Hải Vương Tế (100đ/C)
Chapter 14: Hải Vương Tế 14

Sẵn sàng

Caesar đưa xiên cá đã nướng chín vàng ươm cho Elena. Thân là công chúa Tộc Hải Long, có thể nói nàng muốn gì được nấy, thế nhưng nàng chưa từng nếm thử loại thức ăn "kỳ quái" này bao giờ. Hàm răng ngọc ngà khẽ cắn một miếng... ngon tuyệt cú mèo!

Nhìn nụ cười rạng rỡ hạnh phúc của Elena, Caesar cũng trút được gánh nặng trong lòng. Hai người ngồi sát lại gần nhau, bắt đầu ăn uống ngấu nghiến chẳng màng hình tượng, xung quanh chỉ còn ngập tràn tiếng cười vui vẻ.

Thế nhưng, niềm vui thường ngắn chẳng tày gang. Phía xa xa vọng lại những tiếng nước xôn xao, ồn ào...

Tình cảm là gì? Đó là một đoạn ký ức thăng hoa trở thành sự chấp niệm không thể buông bỏ.

"Hải Long Vương ngày mai sẽ đến đây rồi, hôm nay nhất định phải tìm cho ra Công chúa điện hạ!" Giọng nói bình tĩnh của Nhân Ngư Vương ẩn chứa sự phẫn nộ rõ rệt.

"Rõ, bệ hạ. Chúng thần đã nhận được tin báo, công chúa từng xuất hiện gần quảng trường, theo báo cáo, hiện tại ngài ấy có lẽ đang ở trong San Hô Hải Tảo Lâm ngoài thành. Thuộc hạ đã cử Cận vệ quân đến đó, rất nhanh sẽ có tin tốt truyền về."

"Nghe nói có một tên bình dân hạ đẳng tộc Sheou đang ở cùng Tam công chúa điện hạ xinh đẹp của chúng ta sao?"

Câu nói này vốn dĩ chẳng có ý gì sâu xa, nhưng được thốt ra từ miệng Công chúa Clara lại khiến Đội trưởng Cận vệ quân không biết phải trả lời sao cho phải. Phải biết rằng, cơm có thể ăn bậy, nhưng lời không thể nói bừa. Chuyện này liên quan trực tiếp đến danh dự của Tam công chúa Tộc Hải Long, huống hồ đã có hai Đại vương tộc chính thức đến cầu hôn nàng. Nếu làm không khéo sẽ gây ra vụ bê bối lớn nhất lịch sử, đây là điều mà cả Vương tộc lẫn Thần Miếu tuyệt đối không cho phép xảy ra.

"Clara, đừng có nói lung tung." Nhân Ngư Vương cũng cảm thấy hơi đau đầu. Nếu loại chuyện này xảy ra ngay trên lãnh địa của mình, thể diện của ông cũng chẳng vớt vát nổi, hơn nữa còn đắc tội với Hải Long Vương, quả là cái sảy nảy cái ung.

Clara không phục chu môi lên. Nàng vốn dĩ đã ngứa mắt Elena từ lâu rồi. Tất cả mọi người đều ca ngợi bọn họ là hai vị tiểu công chúa xinh đẹp nhất Hải tộc, lại đều là những người có thiên phú và tài năng xuất chúng nhất. Nhưng tại sao Tộc Hải Long lúc nào cũng nhỉnh hơn nhân ngư tộc của nàng một chút? Tại sao người ta luôn miệng khen Công chúa Elena hiểu chuyện, biết điều, còn nàng thì chỉ là một đứa trẻ ngang ngược, bướng bỉnh?

Hơn nữa, sáng nay lẽ ra là thời điểm hai người gặp mặt, vậy mà cô ta dám cho nàng leo cây!

"Chuyện này ngươi phải xử lý cho cẩn thận."

Ý của Vương, Đội trưởng Cận vệ đương nhiên hiểu rõ, lập tức lui xuống thi hành.

"Chúng ta bị bao vây rồi." Lắng nghe một lúc, Elena biết lần này không thể trốn thoát được nữa. Nhân Ngư Vương đã điều động Vương Thành Cận Vệ Quân cùng một lượng lớn ma pháp sư, trong phạm vi chật hẹp thế này, hai người không thể nào lọt qua lưới cảm ứng của bọn họ.

Và nàng... dẫu sao cũng phải trở về.

"Công chúa Elena điện hạ, Hải Long Vương bệ hạ ngày mai sẽ giá lâm vương thành Mỹ Nhân Ngư, xin ngài hãy quay về."

Rõ ràng Cận vệ quân đã xác định được vị trí của công chúa, nhưng bọn họ vẫn án binh bất động, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

"Em... thực sự là công chúa sao?" Caesar ngây người nhìn Elena, trong lòng y chợt dâng lên một sự hụt hẫng khó tả thành lời.

Tộc Hải Long, có thể coi là Hải tộc hùng mạnh nhất, ma vũ song tu... Công chúa của Tộc Hải Long sao?

Mặc dù Caesar chưa bao giờ oán trách thân phận trẻ mồ côi của mình, bình dân cũng có thể sống vui vẻ, tự tại. Thế nhưng, nàng lại là công chúa của Hải tộc mạnh nhất, còn y... chỉ là một đứa trẻ mồ côi đến ngay cả giống loài của bản thân cũng chẳng rõ.

Elena gỡ lớp khăn voan trùm đầu xuống, để lộ cặp sừng rồng vàng óng ánh. Đó chính là biểu tượng của Hải Long Vương Tộc, là minh chứng cho sức mạnh, địa vị và quyền lực tột đỉnh.

Nàng sao có thể không thấu hiểu những suy nghĩ đang cuộn trào trong lòng y lúc này. Elena khẽ bước tới, khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp, cho đến khi đứng sát mặt nhau.

Một nụ hôn phớt nhẹ nhàng, một cảm giác tê rần như điện giật. Không màng thân phận, không kể giai cấp, không cần sức mạnh, chỉ có thứ tình cảm thuần khiết nhất, giản đơn nhất và cũng trân quý nhất.

Elena đã trao nụ hôn đầu đời cho chàng kỵ sĩ mà nàng yêu thương. Nàng chậm rãi cầm lấy tay Caesar, nhẹ nhàng đặt lên chiếc sừng rồng của mình mà vuốt ve, đôi má ửng lên những rặng mây hồng ngượng ngùng.

"Anh biết không, nụ hôn đầu của người phụ nữ Long Tộc chỉ dành trao cho người quan trọng nhất đối với nàng, và sừng rồng của nàng cũng chỉ có người quan trọng nhất ấy mới được phép chạm vào."

Sừng rồng, biểu tượng cao quý nhất của Long Tộc. Khi một người cho phép kẻ khác chạm vào sừng rồng của mình, nếu đối phương là đồng giới, điều đó đồng nghĩa với việc họ nguyện trở thành người hầu trung thành nhất. Còn nếu là khác giới, đó chính là lời thề nguyện của tình yêu, dẫu cho cả hai vẫn chưa thực sự hiểu hết hậu quả của hành động này.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...