Hải Vương Tế (100đ/C)
-
Chapter 180: Hải Vương Tế 180
Lần này, không chỉ Mardi đứng hình như trời trồng, mà ngay cả đám Kỵ sĩ Thần Nguyệt cũng phải biến sắc. Tên béo nói năng lắp bắp, đôi mắt ti hí trừng lớn nhìn chằm chằm vào Elena: "Ngài... Ngài chính là Tam công chúa Elena của Tộc Hải Long trong truyền thuyết sao?"
"Chính là tôi. Còn đây là Tiểu thư Isabel của Gia tộc Carotte, điện hạ Royer của Tộc Hải Long, và điện hạ Chopin của tộc Mỹ Nhân Ngư. Người bị mất tích là bạn học của chúng tôi. Một lần nữa, yêu cầu Thân vương Mardi vui lòng giao người ra đây."
Nhóm của Elena đã đinh ninh rằng chính bọn người này đã bắt cóc Caesar. Nhìn quy mô của con tàu và khí thế bức người của đám lính canh trên đó, bọn chúng tuyệt đối không phải là hạng dễ xơi. Bọn chúng ỷ đông hiếp yếu, một mình Caesar e rằng khó lòng chống đỡ nổi.
Mặc dù mối quan hệ giữa Hải tộc và nhân loại không mấy tốt đẹp, nhưng giới thượng tầng của cả hai bên đều nắm rất rõ thông tin về những nhân vật tinh anh của đối phương. Nhóm người đang đứng trước mặt bọn họ đây đều là những tên tuổi lẫy lừng, vang danh khắp thiên hạ. Bỏ qua thế lực gia tộc khủng khiếp đứng sau chống lưng (gần như bao trùm một nửa Hải tộc), thì chỉ riêng thực lực cá nhân của bọn họ cũng đủ để không ai dám coi thường, đặc biệt là hai gã thanh niên thuộc Tộc Hải Long kia. Hơn nữa, việc giao chiến ma pháp với tộc Mỹ Nhân Ngư ngay trên biển cả bao la này quả thực là một hành động ngu ngốc nhất trần đời.
Gây thù chuốc oán với các vị công chúa ngay trên địa bàn của tộc Mỹ Nhân Ngư... e rằng có là chiến hạm Titania bất khả chiến bại đi chăng nữa cũng đừng hòng nguyên vẹn quay về.
"Khụ khụ, thưa các vị công chúa, điện hạ, những kẻ chúng tôi bắt giữ thực sự chỉ có hải tặc nhân loại, tuyệt đối không có người Hải tộc nào cả. Tôi xin lấy danh dự của vương tộc Cagliari ra để đảm bảo. Hay là các vị chịu khó tìm kiếm ở nơi khác xem sao?"
Chưa đợi nhóm Elena kịp phản ứng, Raphael đã sấn tới một bước, trừng mắt quát: "Mấy người nghe cho rõ đây! Đã nói là không có người là không có! Chúng tôi đang có việc gấp, làm ơn tránh đường! Bằng không, đừng trách chúng tôi không khách khí!"
Đám Giáo phái Thần Nguyệt này có bao giờ thèm để mắt đến mấy cái danh xưng công chúa hoàng tử của Hải tộc hay nhân loại đâu. Trong cuộc chiến chống lại sự xâm lăng của Hải tộc năm xưa, Giáo phái Thần Nguyệt đã đóng góp một công lao to lớn, và cũng chính từ sau sự kiện đó, thế lực của họ mới phất lên như diều gặp gió. Trong mắt họ, Hải tộc chỉ là những kẻ chiến bại nhục nhã. Giờ đây, đám bại tướng đó lại dám ngang nhiên đứng chặn đường giễu võ giương oai ở đây, khiến những Kỵ sĩ Thần Nguyệt vốn đang nóng ruột như lửa đốt lập tức vượt quá giới hạn chịu đựng.
Phản ứng gay gắt của đám Kỵ sĩ Thần Nguyệt lại càng khiến nhóm Elena thêm phần tin tưởng vào suy đoán của mình. Ba người con gái có khả năng khuynh đảo cả một nửa Hải tộc này một khi đã nổi cơn bướng bỉnh thì sự đáng sợ của họ cũng không hề kém cạnh bất kỳ cường giả nào. Có thể nói, bọn họ mới chính là những kẻ "trời không sợ, đất không sợ".
"Không khách khí thì đã sao! Tập hợp tất cả những người trên tàu ra boong để chúng tôi kiểm tra. Nếu không có người thì chúng tôi sẽ lập tức thả cho các người đi. Bằng không, hừ!"
Đám Kỵ sĩ Thần Nguyệt vốn dĩ cũng là những kẻ quen thói ngạo mạn, coi trời bằng vung, đương nhiên không thèm để mấy lời đe dọa đó vào mắt. Hai bên giương cung bạt kiếm, ai cũng nhất quyết không chịu nhượng bộ. Nhìn cảnh này, tên béo Mardi mở cờ trong bụng, mừng húm. Tất nhiên hắn chỉ dám đắc ý thầm trong lòng, còn ngoài mặt vẫn phải trưng ra cái vẻ mặt khó xử, tiến thoái lưỡng nan.
"Hai vị, bình tĩnh, bình tĩnh nào. Có chuyện gì cũng từ từ giải quyết mà."
Lời khuyên can giả tạo của Mardi chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Hai bên đều đang trong tình trạng căng như dây đàn, nóng lòng như lửa đốt. Nếu không có Jebe ngăn lại thì Kao đã xách thanh Chiến phủ lao lên chém xối xả rồi. Mẹ kiếp, phải băm vằm cái bản mặt trắng trẻo của cái thằng ranh con hỗn láo kia ra làm trăm mảnh mới hả dạ.
"Tránh ra ngay! Thân vương Mardi, LẬP TỨC KHỞI HÀNH! Mọi hậu quả sau này Giáo phái Thần Nguyệt chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn!"
"Ngươi dám! Thử nhúc nhích nửa bước xem, các người đừng hòng toàn mạng rời khỏi Vùng biển Mỹ Nhân Ngư này!"
Về phía nhóm Clara, thực chất Royer và Chopin hoàn toàn không muốn hai bên xảy ra xung đột vũ trang. Trong thâm tâm, nếu Caesar cứ thế chết chìm trong một mớ bòng bong nào đó thì đó mới là một kết thúc có hậu nhất đối với bọn họ. Tuy nhiên, cả hai đều là những cao thủ dày dạn kinh nghiệm "tán gái", họ thừa hiểu rằng muốn lấy được lòng người đẹp thì lúc này phải thể hiện sự trượng nghĩa, cao thượng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook