Hải Vương Tế (100đ/C)
Chapter 167: Hải Vương Tế 167

Sẵn sàng

Cô nhóc này cứ thao thao bất tuyệt, nói năng đâu ra đấy khiến Caesar nổi hết cả da gà. Cái tình huống quái quỷ gì thế này? Y chỉ là một tên bình dân Hải tộc quèn, sao tự nhiên lại biến thành Vua của cả lục địa thế này?

Bản thân y còn thấy những lời mình nói ra là hoang đường, điên rồ, vậy mà vẫn có kẻ tin sái cổ. Đúng là rừng lớn chim nào cũng có.

Cứ tiếp tục thế này thì không ổn, đã đến lúc phải chuồn thôi. Càng dây dưa lâu, rắc rối chắc chắn sẽ càng lớn.

"Khụ khụ, Thánh nữ Kalinina, ta... à nhầm, bản vương vẫn còn trọng trách lớn lao cần phải giải quyết. Hiện tại tung tích của ta phải được giữ bí mật tuyệt đối. Hơn nữa, em không được phép đi theo ta đâu đấy."

"Thưa vị Vua đáng kính, xin hãy gọi em là Nina. Xin Ngài hãy cho phép Nina được đi theo hầu hạ, như vậy em có thể chăm sóc cho Ngài tốt hơn."

Nhìn khuôn mặt thành khẩn, sùng đạo của Thánh nữ, Caesar thú thực cũng có chút động lòng. Ít ra thì có thêm một người lo việc dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm rửa bát cũng tốt, nhân tiện trải nghiệm cái gọi là cuộc sống thượng lưu của giới quý tộc xem nó ra làm sao. Tất nhiên, cái ý nghĩ nực cười đó chỉ lóe lên trong đầu y chưa đến một giây. Dẫn nàng ta theo xuống đáy biển á? Chắc chưa đầy ba phút nàng ta đã sặc nước chết tươi rồi.

"Thánh nữ, xin em hãy giữ kín bí mật về thân phận của ta. Đây là mệnh lệnh của Vua... Với lại, em làm ơn đứng lên nói chuyện có được không." Vừa thốt ra chữ "Vua", Caesar suýt chút nữa thì nôn mửa. Một tên Hải tộc tép riu thoắt cái đã lên ngôi Vua Lục Địa. Xem ra não bộ của bọn nhân loại này cấu tạo cũng không được bình thường cho lắm.

Kalinina quả nhiên rất biết nghe lời. Trong tâm trí nàng lúc này, từng cử chỉ, hành động của Con của Thần chắc chắn đều ẩn chứa những ý nghĩa sâu xa mà một kẻ phàm phu tục tử như nàng không thể nào thấu hiểu được.

Đúng lúc đó, con tàu bỗng chao đảo dữ dội. Từ bên ngoài vọng vào những tiếng ồn ào, hỗn loạn. Khi Caesar và Kalinina chạy ra ngoài xem xét tình hình, cả hai đều sững sờ. Trong ánh mắt của hầu hết binh lính đều hằn lên một nỗi kinh hoàng tột độ. Còn cái gã Thân vương béo ị kia thì mặt mày xám ngoét, đen sầm lại còn hơn cả màn đêm buông xuống.

...

Cả một hạm đội gồm hơn ba mươi chiếc thương thuyền đồ sộ giờ đây đã bị bao vây kín mít. Kẻ thù không ai khác chính là Quân đoàn Vong linh! Mặt biển từ lúc nào đã bị bao phủ bởi một lớp sương mù đen kịt. Ẩn hiện trong màn sương mù quỷ dị đó là vô số những chiếc thuyền ma, tỏa ra một luồng tử khí nồng nặc, ngột ngạt đang lù lù tiến về phía đội thương thuyền.

Vừa thấy Kalinina bước ra, tên Thân vương béo ị đã luống cuống chạy tới, bộ dạng lảo đảo như sắp ngã nhào: "Thánh nữ điện hạ, nguy to rồi, nguy to rồi! Thánh nữ điện hạ, chúng ta đã bị lũ Vong linh khốn kiếp bao vây! Phải làm sao bây giờ, mau... mau gửi tín hiệu cầu cứu đi!"

"Xin Thân vương Mardi hãy bình tĩnh lại. Chúng ta đang lênh đênh giữa biển khơi mênh mông, ngài định cầu cứu Hải tộc sao? Lập tức ra lệnh cho toàn bộ tàu thuyền tập hợp lại, sẵn sàng chiến đấu. Vong linh là kẻ thù chung của mọi sinh vật sống, chúng ta chỉ có một con đường duy nhất là tử chiến để phá vòng vây."

Mối bận tâm lớn nhất của Kalinina lúc này không phải là sự an nguy của bản thân, mà là sự an toàn của vị Vua đang đứng cạnh nàng.

Đôi mắt ti hí của Mardi nheo lại chỉ còn là một đường chỉ. Hắn đã sớm nhận ra cái thằng nhóc hải tặc kia chẳng hiểu dùng ma thuật gì mà lại nhận được sự che chở của Thánh nữ. Lẽ nào hắn đã thực sự ngoan ngoãn quy y rồi sao? Nhưng lúc này, tâm trí của Thân vương chỉ dồn hết vào việc làm sao để giữ được cái mạng già này. Mẹ kiếp, Titania quả nhiên là con tàu bị thần linh nguyền rủa! Chuyến ra khơi đầu tiên thì đụng ngay Bão Thần Nguyệt, chuyến thứ hai lại đụng độ Quân đoàn Vong linh ngàn năm có một. E rằng sức mạnh vô song của thiết giáp hạm này đã khiến cho các vị thần phải ghen tị, nếu không thì làm sao lại đen đủi đến mức này cơ chứ!

Những con thuyền ma đang chậm rãi siết chặt vòng vây. Bọn chúng không hề ồ ạt tấn công một cách mù quáng như những loại Vong linh cấp thấp, mà cứ nhẩn nha, từ tốn như mèo vờn chuột, dường như rất tận hưởng cái khoái cảm từ từ bóp nghẹt con mồi. Đây cũng là lần thứ hai Caesar được tận mắt chứng kiến Quân đoàn Vong linh. Quy mô của chúng lần này chẳng hề kém cạnh so với lần trước. Nhìn đám thuyền ma ẩn hiện trong sương mù và đội quân khô lâu binh (lính bộ xương) đông nghìn nghịt, Caesar bỗng có cảm giác thèm thuồng muốn "gặm xương".

Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy? Đào đâu ra lắm khô lâu binh đến thế này?

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...