Hải Vương Tế (100đ/C)
Chapter 57: Hải Vương Tế 57

Sẵn sàng

Clara nhất thời cứng họng. Nàng không ngờ Elena lại thẳng thừng thừa nhận đến vậy. Đáng lẽ ra với thân phận hiện tại của nàng ta, bất luận là Thánh nữ hay Công chúa Hải Long, nàng ta đều phải lên tiếng phủ nhận mới đúng. Xem ra mình vẫn còn đánh giá quá thấp cô ả này rồi.

"Hai người đang nói về ai thế, sao tôi nghe mà chẳng hiểu mô tê gì cả." Isabel vờ như ngây ngốc hỏi, nhưng trong lòng đã âm thầm giơ ngón giữa khinh bỉ Caesar cả trăm lần. Cái tên suốt ngày chỉ biết tỏ vẻ ngây thơ chất phác, thế mà lại lén lút cắm sừng bắt cá hai tay với cả hai vị công chúa xinh đẹp nhất Hải tộc. Đàn ông trên đời này quả nhiên chẳng có lấy một tên nào tốt đẹp!

Clara và Elena liếc mắt nhìn nhau, sau đó cùng hướng ánh mắt soi mói đánh giá Isabel từ đầu đến chân, khiến nàng ta nổi hết cả da gà da vịt. Tuy nhiên, cả hai vị công chúa đều không hẹn mà cùng lựa chọn lảng sang chuyện khác. Hai người đấu đá nhau thôi đã đủ phiền phức rồi, giờ mà nhảy thêm một kẻ thứ ba vào nữa thì có mà loạn cào cào.

Ba vị mỹ nữ cứ tụm năm tụm ba với nhau mãi cũng không hay. Đám thanh niên tuấn kiệt xung quanh cứ đực mặt ra nhìn thèm thuồng, muốn tiến lên bắt chuyện nhưng lại thiếu tự tin. Phải thừa nhận rằng, chỉ riêng sự tồn tại của bộ ba nhan sắc này thôi cũng đủ khiến những thiếu gia quý tộc vốn tự cao tự đại ngày thường phải chùn chân mỏi gối, huống hồ gì bên cạnh còn có hai vị đại cao thủ thế hệ trẻ đang hau háu rình mò bảo vệ.

"Ba cô cháu gái, mấy đứa đừng có cứ túm tụm lại với nhau mãi thế, cũng phải ra ngoài giao lưu trò chuyện với mọi người chứ. Nhìn thấy mấy đứa, cái thân già này cũng cảm thấy mình trẻ ra được cả chục tuổi đấy." Edinburgh vuốt râu cười khà khà.

"Lão sư mị lực lớn hơn bọn họ nhiều." Clara cười giảo hoạt đáp lời, vẻ mặt nũng nịu của nàng lập tức đánh gục vô số ánh nhìn say đắm.

Edinburgh đồng thời cũng là lão sư phụ trách dạy dỗ ma pháp cung đình cho Clara, lại là khách quen của vương cung nên mối quan hệ giữa hai người vô cùng thân thiết.

Nhân cơ hội do Edinburgh tạo ra, một đám thanh niên lập tức ùa tới vây quanh, mồm năm miệng mười tranh nhau đặt đủ thứ câu hỏi trên trời dưới biển. Isabel và Elena vốn đã quá quen thuộc và ứng phó vô cùng tự nhiên với những tình huống thế này. Riêng Clara thì trực tiếp lách mình trốn khỏi vòng vây, lẻn đi mất tăm mất tích. Tính khí của vị tiểu công chúa này vẫn luôn như vậy, phàm là những thứ mình không thích thì tuyệt đối sẽ không bao giờ miễn cưỡng hùa theo.

Hầu hết mọi người đều đang tập trung tận hưởng sự náo nhiệt ngoài đại sảnh, khiến cho những khu vực khác trong vương cung trở nên tĩnh lặng và vắng vẻ lạ thường. Clara cứ thế bước đi vô định, chợt nàng nổi cơn thèm rượu, lại lười quay lại cái chốn ồn ào kia nên quyết định đi thẳng xuống hầm rượu để tự tay lấy.

Cái trò tùy hứng này cũng chỉ có vị Công chúa Clara bướng bỉnh mới nghĩ ra được. Thế nhưng, khi vừa bước vào hầm rượu lẽ ra phải vắng tanh vắng ngắt, nàng lại phát hiện ra bên trong đang có một bóng người.

Clara sững người như bị điện giật.

Đạp phá thiết hài vô mịch xứ, đắc lai toàn bất phí công phu (đi mòn gót sắt tìm không thấy, đến khi gặp được chẳng tốn công). Người mà nàng vẫn luôn khao khát tìm kiếm, giờ khắc này lại đột ngột xuất hiện ngay trước mắt.

Caesar đang chìm đắm hoàn toàn trong những hồi ức thuở ấu thơ, khóe môi bất giác vẽ lên một nụ cười nhàn nhạt. Với thân thủ hiện tại của y, trên đời này hiếm có nơi nào y không thể tự do ra vào, kể cả đó có là vương cung Mỹ Nhân Ngư đi chăng nữa.

Đến khi bừng tỉnh, y mới phát hiện ra nơi này vừa xuất hiện thêm một vị khách không mời... Thực ra, chính y mới là vị khách không mời mà đến, bởi vì từng nhành cây ngọn cỏ trong cái vương cung này đều thuộc quyền sở hữu của Clara.

"Là... là anh sao?"

Bắt gặp ánh mắt Caesar đang hướng về phía mình, Clara bỗng trở nên lắp bắp. Vị tiểu ma nữ vốn nổi tiếng miệng lưỡi sắc bén, chanh chua, vậy mà cũng có lúc rơi vào tình cảnh lúng túng thế này, quả thực khiến người ta phải rớt cằm... nếu như họ có đeo kính.

Dù chỉ có vài khoảnh khắc tiếp xúc ngắn ngủi, nhưng Caesar vẫn dễ dàng nhận ra vị tiểu công chúa hoang dã, ngang ngược năm xưa. Trong lòng y hoàn toàn không có lấy một tia oán hận, thay vào đó chỉ là một niềm vui hoài niệm nhàn nhạt trước sự chảy trôi của thời gian: "Xin chào, Công chúa Clara."

"Thật sự là anh rồi! Sao anh lại đến đây, có phải anh đến để tìm tôi không?"

Clara nở nụ cười rạng rỡ đầy vui sướng. Mặc dù đối phương chỉ mỉm cười nhàn nhạt, nhưng Clara vẫn cảm nhận được trái tim mình đang đập liên hồi.

Caesar vốn dĩ đâu có đến vì nàng, nhưng y cũng chẳng buồn giải thích, chỉ chớp mắt cười đáp: "Tôi đến để ăn trộm rượu thôi, Công chúa điện hạ chắc không định đích thân ra tay bắt cái tên trộm vặt này chứ?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...