào tăm tối, sâu hoắm ấy trông hệt như chiếc miệng khổng lồ của một con yêu thú gớm ghiếc. Ngoại trừ Caesar, những người còn lại đều không kìm được một cơn rùng mình ớn lạnh. Đây không phải là vấn đề nhát gan hay dũng cảm, mà là sự phản ứng tự nhiên của con người khi phải đối mặt với những nỗi kinh hoàng chưa từng biết tới. Không ai có thể hoàn toàn miễn nhiễm với nó.

Caesar nhẹ nhàng nắm chặt lấy tay Elena. Việc y quyết định đưa Elena đến đây cũng chính là minh chứng cho sự tin tưởng tuyệt đối của y dành cho nhóm Kao. Đã là anh em vào sinh ra tử thì chẳng có gì phải giấu giếm nhau. Y thực sự muốn những người mình yêu thương và trân trọng được chiêm ngưỡng nơi đã nuôi dưỡng mình khôn lớn.

"Chúng ta đi thôi."

Ánh mắt trao nhau dịu dàng như nước, Caesar và Elena cùng nhau gieo mình vào vòng xoáy tăm tối. Người thứ ba bước vào là Isa, theo sát ngay sau đó là Jebe. Cuối cùng chỉ còn lại một mình "đồng học" Kao đứng chần chừ, miệng không ngừng lầm bầm, chẳng rõ là đang tụng kinh cầu nguyện hay đang chửi rủa số phận. Cuối cùng, cậu ta ôm chặt lấy thanh búa, lấy đà nhảy lao vào vòng xoáy với một tư thế vô cùng khó coi.

Sau một trận nhào lộn quay cuồng đến mức tiền đình đảo lộn, ngay khoảnh khắc hai chân vừa chạm đất, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt Kao là những gương mặt thân quen của đồng đội đang đứng ngay sát bên cạnh. Nhưng ngay sau đó... mồ hôi lạnh của cậu ta túa ra như tắm, lông tơ trên người dựng đứng hết cả lên. Chút cảm giác chóng mặt ban nãy lập tức bay biến không còn tăm hơi.

Hải Thần ơi... Đây là địa ngục sao? Cái đám quái vật nhung nhúc kia... không lẽ đang định tổ chức một bữa tiệc thịt người nướng đấy chứ?

...

"Đồng học" Kao không thể phủ nhận là một kẻ vô cùng dũng cảm. Thế nhưng, con người dù có to gan lớn mật đến đâu thì cũng phải có những thứ khiến mình khiếp sợ, trừ phi kẻ đó là một tên ngốc vô phương cứu chữa. Kao lúc nào cũng bô bô cái miệng rao giảng về tinh thần mạo hiểm, nhưng cậu ta tuyệt nhiên chẳng có chút hứng thú nào với cái gọi là "tinh thần nộp mạng" cả. Chẳng hiểu lúc nãy dây thần kinh nào chập cheng mà cậu ta lại nhẹ dạ cả tin vào những lời đường mật của lão đại.

Lẽ nào đây chính là cái thứ gọi là "tôn sùng mù quáng" trong truyền thuyết?

Kao cắn răng gồng mình cố giữ cho hai bắp chân khỏi run rẩy bần bật. Dẫu sao thì mình cũng là một chiến binh dũng mãnh của tộc Vỏ Sò, tuyệt đối không thể để mất mặt được. Có chết thì cũng phải ngẩng cao cái đầu tự hào.

Tình trạng của những người còn lại cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Không một ai thốt nên lời. Cái cảm giác này quả thực vô cùng ngột ngạt và khó tả: muốn gào thét nhưng cổ họng cứng ngắc không phát ra tiếng, muốn quay đầu bỏ chạy nhưng hai chân lại bủn rủn rã rời như bị trúng phải ma pháp suy nhược. Nhưng trên thực tế, chẳng có ma pháp hay đòn tấn công nào giáng xuống cả, chẳng qua là... trước mặt bọn họ vừa xuất hiện thêm một dàn "khán giả" quá đỗi hùng hậu mà thôi.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...