Hải Vương Tế (100đ/C)
Chapter 4: Hải Vương Tế 4

Sẵn sàng

"Ôi, Trảo Tử à, ngươi cũng mười tuổi rồi, làm sao lại nhát gan thế chứ? Lại nói, Trảo Tử của ngươi chỉ mất một ngày là mọc lại thôi, bọn ta cũng đâu có ăn được nhiều!"

Cái đầu xúc tu của thủy quái bạch tuộc khổng lồ tộc Oken to bằng nửa đứa trẻ, phải khó khăn lắm mới cắt được một khúc... quá trình này đối với Trảo Tử của Oken quả thực thảm thương khôn xiết.

Đứa trẻ ôm chiếc chân bạch tuộc cao bằng mình, rốt cuộc cũng vui vẻ: "Hi hi, cảm ơn nhé, Trảo Tử, lần sau ta mời ngươi ăn cá. Ơ kìa, sao lại bỏ chạy rồi, đúng là đồ nhát gan."

Nói xong, cậu nhóc vác cái chân bạch tuộc bơi về phía khoang thuyền bỏ hoang.

Khi đến gần khoang thuyền chừng năm sáu mét, nước dường như bị ngăn cách lại, nhưng cậu bé đã quá quen với điều đó, trực tiếp đáp xuống mặt đất chậm rãi cõng chiếc chân bạch tuộc bước vào.

"Này, Lão đầu tử, ta về rồi đây, hôm nay ăn chân bạch tuộc nướng nhé."

"Caesar, ta đã bảo với cậu một vạn lần rồi, phải chú ý lễ nghi, lễ nghi!" Lão nhân kia chính là đại ma pháp sư Marton của nhân loại, tuy thời gian thấm thoắt đã mười năm trôi qua, nhưng ngoài mái tóc bạc trắng ra thì đại ma pháp sư không thay đổi quá nhiều.

Người sở hữu năng lượng vốn đã có tuổi thọ rất cao.

"Vâng, vâng, đừng có càm ràm nữa. Bọn nghèo kiết xác như chúng ta thì lễ nghi cái nỗi gì, đó là chuyện của bọn quý tộc. Chúng ta đến cả bình dân còn không bằng, nào, nướng đi, nướng đi!"

Nhìn tiểu vương tử trước mặt, Marton cũng đành bất lực. Khi tỉnh lại, ông còn tưởng mình đã rơi xuống địa ngục, xung quanh đâu đâu cũng là hải yêu, thủy quái, đừng nói là ma lực của ông đã cạn kiệt, dù có ở thời kỳ sung mãn nhất thì ông cũng không thể đánh bại nhiều thủy quái siêu giai như thế, trong đó bao gồm cả những giai cấp mà ông đến nghĩ cũng không dám nghĩ. Nhưng kỳ lạ ở chỗ, đám hải yêu và thủy quái nóng nảy vốn giống với ma thú trên cạn này lại không hề có ý định tấn công họ, và Marton cũng nhận ra rằng, ngoại trừ sự cạn kiệt ma lực thì tinh thần lực của ông đã đạt được một bước tiến rất dài, ông đã tiến vào cảnh giới Ma đạo sĩ mà trước đây nằm mơ cũng chẳng dám mơ. Phải biết rằng, toàn bộ đại lục mới chỉ có vỏn vẹn ba vị Ma đạo sĩ, sự tồn tại của họ hoàn toàn vượt xa Ma Pháp Công Hội. Muốn trở thành Ma đạo sĩ thì ít nhất phải từ tám mươi tuổi trở lên, mà điều kiện ấy còn phải kèm theo tư chất tốt lẫn cả sự nỗ lực.

Vậy mà ông mới có sáu mươi tuổi, tuyệt đối có thể xem là một kỳ tích. Nhưng so với tiểu vương tử thì cái được gọi là kỳ tích của ông chẳng đáng là bao. Đám hải quái đó sở dĩ không tấn công họ, không phải là do bản tính chúng lương thiện, mà mỗi khi vương tử vắng mặt, bọn nóng nảy ấy lập tức trở thành ma quỷ địa ngục. Mười năm nay, ông đã chứng kiến không biết bao nhiêu kẻ mạnh phải bỏ mạng ở vùng biển này.

Có sự chinh phạt của Mỹ Nhân Ngư Vương tộc, có cả sự chống trả đến từ thế giới loài người, nhưng ở nơi hải yêu siêu giai tụ tập này, mọi nỗ lực chống cự đều chỉ như dã tràng xe cát. Marton không biết vì sao chúng lại tề tựu ở đây, nhưng tất thảy những chuyện bất thường cứ thế tự nhiên diễn ra.

Con người tuyệt đối không thể tồn tại dưới đáy biển, đây là một nhận thức chung của mọi chủng tộc. Kể cả Marton, dù đã là Ma đạo sĩ cũng không ngoại lệ, ông cùng lắm chỉ có thể dựa vào một kết giới phong hệ phòng ngự mạnh mẽ để sinh tồn trong vài giờ. Từ mười mấy phút ban đầu, đến nay đã hơn mười tiếng đồng hồ, điều này dưới con mắt của người ngoài e rằng đã là một thần tích khó tin, đồng thời ông cũng có được những trải nghiệm sâu sắc hơn về ma pháp hệ thủy.

Dựa vào một con tàu đắm có ma pháp trận phòng ngự, Marton đã dựng lên một ngôi nhà sinh tồn dưới đáy đại dương.

Nhưng Vương tử Caesar, một nhân loại hoàn toàn, lại có thể sống một cách tự do tự tại trong làn nước. Tốc độ di chuyển dưới nước của cậu thậm chí còn nhanh hơn cả những thủy quái siêu giai, hơn nữa cậu lại có thể tồn tại trong kết giới tị thủy của ông. Nhưng rắc rối lớn nhất cũng chính là điều khiến Marton phải đau đầu, đó là năng lực ma pháp của Caesar, thật sự thì... chỉ học được các loại ma pháp cấp thấp như quả cầu nước, phong đao, hỏa cầu, hơi khó hơn một tí thôi thì đành bó tay. Cứ kéo dài mãi, Ma đạo sĩ cũng đành cạn lời. Nhưng Caesar lại tỏ ra hoàn toàn vô tâm trước vấn đề này, cậu cứ đinh ninh mình chỉ là một đứa trẻ mồ côi của Thủy tộc, sống vui vẻ là đủ.

Có lẽ bọn hải yêu cũng biết rõ mối quan hệ giữa Caesar và ông, nên theo thời gian, chúng cũng trở nên thân thiện với ông hơn. Thỉnh thoảng, Marton lại rời khỏi Bermuda Hải Vực để thăm dò tin tức, nhưng những gì ông nghe được thì lại không có mấy phần tốt đẹp.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...