Hải Vương Tế (100đ/C)
-
Chapter 50: Hải Vương Tế 50
"Anh ấy nhất định sẽ tới."
Isa đã âm thầm điều động mạng lưới thông tin của gia tộc để thăm dò tung tích của Caesar. Ở Hải tộc, nếu bàn về mạng lưới tình báo, Gia tộc Carotte của nàng tuyệt đối ăn đứt mọi vương tộc. Thương nhân mà, tình báo luôn là thứ sinh tử tồn vong phải đặt lên hàng đầu.
Rất nhanh, Isa đã nhận được báo cáo chi tiết.
Caesar, chủng tộc: tộc Vỏ Sò - Sheou (chưa thể xác nhận chính xác), xuất thân từ vùng biển Mỹ Nhân Ngư. Thân nhân: không rõ. Bị tình nghi có liên quan mật thiết đến sự kiện ma pháp sư thần bí xuất hiện sáu năm về trước.
Ngay cả mạng lưới tình báo khổng lồ của gia tộc cũng chỉ tra xét được đến bước này. Isa cũng có biết qua về sự kiện ma pháp sư thần bí chấn động sáu năm trước. Việc một vị ma pháp sư có thể hiên ngang cứu thoát một thiếu niên dưới sức ép gọng kìm của cả Mỹ Nhân Ngư Vương và Hải Long Vương, chắc chắn đằng sau đó ẩn chứa vô vàn bí ẩn nội tình. Chắp vá những thông tin đó với biểu cảm khác thường của Caesar đối với Công chúa Elena, Isa cũng đã lờ mờ tự chắp nối và đoán ra được tám chín phần sự thật.
Có lẽ... đúng là nghiệt duyên.
Mặc dù Tộc Hải Long luôn đề cao sự tự do trong hôn nhân, nhưng quy tắc của gia tộc lại vô cùng hà khắc trong việc cấm tuyệt đối chuyện kết hôn dị tộc. Đó là con đường duy nhất để duy trì dòng máu thuần chủng của Long Tộc. Xuyên suốt chiều dài lịch sử cũng từng xuất hiện không ít cặp đôi bất chấp rào cản này mà sa vào lưới tình, nhưng kết cục cuối cùng đều bi thảm đến cùng cực. Tộc Hải Long tuyệt đối sẽ không bao giờ dung túng cho loại chuyện đó xảy ra. Và đứng trước những cuộc truy sát không mệt mỏi từ toàn bộ lực lượng Tộc Hải Long, có lẽ trên cõi đời này chẳng một sinh vật nào có thể đủ sức chống đỡ để sống sót.
Hành động của Công chúa Elena lần này... quả thực là đang đùa với lửa!
"A lô a lô! Xin chào ba vị, đã lâu không gặp nha! Ái chà, Isa tiểu thư của chúng ta lại trổ mã xinh đẹp thêm rồi, xem ra nỗi lo ế chồng đã có thể gạt sang một bên. Kao tiên sinh, cái bụng của anh lại phình to thêm một vòng rồi đấy, nghe tôi khuyên này, lo mà giảm cân đi. Jebe, vẫn cái bản mặt lạnh lùng ngầu lòi như xưa."
"Oa haha, lão đại, cuối cùng anh cũng chịu ló mặt ra rồi! Mấy ngày nay mồm miệng tôi cứ nhạt nhẽo như nước ốc, mau mau nướng cho tôi mấy xiên cá thu đao giải cơn thèm coi nào!"
Trời ạ... Xem ra cái gọi là "tôn nghiêm" của Kao tiên sinh luôn bị trói chặt vào cái bao tử thì phải.
"Anh thực sự không sao chứ?" Phụ nữ suy cho cùng vẫn mang bản năng thiên phú về sự dịu dàng không thể thay thế. Isa ân cần lên tiếng hỏi han.
"Tôi thì có sao được cơ chứ, cái mạng của tôi vốn dĩ dai như đỉa đói... à nhầm, dai như gián ấy chứ, chút chuyện vặt vãnh nhằm nhò gì!" Caesar vỗ ngực cái bộp, cười hề hề đáp lời. Tuy nhiên, cách ví von của y lại khiến biểu cảm trên mặt Isa hơi khựng lại.
Gián? Đừng nói là cái loài côn trùng gây hại chạy lúc nhúc trên đất liền hễ thấy mặt là người ta lại đập cho nát bét đó nhé? Tiểu thư Isa kiến đa thức quảng thầm nghĩ trong bụng.
Jebe chỉ lẳng lặng bước tới, vỗ thật mạnh một cái lên vai Caesar. Với một kẻ kiệm lời như cậu ta, việc không giỏi bộc lộ cảm xúc bằng lời nói thì những hành động đơn giản thế này đã là quá đủ để thay cho vạn lời hỏi han rồi.
"Nào, vì sự trở lại oanh liệt của tổ đội mạo hiểm chúng ta, cạn ly!"
Bốn người bọn họ cứ thế vô tư thoải mái chè chén ăn mừng, hoàn toàn phớt lờ mọi ánh nhìn soi mói xung quanh. Những thực khách khác trong quán rượu cũng tự biết thân biết phận mà ngoan ngoãn thu mình lại. Biết sao được, giang hồ vốn dĩ là thế, kẻ nào nắm tay to kẻ đó có quyền. Chẳng ai dại dột đi chọc ngoáy vào mấy cái tổ kiến lửa này.
"A, cái cục cưng đáng yêu này anh đào đâu ra thế?" Isa tò mò bế bổng con Pique đang bị treo lủng lẳng lộn ngược trên thắt lưng của Caesar lên.
Vốn dĩ các loài hải yêu sinh sống trong Vùng biển chết Bermuda tuyệt đối không bao giờ bước nửa bước ra khỏi ranh giới lãnh địa của chúng. Thế nhưng, cái sinh vật nhỏ bé này lại vô cùng kỳ lạ, cứ lẽo đẽo bám theo Caesar không rời. Trải qua một thời gian dài gắn bó, Caesar cũng đã nảy sinh tình cảm sâu đậm với từng nhành cây ngọn cỏ, từng sinh vật ở Bermuda. Thấy nó có vẻ yếu đuối mong manh, sợ mang ra môi trường khắc nghiệt bên ngoài nó sẽ khó lòng sinh tồn nổi, nên y đành phải đem nó theo bên mình. Lười ẵm bế cho rảnh tay, y tiện tay bện một cái thòng lọng bằng dây thừng rồi móc nó vào thắt lưng, đi đường xa mải suy nghĩ nên cũng quên béng mất sự tồn tại của nó.
Pique đáng thương bị treo lủng lẳng lắc lư suốt chặng đường dài, đến tận bây giờ hai mắt vẫn còn đang quay mòng mòng đầy sao.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook