Hải Vương Tế (100đ/C)
Chapter 15: Hải Vương Tế 15

Sẵn sàng

Caesar không ý thức được hết ý nghĩa trọng đại ấy, nhưng y biết rõ bản thân chính là người quan trọng nhất của nàng. Lão đầu tử vẫn thường dạy: nam nhi đại trượng phu thì phải ra dáng nam nhi, phải có uy nghiêm, phải bảo vệ được người phụ nữ của mình. Trong khoảnh khắc ấy, Caesar bỗng trào dâng một dũng khí vô tận.

"Mặc dù bây giờ anh có thể chưa đủ mạnh, nhưng anh nhất định sẽ trở thành một kỵ sĩ khiến Công chúa Elena phải tự hào!" Caesar tháo sợi dây chuyền đã đeo từ nhỏ, cẩn thận vòng lên cổ công chúa. Đáp lại, Elena cũng tháo chiếc vòng tay mẹ tặng để đeo vào cổ tay đối phương.

Hai bóng dáng nhỏ bé ôm chặt lấy nhau, kết lời thề ước giản đơn ấy. Và rồi, ngày sau, chính lời thề này đã dệt nên một truyền thuyết chấn động cả đại dương bao la lẫn đại lục rộng lớn: chuyện tình của nàng công chúa Hải tộc và chàng vương tử cạn.

...

Khi hai người xuất hiện, Đội trưởng Cận vệ cuối cùng cũng trút được một hơi thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù trong lòng hắn đã nắm chắc phần nào, nhưng lỡ như có mệnh hệ gì, cái mạng nhỏ này chắc chắn khó mà giữ nổi. Đám binh lính dạt sang hai bên nhường ra một lối đi dài dằng dặc, điểm cuối con đường là một cỗ xe ngựa vương tộc do tám con Hải Mã Vương oai vệ kéo.

Còn Caesar thì bị vệ binh cản lại. Lần này y không hề sợ hãi hay do dự, chỉ kiên định ngước nhìn theo bóng dáng ưu nhã cao quý ấy. Từ đầu chí cuối đều là nàng nỗ lực, còn y lại luôn trốn tránh. Nhưng lần này, y sẽ không trốn tránh nữa.

Elena liếc nhìn Đội trưởng Cận vệ, nhạt giọng lên tiếng: "Xin đừng làm khó cậu ấy."

Lúc này, nàng không còn là một cô bé Hải tộc ngây thơ hoạt bát nữa, mà là Tam công chúa cao quý của Hải Long Vương, một thiên tài khiến toàn bộ Hải tộc phải chấn động.

Đội trưởng Cận vệ cung kính gật đầu, cẩn trọng mời công chúa lên xe.

Sự trở về của Công chúa Elena rốt cuộc cũng khiến Nhân Ngư Vương trút được tảng đá trong lòng. Vương hậu cũng tự thân bồi tiếp, ở bên trò chuyện cùng công chúa. Ngày mai Hải Long Vương sẽ đích thân giá lâm, tuyệt đối không thể để xảy ra thêm bất kỳ sai sót nào nữa. Giai đoạn hậu chiến tranh, Hải tộc đang ở trong một thời kỳ cực kỳ nhạy cảm, chỉ một cơn gió lay cọng cỏ cũng có thể rước lấy những rắc rối không đáng có.

Trong khi đó, Công chúa Clara — người đang bị cho ra rìa chẳng ai ngó ngàng tới — lại vui vẻ tột độ. Nàng vừa nghe được một câu chuyện vô cùng thú vị từ miệng đám thị vệ.

Hì hì, nhật ký công chúa và bình dân bỏ trốn. Nàng đã từng diện kiến Công chúa Elena, và phải thừa nhận rằng cô ta quả thực có nhan sắc kẻ tám lạng người nửa cân với mình. Tuy nhiên, điều này lại càng khiến nàng thấy gai mắt. Đứa con của biển cả kiêu ngạo như nàng, một người tồn tại là đủ rồi, cớ sao lại mọc thêm một kẻ nữa? Còn cái tên bình dân tộc Sheou kia, nghe nói lai lịch bất minh, không chừng lại là một tên nô lệ trốn chúa. Chính điều này đã khơi dậy sự tò mò, khiến Clara nảy sinh ý định đi chiêm ngưỡng một phen.

Caesar bị giam lỏng trong một căn phòng, ăn uống không thiếu thứ gì. Vận mệnh của y giờ đây đang nằm trọn trong tay Hải Long Vương, và lúc này y chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi im một chỗ mà chờ đợi.

Cánh cửa chợt mở ra. Kẻ khác đương nhiên không thể tự tiện mở cửa, nhưng một khi vị tiểu công chúa của nhân ngư tộc đã muốn vào thì chẳng ai có gan cản nổi, trừ phi kẻ đó chán sống rồi.

Clara tò mò đánh giá cậu bé tộc Vỏ Sò - Sheou ốm yếu này. Trạc tuổi nàng, trên người lại chẳng có lớp giáp cứng nào, chắc hẳn là một tên phế vật không có sức mạnh. Trên đầu lại còn đội cái vỏ bọc xấu xí của tộc Vỏ Sò, trông khó coi hết sức. Thật không hiểu nổi Elena bị mù ở đâu mà lại để mắt tới cái tên ngốc nghếch này chứ.

Caesar cũng khá ngạc nhiên trước vẻ đẹp của cô bé. Trong mắt y, Elena đã đủ đẹp rồi, không ngờ lại có người dung mạo ngang ngửa nàng. Thế nhưng, tận sâu trong thâm tâm Caesar, Elena mãi mãi là tuyệt sắc nhất.

Clara lập tức nổi giận. Cái tên nô lệ tộc Vỏ Sò thấp hèn này lại dám coi nàng như không khí! Nàng là vị công chúa nhân ngư nhan sắc và trí tuệ vẹn toàn, là báu vật mà ai ai cũng phải vắt óc tìm lời ca tụng, vậy mà giờ đây lại bị hắn ngó lơ!

"Này, anh tên là gì?"

Giọng nói tuy rất êm tai, nhưng Caesar làm gì có rảnh rỗi mà bận tâm đến nàng. Điều y đang vắt óc suy nghĩ lúc này là làm cách nào để chuồn khỏi đây.

"Này, cái tên kia, thấy Công chúa điện hạ sao còn không mau quỳ xuống hành lễ! Có tin em sai vệ binh chém đầu anh không!"

Caesar nào có thèm đếm xỉa xem nàng là cái rễ hành nào, xinh đẹp thì cũng có mài ra ăn được đâu.

"Anh... hừ!" Clara nổi đóa, chẳng thèm nể nang ba bảy hai mốt gì nữa, vừa vung tay liền tung ra một đạo Thủy tiễn bắn thẳng vào đầu Caesar. Caesar theo bản năng né sang một bên, nhưng dẫu vậy vẫn bị lực nước dội cho bay văng ra ngoài, trong lòng y bỗng trào lên một cỗ lửa giận ngút ngàn.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...