Hải Vương Tế (100đ/C)
Chapter 37: Hải Vương Tế 37

Sẵn sàng

Gọn gàng trang bị xong xuôi, Jebe không quay về quán rượu mà tìm đến một rặng tảo bẹ khổng lồ tĩnh mịch. Cậu ta lặng lẽ nằm ườn trên một phiến lá khổng lồ, đưa mắt nhìn xa xăm, chẳng biết đang suy tư điều gì...

...

Duyên phận là một thứ vô cùng kỳ diệu. Một khi đã quấn lấy nhau thì rất khó lòng dứt ra được, có lẽ đây chính là cái gọi là ý trời.

Caesar thích náo nhiệt, nhưng cũng có thể làm bạn với sự cô đơn. Sáu năm ròng rã, y chỉ quay về Vùng biển chết Bermuda đúng một lần duy nhất, đó là vì nhiệm vụ giải cứu Công chúa Clara. Chuyện đó nếu không có y ra tay, dẫu Vương tộc Mỹ Nhân Ngư có đem cả quân đội tới càn quét thì cũng công dã tràng mà thôi. Ở Vùng biển chết Bermuda, y chính là vị Vua bất khả chiến bại, nhưng một khi bước ra khỏi ranh giới ấy, y chẳng là cái thá gì cả.

Mặc dù chẳng có chút thiện cảm nào với Công chúa Clara, nhưng suy cho cùng, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc năm xưa, nàng ta cũng tính là đã giúp đỡ bọn họ. Caesar trước nay luôn sống sòng phẳng: có ân báo ân, có oán báo oán. Cứ coi như chuyện lần này là để trả nợ cho xong.

Thầy Marton đã không còn ở nhà nữa, ông chỉ để lại một mảnh giấy nhắn gửi: "Đấng nam nhi chí tại bốn phương, hãy đi tìm kiếm giấc mơ của riêng mình, khi nào đến lúc tương phùng ắt sẽ gặp lại". Và kể từ giây phút đó, Caesar chính thức bước vào cuộc sống lưu bạt giang hồ, bắt đầu con đường tự lập thực thụ.

Nhưng mục tiêu của bản thân rốt cuộc là gì?

Caesar vẫn luôn rơi vào trạng thái mông lung. Thực ra trong thâm tâm y luôn tồn tại một chấp niệm, đó chính là bóng hình Công chúa Elena được giấu kín tận đáy lòng. Thế nhưng, y hiện tại đã không còn là cái thằng nhóc Caesar không biết trời cao đất dày của thuở bé nữa. Càng hiểu rõ sự đời, y càng nhận ra mọi thứ có lẽ chỉ là một giấc mộng phù du tuyệt đẹp mà thôi.

Nhưng nếu từ bỏ công chúa, dường như y cũng chẳng còn lại chút hy vọng sống nào. Tất cả những nỗ lực hiện tại của y, chung quy cũng chỉ để mong mỏi được xích lại gần hơn nàng công chúa của lòng mình, để trở thành một kỵ sĩ chân chính xứng đáng với nàng.

Tiền học phí cũng đã gom góp hòm hòm rồi, độ tuổi cũng vừa vặn đạt chuẩn. Còn về thực lực thì Caesar hoàn toàn không phải bận tâm. Chỉ là cái Học viện Vương tộc Edinburgh này... quả thực có hơi rườm rà.

Sáng sớm tinh mơ, Caesar đã có mặt tại quán rượu. Mặt trời ló rạng đồng nghĩa với một khởi đầu mới, y lại trở thành một chiến binh tràn trề năng lượng.

Ngồi đợi đến mức chán chường, Caesar bắt đầu đoán già đoán non xem ai sẽ là người đến đầu tiên. Vốn tưởng rằng Jebe sẽ là người xuất hiện sớm nhất, bởi lẽ y luôn cảm nhận được một sự đồng điệu nào đó từ cậu ta. Cả hai đều mang trong mình sự cô độc. Nhưng khác biệt ở chỗ, Jebe cô độc vì chính bản thân cậu ta khao khát điều đó, còn y thì vì cô độc nên mới không thấy mình đơn độc.

Ai ngờ kẻ lù lù xuất hiện đầu tiên lại là đại tiểu thư Isa vốn mang danh "lười biếng"... Chẳng phải người ta hay bảo phụ nữ lúc nào cũng lề mề sao?

Từ nụ cười rạng rỡ như ánh mai của Isa, có thể đoán chắc hôm nay thời tiết cực kỳ đẹp, và tâm trạng của người đẹp cũng đang vút bay tận chín tầng mây. Nàng hào phóng ngồi xuống bên cạnh Caesar, tháo luôn tấm mạng che mặt ra, nhấm nháp một loại đồ uống chẳng mấy hợp khẩu vị.

"Khụ khụ, Isa à, cô làm ơn đeo cái mạng che mặt vào giùm được không?"

"Sao thế, chẳng lẽ anh động lòng rồi à?" Isa nở nụ cười giảo hoạt chọc ghẹo. Nàng luôn tự tin một trăm phần trăm vào nhan sắc của mình, dù cho lớp ngụy trang hiện tại chỉ phô bày khoảng sáu mươi phần trăm nhan sắc thật.

"Không phải chuyện đó, bây giờ người còn ít, tí nữa đông người lên thì chẳng phải lại sắp đánh nhau sao? Thôi thì cứ tiết kiệm chút sức lực, với lại lát nữa còn chừa bụng mà ăn cơm!"

"Anh...!" Isa tức nghẹn họng chẳng biết nói gì cho cam. Cái tên ngốc này! Nếu bảo sự tự tin nhan sắc trước kia của nàng là một trăm phần trăm, thì kể từ lúc đụng độ nhóm ba người Caesar, Kao, Jebe, nó đã rớt thảm hại chỉ còn chín mươi bảy phần trăm.

Jebe là khúc gỗ mục, loại luôn khỏi bàn. Kao là cái thứ chỉ giỏi mồm mép tép nhảy, nói thì hay mà làm thì dở. Chỉ có Caesar là trông có vẻ bình thường nhất, lại còn biết cách thưởng thức cái đẹp. Nhưng khốn nỗi, ngoài việc ngắm nhìn ra thì anh ta tuyệt nhiên chẳng có lấy một tia hứng thú nào khác.

Ánh mắt nhìn người của Isa tuyệt đối không bao giờ sai. Điều này thực sự khiến nàng cảm thấy vô cùng chán nản. Lẽ nào sức hấp dẫn của mình lại thê thảm đến mức đó sao? Caesar luôn duy trì một khoảng cách vô cùng chừng mực và hoàn hảo đối với nàng.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...