Hải Vương Tế (100đ/C)
-
Chapter 6: Hải Vương Tế 6
"Nói cho các ngươi biết một chuyện lớn, có thấy dạo này rất náo nhiệt không? Đó là vì Tam công chúa của Tộc Hải Long ngày mai sẽ đến thăm nhân ngư tộc chúng ta. Dạo này bọn ta bận đến sứt đầu mẻ trán, đây là bữa ăn cuối cùng trước khi lão tử đổi ca, lần sau không biết đến khi nào mới có thể tới đây nữa!"
"A, là Tộc Hải Long, chủng tộc được mệnh danh là hoàn mỹ nhất ma vũ song tu trong Lục Đại Vương Tộc sao?"
"Đúng vậy, trong Hải tộc chúng ta, Vương tộc Mỹ Nhân Ngư hầu hết đều là ma pháp sư, còn tộc Cá Voi thì gần như toàn là những chiến binh bạo lực khủng khiếp!"
"Tam công chúa sao, hình như cũng không lớn lắm, tới đây làm gì?"
"Haiz, còn không phải là mấy chuyện trong giới quý tộc sao, chẳng liên quan gì tới bình dân chúng ta cả."
"Này, Dogo, ngươi cứ xị cái mặt ra làm gì, người ta họp hội người ta, các ngươi cứ giữ cổng của các ngươi. Lẽ nào còn có kẻ nào rảnh rỗi sinh nông nổi, to gan lớn mật dám kiếm chuyện với Vương Tộc Hải Long trên địa bàn của Vương tộc Mỹ Nhân Ngư?"
Mọi người liên tục gật đầu. Ngay cả trong thời kỳ Thần Nguyệt Đại Chiến, ma pháp thủy hệ khủng khiếp của tộc Mỹ Nhân Ngư và sức chiến đấu siêu cường của Tộc Hải Long đã khiến các chủng tộc trên đại lục phải nếm mùi đau khổ. Đáng sợ nhất là hai chủng tộc này đều là loài lưỡng cư, khả năng thích ứng với chiến đấu trên đất liền tốt hơn hẳn các Hải tộc khác, đây cũng là lý do khiến địa vị của hai tộc này cao hơn.
"Thôi đi, không có ai kiếm chuyện với bọn họ, nhưng bọn họ lại kiếm chuyện với chúng ta. Các ngươi cũng biết vị Tiểu công chúa của chúng ta rồi đó, tính tình của nàng ta... Haiz, mà Tam công chúa của Tộc Hải Long cũng đâu phải dạng vừa, chưa tới nơi mà đã cảnh cáo chúng ta một trăm lần rồi. Thật không biết uống xong bữa này, lần sau có còn mạng mà uống nữa không."
Nghe cái điệu bộ ấp úng của Dogo, mọi người lập tức hiểu ra. Tộc Mỹ Nhân Ngư bẩm sinh đã là đại diện của cái đẹp, điều này được cả đại lục và đại dương công nhận. Mà Tiểu công chúa Clara chính là hóa thân của cái đẹp, là tiểu thiên sứ trong lòng tất cả Hải tộc. Nhân Ngư Vương chỉ có duy nhất một cô con gái nên dĩ nhiên là vô cùng cưng chiều. Kết quả như thế nào, mọi người đều có thể tưởng tượng được.
Chỉ có Caesar nghe mà như lọt vào sương mù. Dù sao thì những người khác cũng không để ý, đều coi y như kẻ từ dưới quê mới lên. Nói thật thì cái quán rượu này nằm ở rìa vương thành, Caesar còn chưa từng bước chân vào thành bao giờ... bởi vì y không có thẻ căn cước, nên không thể vào vương thành được.
Nhưng nghe nói Tam công chúa của Tộc Hải Long cũng là kiểu đẹp đến mức nổi bọt, hơn nữa còn là thiên tài của Long Tộc. Mới chín tuổi đã bộc lộ khả năng kiểm soát ma pháp và sức mạnh siêu phàm, cũng rất được Long Vương yêu quý.
Có thể tưởng tượng được cảnh hai vị ma nữ chạm trán, mũi nhọn đấu với râu ngô, khổ nhất vẫn là những kẻ bên dưới.
"Lão Đa, ngươi cũng đừng nghĩ nhiều như vậy, có gặp được công chúa nhà người ta hay không còn là một vấn đề đấy, suốt ngày chỉ biết mộng tưởng. Nếu được một tiểu mỹ nhân như vậy hành hạ thì ta cũng cam tâm tình nguyện, haha."
"Tới đây, tới đây, không bàn chuyện quốc gia đại sự nữa, mọi người cạn ly."
"A, chai rượu XO ta cất giữ cẩn thận sao lại thiếu mất một chai rồi, là kẻ nào uống trộm, năm trăm đồng tiền vàng của ta!" Ông chủ đã gần như rơi vào trạng thái phát điên đến nơi. Đó chính là loại rượu ngon của nhân tộc mà ông ta đã mua với giá cao trong một buổi đấu giá đấy, mẹ kiếp con gấu biển.
Caesar nghe xong suýt chút nữa ngã lăn xuống gầm bàn, năm trăm đồng tiền vàng, Hải Thần tại thượng, cả đời này y có bán thân cũng đền không nổi. Phải biết rằng y làm việc ở đây một tháng mới được một đồng bạc, mà một đồng tiền vàng có thể đổi được một trăm đồng bạc.
Có nên bôi mỡ vào lòng bàn chân không? Chuồn!
"Caesar, thằng ranh con này, có phải ngươi không, người đâu rồi?" Ông chủ đang tức giận đùng đùng đột nhiên nhớ ra hôm qua có sai Caesar xuống hầm khiêng rượu, đó là loại rượu quý được cất giữ để tiến cống cho Vương tộc. Mặc dù quán rượu không lớn, nhưng rượu ở đây lại vô cùng nổi tiếng.
Lúc này Caesar đã chuồn mất hút không thấy bóng dáng. Ông chủ ơi, đừng trách tất cả lên đầu ta, Lão đầu tử uống nhiều nhất đấy.
Vì nửa đời sau, phải trốn cho kỹ. Ra thì không ra được rồi, nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất. Caesar chạy vào hầm rượu, chui tọt vào một cái thùng rỗng. Bây giờ việc y có thể làm chỉ là cầu xin Hải Thần Poseidon nể mặt vài phần, cứu vớt một linh hồn đang gặp nạn.
Cơn giận của ông chủ vẫn chưa hoàn toàn bùng phát thì đội vận chuyển của vương thành đã đến. Bọn họ phải vận chuyển những loại rượu ngon mua từ khắp nơi về hoàng cung.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook