Hải Vương Tế (100đ/C)
-
Chapter 165: Hải Vương Tế 165
"Kỵ sĩ Raphael, hãy đưa cậu ấy đến phòng cầu nguyện của ta. Ta muốn đích thân cảm hóa cậu ấy."
"Tuân lệnh Thánh nữ điện hạ." Tên kỵ sĩ đội trưởng có khuôn mặt điển trai cúi rạp người đáp lệnh.
Thực ra Caesar đã tính chuyện chuồn êm từ lâu, nhưng đột nhiên y lại thấy cô bé này có chút đáng thương. Xinh đẹp tuyệt trần như vậy mà đầu óc lại có vấn đề, cứ đắm chìm vào mấy cái thứ tín ngưỡng viển vông, hão huyền, lại còn trúng độc quá sâu nữa chứ. Bọn nhân loại đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, suốt ngày nghĩ ra mấy cái trò mê tín dị đoan rắc rối.
Người Hải tộc cũng sùng bái Hải Thần, nhưng đó chỉ là một điểm tựa tinh thần thuần túy. Chẳng có ai mượn danh nghĩa Hải Thần để làm mấy chuyện xằng bậy, lại càng không có cái trò đem danh nghĩa Hải Thần đi can thiệp vào đời sống của kẻ khác. Cái gọi là "cảm hóa" này đúng là nực cười hết sức.
Có khi... y nên ra tay "cảm hóa" lại cô bé ngốc nghếch này một trận mới được.
Phòng cầu nguyện của Thánh nữ là một khoang thuyền nhỏ nhắn, bài trí vô cùng đơn sơ. Tuy nhiên, không gian bên trong lại toát lên một bầu không khí tĩnh lặng, an yên đến kỳ lạ. Đám kỵ sĩ canh gác bên ngoài dường như hoàn toàn yên tâm, không mảy may lo lắng việc Caesar có thể giở trò đồi bại gì với Thánh nữ của họ.
Caesar tự nhiên bước vào, thả phịch mông ngồi khoanh chân trên một chiếc nệm tròn. Thấy hành động đó, Thánh nữ không khỏi kinh ngạc. Đó là tấm bồ đoàn dùng để quỳ lạy cầu nguyện Đức Chúa, sao tên này lại dám ngang nhiên lấy nó làm chỗ ngồi!
"Cô bé, nhìn cái gì mà nhìn. Đã là nệm thì tất nhiên phải dùng để ngồi rồi."
Thái độ thô lỗ, bất cần của Caesar dường như không thể chọc giận được nàng: "Xin hãy gọi ta là Thánh nữ điện hạ. Hỡi con chiên lạc lối, hãy mau quay về trong vòng tay yêu thương của Đức Chúa, nơi đó mới là bến đỗ vĩnh hằng của linh hồn ngươi."
Nói rồi, Thánh nữ từ từ đứng thẳng dậy. Từ trên người nàng, từng dải thánh quang tỏa ra, dịu dàng bao bọc lấy Caesar, rồi từ từ thẩm thấu vào cơ thể y. Trên môi Thánh nữ nở một nụ cười tươi tắn.
Chỉ cần đối phương chịu tiếp nhận thánh quang, điều đó chứng tỏ kẻ đó không phải là ma quỷ đội lốt người.
... Có điều, kết quả lại không hề diễn ra êm đẹp như những gì nàng mong đợi.
...
Tín ngưỡng = Tin thì có, không tin thì không.
Kể từ khoảnh khắc được xức dầu phong thánh, trở thành Thánh nữ, nàng luôn vững tin rằng thánh quang của mình có khả năng cảm hóa và thanh tẩy mọi tâm hồn tội lỗi. Chính vì thế, đức tin của nàng vào sức mạnh quang vinh của Đức Chúa lại càng thêm kiên định. Thế nhưng, tên hải tặc ngang bướng trước mặt này dường như vẫn trơ ra như đá, chẳng hề có chút dấu hiệu nào của sự quy phục.
Caesar thoải mái vươn vai một cái. Phải công nhận, cái thứ ánh sáng thánh khiết trông giông giống Ma pháp Ánh sáng trong truyền thuyết này chiếu vào người thoải mái thật đấy. Cơ mà bảo là có tác dụng cảm hóa gì gì đó thì... nói thật là y chẳng cảm thấy gì sất. Chẳng lẽ cứ đứng cho chiếu vài lần là y sẽ tự động ngoan ngoãn quy y chắc?
"Tiểu cô nương à, lại đây ngồi nghỉ đi. Anh khuyên thật nhé, em nên tránh xa cái đám người kia ra. Bọn họ không phải là hạng bụng phệ mặt heo thì cũng là hạng mặt đần như khúc gỗ, chẳng có ma nào là tốt đẹp đâu. Em còn nhỏ, tốt nhất là mau về nhà với bố mẹ đi."
Thánh nữ choáng váng. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, đây là lần đầu tiên có kẻ dám mở miệng nói với nàng những lời phỉ báng nhường này. Chắc chắn trong sâu thẳm tâm hồn của người đàn ông này vẫn còn bóng tối của ác quỷ ngự trị, nàng nhất định phải ra tay cứu rỗi hắn! Từng luồng, từng luồng thánh quang rực rỡ từ trên không trung không ngừng giáng xuống, liên tục thẩm thấu vào cơ thể Caesar. Dần dà, Caesar bắt đầu lờ mờ cảm nhận được sự tồn tại của một loại nguyên tố mới mẻ, cực kỳ kỳ lạ và mang trong mình một sức mạnh vô cùng đặc biệt.
Trong khi đó, Thánh nữ vẫn đang lơ lửng trên không trung đã bắt đầu thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại túa ra làm ướt đẫm cả y phục. Nàng kinh hãi nhận ra đối phương đang điên cuồng hút cạn ma lực của mình, mà bản thân nàng lại không có cách nào để dừng thuật Thánh Quang lại được.
Đám Kỵ sĩ Thần Nguyệt không đứng canh gác ngay trước cửa mà đã lùi ra xa một đoạn. Trong suy nghĩ thiển cận của bọn họ, trên đời này tuyệt đối không có kẻ nào đủ khả năng làm tổn thương Thánh nữ trong những cuộc đối mặt trực diện. Bởi lẽ, dưới sức mạnh thanh tẩy của thánh quang, bất cứ kẻ nào cũng phải phủ phục quy hàng. Hơn nữa, Đức Chúa vĩ đại sẽ luôn dang rộng vòng tay che chở cho Thánh nữ của Ngài.
Chẳng hiểu đám kỵ sĩ này là những kẻ trung thành tuyệt đối hay chỉ là một lũ ngu ngốc mụ mị nữa. Trên đời này đâu phải ai cũng dễ dàng bị cái thứ gọi là "thánh quang" kia mê hoặc.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook