Hải Vương Tế (100đ/C)
-
Chapter 144: Hải Vương Tế 144
E rằng trên đời này, chỉ có cái lão Viện trưởng ngông cuồng vô độ này mới dám mạnh miệng bôi nhọ Hải Thần như vậy. Nhìn bộ dạng hưng phấn đến mức gần như phát điên của Lão Tiều, Caesar và Kao lại càng thêm mù mịt.
Dường như nhận ra bản thân hơi mất hình tượng trước mặt học trò, Lão Tiều vội vàng vuốt râu tằng hắng vài tiếng: "Mặc dù bổn Viện trưởng là một chiến binh chân chính, luôn khinh thường cái lối đánh lề mề, ẻo lả của bọn ma pháp sư, nhưng độ nhạy bén với ma pháp của ta thì không thể xem thường được đâu. He he, Ma pháp nén chứ gì! Cả cái vương thành Mỹ Nhân Ngư này chỉ có đúng ba người làm được trò đó: lão già Edinburgh khốn kiếp, bệ hạ Aries và Vương hậu. Khí tức ma pháp của ba người họ ta nắm rõ như lòng bàn tay. Cái luồng khí tức mới mẻ ban nãy tám chín phần mười là của con Ma Pháp Long kia rồi. Caesar này, cậu quả thực là một kỳ tài. Xem ra con Ma Pháp Long này đã "nhắm" trúng cậu rồi đấy. Chỉ cần cậu thiết lập được mối quan hệ tốt với nó, thì tương lai càn quét lục đại hải vực vô địch thiên hạ là chuyện nằm trong tầm tay... Đến lúc đó, khi đã đứng trên đỉnh vinh quang, đừng có quên vị Viện trưởng già này nhé!"
Mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau tuôn rơi...
"Khụ khụ, Viện trưởng đại nhân... Thú thật thì trò cũng không rõ sự tình cụ thể thế nào. Nhưng nếu ngài đã kỳ vọng như vậy, trò nhất định sẽ cố gắng, cố gắng và cố gắng hết sức."
"Ừm ừm, ngoan lắm. Cậu cứ yên tâm, chuyện một ngàn vạn đồng tiền vàng kia ta sẽ có cách xử lý. Vậy nên cậu phải nỗ lực hết mình nhé!"
Nhìn nụ cười gian tà của lão Viện trưởng, Caesar và Kao thừa hiểu cái khoản nợ khổng lồ đó đã bị lão ghi sổ lên đầu bọn họ rồi. Mà thực ra thì thủ phạm cũng chính là hai tên này, nên bọn họ cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt, không dám phản bác nửa lời.
Đợi đến khi bóng dáng tròn vo của lão Viện trưởng khuất hẳn, cả hai mới mềm nhũn người ngồi phịch xuống đất. Lão già này đúng là cáo già xảo quyệt. Thật không hiểu nổi với cái thân hình cục mịch đó mà lão lại có thể trở thành chiến binh được. Lẽ ra lão nên đổi vị trí với lão Viện trưởng Edinburgh thì hợp lý hơn. Thông thường, ma pháp sư vì thiếu vận động thể chất nên mới hay béo phì, đằng này mọi chuyện lại hoàn toàn ngược đời.
"Lão đại, lão già đó vậy mà lại tưởng nhầm đống ma pháp của anh là do Ma Pháp Long làm ra. Giờ chúng ta đào đâu ra một con rồng để nộp cho lão đây? Bó tay thật, dạo này anh bị sao quả tạ chiếu hay sao mà lúc nào cũng vướng vào nợ nần thế này."
Nhắc đến chữ "nợ", Caesar lại muốn khóc thét. Y đành kể lại luôn vụ tống tiền trắng trợn của Vương hậu. Kao nghe xong thì ngã vật ra sàn, giả vờ xỉu luôn... Sao cái đám vương tộc này ai cũng ra tay tàn độc thế nhỉ?
Khoan đã, cậu ta cũng mang thân phận vương tộc mà, cậu ta đâu có thế, cậu ta vẫn luôn giữ được sự lương thiện và trong sáng đó thôi.
"Cái tên Jebe kia chẳng biết lặn đi đâu mất tăm mất tích rồi. Cả cậu và Isa nữa, học hành kiểu gì mà từ lúc khai giảng đến giờ toàn trốn tiết. Cả cái nhóm này chỉ có mỗi tôi là gương mẫu, chăm chỉ lên lớp điểm danh mỗi ngày."
"... Có phải lớp cậu... toàn là nữ sinh đúng không?"
"Á, sao anh biết hay vậy?"
"Có phải trong lớp có một cô bạn thân hình nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn, trông rất ngây thơ và đáng yêu phải không?"
"Oa kháo! Lão đại, anh đúng là thần thánh phương nào giáng thế rồi, chuyện này mà anh cũng biết!"
Caesar vung chân đá cho Kao một cái, mắng: "Cái thằng sắc lang này! Đó chẳng phải là gu con gái yêu thích của cậu sao? Không có gái đẹp thì có đánh chết cái thằng lười biếng như cậu cũng chẳng bao giờ chịu lết xác đến lớp!"
"Hi hi, sinh ra em là cha mẹ, hiểu em chỉ có... Ái da! Đừng có cắn mông tôi! Cái con súc sinh này, có tin tôi ngồi bẹp một phát cho mày nát bét không!"
Pique đậu trên vai Kao, vẻ mặt đầy khinh bỉ, phun phì phì hai cái bọt nước to đùng vào mặt cậu ta.
"Sếp ơi, anh định vào cung làm gia sư cho cái cô công chúa ngang ngược vô lý đó thật à? Theo như em điều tra được, cái cô nàng đó đúng chuẩn là một cái máy hút rắc rối luôn đấy. Đẹp thì đẹp thật, nhưng cái tính khí thất thường đó thì người phàm chẳng ai chịu đựng nổi đâu. Hơn nữa, sau hai màn tỉ thí vừa rồi, chắc chắn anh đã đắc tội không nhỏ với đám thị vệ hoàng gia. Anh đâu có biết, cái chốn thâm cung bí sử đó suốt ngày chỉ toàn những mưu mô, tính toán, ai nấy đều mang bụng dạ hẹp hòi, thù dai nhớ lâu lắm."
Caesar nở một nụ cười nhạt: "Binh lai tướng chắn, nước đến đất ngăn, có gì phải sợ chứ. Mặc cho mưa sa bão táp, ta vẫn vững như bàn thạch."
Kao xách ngược con Pique đang hau háu nhìn chằm chằm vào mông mình lên, hai mắt trừng trừng nhìn nhau: "Mẹ kiếp, nuôi mày đúng là tốn cơm tốn gạo. Giá mà mày là một con Ma Pháp Long thì tốt biết mấy. Lúc đó mày muốn cắn mông tao bao nhiêu cũng được, tao dâng tận miệng cho mày ăn luôn. Choáng! Mày kích động cái quái gì chứ! Nếu mày mà là Ma Pháp Long thật thì lão tử đây chính là bố của Hải Thần rồi!"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook