Hải Vương Tế (100đ/C)
-
Chapter 63: Hải Vương Tế 63
Đang trong cơn tức giận, Clara tuôn một tràng xối xả hệt như tát nước vào mặt. Nói xong nàng mới hơi hối hận. Nhưng với bản tính cố chấp của mình, bảo nàng cúi đầu nhận lỗi là chuyện không bao giờ có thể xảy ra, huống hồ từ cổ chí kim làm gì có chuyện một vị công chúa lại đi xin lỗi một gã bình dân.
Sắc mặt Caesar khẽ biến đổi, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường. Y nhún vai, thờ ơ cười nói: "Vậy thì sao?"
"Vậy thì sao à? Ý là giữa anh và cô ấy hoàn toàn không có bất kỳ khả năng nào cả!" Clara tức đến mức muốn giậm chân bình bịch. Lần nào mở miệng nói chuyện với cái tên này, nàng cũng đều là người rước lấy bực bội.
"Vậy ý của ngài là... giữa chúng ta lại có khả năng sao?"
Roẹt~
Clara có cảm giác như mình vừa bị dính trọn một đòn laze của Tộc Cá Chình Điện, cả người tê rần rần.
Caesar mỉm cười nhạt, rồi thong dong quay lưng rời đi, bỏ lại Công chúa Clara đứng ngẩn tò te như bức tượng gỗ tại chỗ. Đến khi nàng bừng tỉnh và định mở miệng phản bác thì bóng dáng kẻ kia đã khuất dạng từ đời nào.
"Tên khốn khiếp, lưu manh, đồ háo sắc! Lại dám to gan trêu ghẹo cả bổn công chúa! Hứ, cỡ hắn mà đòi xứng với Công chúa Clara tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả, đại diện cho nhan sắc của Vương tộc Mỹ Nhân Ngư, thuộc Lục Đại Vương Tộc uy chấn Hải tộc sao!"
Clara đứng một mình lầm bầm tự luyến. Nghe cái khẩu khí kia thì độ ngạo mạn của nàng chắc cũng xấp xỉ ngang ngửa với con gái ruột của Hải Thần rồi.
Khi Caesar mò mẫm trở về đến khách sạn thì ba người Isa đã tề tựu đông đủ. Ba kẻ này làm ra vẻ vô cùng nhàn nhã như chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng ngay khoảnh khắc "đồng học" Caesar vừa bước qua cửa, Jebe đã lao tới đóng sầm cửa lại nhanh như một cơn lốc... rồi cẩn thận gài luôn cả chốt.
Kao đẩy một cái ghế ra giữa phòng, chặn ngay trước mặt Caesar. Cậu ta vác cây Cự phủ khổng lồ lên vai, cùng Jebe đứng kẹp hai bên Isa, trông chẳng khác nào hai gã hộ pháp canh cửa Hanh - Cáp nhị tướng.
"Đồng học Caesar, mời ngồi." Isa nở nụ cười hiền dịu thục nữ đến mức đáng sợ.
"Cái này... tôi đứng có được không?"
"Không được!" Lần này thì cả ba cái miệng đều đồng thanh hét lên.
"Thật không ngờ Caesar tiên sinh của chúng ta trông lúc nào cũng đàng hoàng, thật thà, hóa ra lại là một tay chơi sát gái chính hiệu. Khai mau, anh với Công chúa Elena và Công chúa Clara rốt cuộc là có quan hệ mờ ám gì?"
Mặc dù Jebe vốn không phải là một kẻ thích hóng hớt buôn chuyện, nhưng sự việc lần này quả thực quá sức hoang đường. Một tên bình dân tộc Vỏ Sò - Sheou quèn mà lại có những câu chuyện "không thể không nói" với tận hai vị công chúa cao cao tại thượng, thử hỏi có kẻ nào cưỡng lại nổi sức hấp dẫn của cái drama này cơ chứ.
"Không khai có được không?"
"Tất nhiên là... Không!"
"Thực ra mọi chuyện rất đơn giản. Tôi thích Công chúa Elena, còn Công chúa Clara chẳng qua chỉ là loại người ham chơi mà thôi. Đối với cô ta, tôi có lẽ chỉ giống như một món đồ chơi thú vị mới lạ. Nhưng khổ nỗi tôi lại chẳng có hứng thú với việc làm đồ chơi cho kẻ khác, chỉ đơn giản vậy thôi."
Kao tỏ vẻ vô cùng thấu hiểu, vươn tay vỗ vỗ lên vai Caesar an ủi: "Haiz, lão đại à, phụ nữ trên đời này thiếu gì. Không phải ý tôi là anh không đủ xuất sắc, nhưng mà... ầy, thôi thì anh đổi mục tiêu khác đi cho lành."
"Ý của cậu là muốn mượn câu: 'Chân trời góc bể thiếu gì cỏ thơm, việc gì phải ôm hận vì một nhánh hoa tàn' đúng không? Ngay từ đầu tôi đã chưa từng ảo tưởng sẽ đòi hỏi bất cứ điều gì từ cô ấy cả." Vốn dĩ đã tự đối mặt với sự thật này từ lâu, nên Caesar trả lời một cách vô cùng bình thản.
Ba người sững sờ, cẩn thận nhẩm lại câu nói đầy thâm ý vừa rồi. Trong mắt Isa lại lóe lên một tia sáng suy ngẫm sâu xa. Càng tiếp xúc nhiều với Caesar, nàng càng cảm thấy người thanh niên này thâm tàng bất lộ. Những ngôn từ mỹ miều đó rất có thể là ngôn ngữ của người trên đại lục, và thường thì chỉ có giới quý tộc tinh hoa mới có cơ hội học hỏi những câu triết lý kinh điển này. Vậy mà Caesar lại thuộc làu làu không ít. Từ thực lực đáng gờm cho đến phong thái ung dung điềm tĩnh kia, tất cả mọi thứ thuộc về y đều là những bức màn bí ẩn. Một con người mang đầy sự bí ẩn, nay lại còn dây dưa với hai vị công chúa, câu chuyện này tuyệt đối phức tạp hơn những gì bọn họ tưởng tượng rất nhiều.
"Lão đại, bớt thả thính bằng mấy câu thơ thẩn đi, anh có phải thi nhân đâu cơ chứ. Bữa nào rảnh tôi dẫn anh đến chỗ này chơi cho biết mùi đời, đảm bảo phê hơn ba cái chuyện tơ tưởng viển vông này nhiều." Vừa dứt lời, Kao chợt cảm thấy sống lưng lạnh toát. Ầm ầm ầm! Hàng loạt ma pháp thủy hệ giáng xuống tơi bời. "Đồng học" Kao đáng thương bị đánh bay xuyên thẳng qua cánh cửa vỡ nát.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook