Hải Vương Tế (100đ/C)
-
Chapter 34: Hải Vương Tế 34
"Haiz, quả thực là oan uổng hơn cả Đậu Nga mà!"
(Chú thích: Đậu Nga, một mỹ nữ thuộc tộc cá Phí Thị, vì mang tội thông dâm với nhân loại mà bị xử lăng trì ngàn đao vạn tróc. Sau khi hành hình, đáy biển đóng băng tận ba ngàn dặm. Sau này điều tra ra mới biết, đây là do một gã quý tộc buông lời trêu ghẹo bất thành nên sinh lòng vu oan giá họa. Trước lúc chết, nàng vẫn còn là xử nữ. Vụ án này trở thành một trong những kỳ oan lịch sử của Hải tộc, và gã quý tộc kia cũng bị tước bỏ hoàn toàn tư cách dòng dõi từ đó.)
"Caesar ca ca, anh cứ thành thật khai ra đi, nếu không em đành phải dùng sát chiêu đấy nhé!" Isa đứng cạnh chớp chớp mắt cười hì hì.
Nhưng cái cách xưng hô ngọt xớt cộng với cái giọng nũng nịu chảy nước của nàng khiến Caesar sởn hết cả gai ốc.
"Khụ khụ, chuyện là thế này. Vài năm trước, vị công chúa bảo bối của Vương tộc Mỹ Nhân Ngư hình như bị con gì đó cắn, trúng độc rất sâu, bắt buộc phải có Ma tinh của siêu giai hải yêu tộc Lão Mục mới chữa khỏi được. Mà nghe đồn loài siêu giai hải yêu này chỉ sống ở Vùng biển chết Bermuda mà thôi."
"Đúng rồi, đúng rồi, tôi cũng từng nghe nói qua. Vương tộc Mỹ Nhân Ngư đã treo cái giá trên trời cho nhiệm vụ này, thậm chí còn hứa sẽ ban tước vị quý tộc nữa. Hơn nữa, việc cứu sống một nàng công chúa là chuyện vô cùng lãng mạn, biết đâu chừng lại giành được trái tim người đẹp trong một nốt nhạc cũng nên. Nhưng sau đó nhiệm vụ này đã bị một kẻ thần bí nẫng tay trên, vậy mà hắn ta lại từ chối mọi phần thưởng. Thật đáng tiếc, phí phạm quá đi."
Kao lắc lư cái đầu tiếc rẻ, chẳng biết cái thằng ngu nào lại đi làm cái chuyện ngớ ngẩn đó.
"Chuyện này tôi cũng có biết. Siêu giai hải quái của tộc Lão Mục sở hữu khả năng tàng hình nên rất khó bị phát hiện, hơn nữa sức kháng ma pháp của chúng lại cực cao. Cơ thể chúng không có xương nên gần như miễn nhiễm hoàn toàn với các đòn tấn công vật lý. Nhưng điều đáng sợ nhất chính là các đòn tấn công bằng tinh thần lực, khiến đối thủ không kịp trở tay. Cho dù có phải đối đầu trực diện, chúng vẫn có thể dễ dàng quét sạch một đội quân rồi thong dong tẩu thoát, đúng là loài ác quỷ dưới đáy biển. Huống hồ chúng lại còn sinh sống trong Vùng biển chết Bermuda, e rằng chưa kịp nhìn thấy bóng dáng chúng thì đã bị nghiền nát đến xương cốt cũng chẳng còn... Lẽ nào?"
Vút, vút, vút! Ba cặp mắt đồng loạt phóng những tia nhìn sắc lẹm găm chặt vào Caesar.
"Mọi người đừng hiểu lầm, tình hình lúc đó là thế này. Mới bước chân vào nghề, khó tránh khỏi bồng bột, nông nổi. Đứng trước sức cám dỗ của phần thưởng kếch xù và nhan sắc của công chúa, luôn có những kẻ ôm mộng tưởng hão huyền. Bản thân tại hạ lúc đó cũng chính là một trong những kẻ ngốc nghếch ấy. Nhưng người ta thì xông pha vào trong, còn tôi vì bị Tào Tháo rượt nên đành nán lại bên ngoài. Đám người đi vào trong đó chẳng một ai còn sống sót quay ra. Vậy mà cái con quái vật tộc Lão Mục khỉ gió gì đó lại đột nhiên lăn đùng ra chết ở bên ngoài. Việc tôi làm chỉ là rạch bụng moi lấy đồ vật ra, rồi lôi nó chạy với tốc độ của một tia chớp đi lãnh thưởng mà thôi. Nhưng mà lúc đó tim tôi cũng đập ba trăm nhịp một phút đấy nhé."
Nhìn vẻ mặt ra chiều đang hồi tưởng lại ký ức của Caesar, ba người Isa bĩu môi khinh bỉ, rõ ràng là chẳng tin lấy nửa chữ. Nếu đúng như lời anh ta kể, vậy tại sao anh ta không ở lại vương cung Mỹ Nhân Ngư? Nghe đồn nhan sắc của vị công chúa kia có thể khiến kẻ mù lòa cũng phải sáng mắt ra, những kẻ từng chiêm ngưỡng dung nhan thật sự của nàng chưa có ai là không bị mê hoặc đến điên đảo cả.
...
"Hi hi, lão đại, công chúa trông như thế nào, có đẹp đúng như lời đồn không? Kể chi tiết chút coi nào!" Tên nhóc tộc Sheou này đúng là một con sắc lang chính hiệu, bình thường có thấy gọi tiếng "lão đại" nào đâu, chỉ toàn đợi đến lúc ăn với lúc hóng hớt như bây giờ mới dẻo mép.
"Lông ấy, chẳng nhìn thấy cái quái gì sất, còn suýt nữa mất mạng. Mấy cậu nghĩ xem, với chút thực lực còm nhom của tôi lúc đó thì làm sao mà kiếm được thứ đồ chơi đó chứ. Mấy lão quý tộc còn đang nhăm nhe kiếm cớ giết quách tôi đi để nhét con trai bọn họ vào tranh công đấy, cuối cùng xôi hỏng bỏng không nên tôi đành vắt chân lên cổ mà chạy. Cái huy chương sáu sao của Hiệp hội Mạo hiểm giả đó là thứ duy nhất vớt vát lại được, rốt cuộc giờ lại rước thêm rắc rối vào thân."
Caesar bất đắc dĩ nhún vai. Thực lực của y tuy không tồi, nhưng bảo y một mình xông pha vào Vùng biển chết Bermuda, đồ sát siêu giai hải quái rồi bình yên vô sự bước ra, có nói quỷ cũng chẳng tin. Đám người này cũng thừa hiểu mấy trò mèo mả gà đồng của giới quý tộc. Nếu cậu có thực lực chống lưng thì không nói làm gì, đằng này một kẻ thân cô thế cô như Caesar, giữ cái thứ đó trong người không những chẳng mang lại may mắn mà có khi còn mất mạng như chơi. So ra thì, hành động lúc đó của Caesar cũng tính là thức thời và tỉnh táo.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook