Hải Vương Tế (100đ/C)
-
Chapter 67: Hải Vương Tế 67
Thế nhưng, mọi thứ bỗng chốc im bặt.
Bàn tay phải của Caesar thản nhiên tóm chặt lấy lưỡi của thanh Chiến phủ, ngay sau đó, một cước vung ra, sút bay cả Kao lẫn thanh búa văng tuốt ra ngoài.
Rầm~~~ Đám đồ đạc trong phòng tội nghiệp lại phải chịu trận.
Một lúc lâu sau, Kao mới lồm cồm bò ra khỏi đống đổ nát, hai con mắt to như hai con ốc nhồi trừng trừng nhìn y, gào lên: "Tên lưu manh! Caesar, sao anh dám dùng chân đá tôi!"
Trời đất... có luật lệ nào quy định lúc tỷ võ không được dùng chân à?
"Kao, đừng có làm loạn nữa, anh căn bản không phải là đối thủ của anh ấy đâu. Đồng học Caesar quả thực là thâm tàng bất lộ."
"Không thể nào! Chắc chắn là có gian lận! Khai mau, làm sao anh có thể dùng tay không đỡ được thần binh của tôi!" Kao cuống cuồng nhảy chồm chồm lên như một con thỏ biển. Thể diện mất thì cũng mất rồi, cậu ta vốn dĩ lúc nào cũng coi thể diện là thứ để đem ra nhai cơm, nhưng chuyện quái đản này nếu không tìm ra lời giải thích thì cậu ta đến chết cũng không nhắm mắt.
"Kao, anh không nhận ra sao? Mỗi lần Caesar đỡ đòn tấn công của anh, điểm chạm luôn nằm ở nơi khí thế của anh yếu nhất. Nếu anh tung ra mười phần công lực, thì thực chất áp lực mà anh ấy phải chịu chỉ có sáu phần. Đương nhiên, không thể phủ nhận sức mạnh vật lý của Caesar cũng cực kỳ đáng gờm." Isa vốn là người rất chú ý quan sát tiểu tiết, và thực tế thì những gì nàng phân tích hoàn toàn chính xác.
Lý thuyết nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng để thực sự đạt đến cái trình độ phán đoán và bắt nhịp chuẩn xác như vậy, e rằng cả Hải tộc này đếm trên đầu ngón tay cũng chẳng có mấy người.
"Nhưng tôi vẫn không hiểu, tại sao anh ấy có thể tay không tiếp xúc trực tiếp với thần binh mà lại không mảy may sứt mẻ gì!" Màn "không thủ nhập bạch nhận" (tay không bắt bạch nhận) kinh điển vừa rồi vẫn còn in đậm trong tâm trí ba người bọn họ. Lưỡi sắc bén của thần binh cộng hưởng cùng sức lực trâu bò của Kao, tuyệt đối có thể chém sắt như chém bùn.
"Thực ra mọi chuyện rất đơn giản mà. Cái tên này tốn quá nhiều thời gian để tụ lực. Một kẻ vác nguyên cây búa to tổ chảng đứng trân trân trước mặt, tôi đâu có ngu gì mà ngoan ngoãn đứng im đợi cậu ta bổ xuống." Caesar cười giải thích.
Rõ ràng là ba người kia hoàn toàn không bị thuyết phục bởi lời giải thích nửa vời này. Có vẻ cũng đúng một phần, nhưng chắc chắn đó không phải là toàn bộ sự thật.
Đúng lúc đó, bộ quần áo trên người Caesar bỗng rách bươm, biến thành từng mảnh vụn bay lả tả xuống đất. Dù sao thì Cagnaro Chiến phủ cũng là một thanh thần binh, uy lực của nó đâu phải là thứ mà một bộ quần áo vải mỏng manh có thể chống đỡ được.
Đập vào mắt họ lúc này là vô số những vết sẹo chằng chịt, đan xen nhau trông vô cùng kinh hãi. Cả ba người đều sững sờ. Rốt cuộc phải trải qua những trận chiến tàn khốc đến mức nào mới có thể để lại những dấu ấn kinh hoàng đến vậy? Đó là những trận chiến thuộc thể loại nào cơ chứ? Khoảng cách gần gũi này mang đến cho ba người ba sự chấn động tâm lý hoàn toàn khác biệt.
Kao lúc này đã thực sự tâm phục khẩu phục. Bình tĩnh lại, cậu ta thừa hiểu mình và Caesar căn bản không cùng một đẳng cấp.
Jebe thì cuối cùng cũng tìm ra được lời giải đáp cho phong thái điềm tĩnh và sự tự tin ngút ngàn của Caesar. Bất kỳ ai từng đi qua ngần ấy lằn ranh sinh tử, thì dĩ nhiên sẽ rèn giũa được khí chất vững vàng như vậy. Tuổi đời của Caesar có lẽ còn nhỏ hơn cả cậu ta, thật không biết vì lý do gì mà y lại phải đánh đổi nhiều đến thế.
Còn trong lòng Isa lúc này chỉ ngập tràn sự xót xa và cảm động. Đối với Isa, dẫu chỉ là một vết xước nhỏ xíu cũng đã là biểu hiện của sự khiếm khuyết. Thế nhưng, khi nhìn thấy những vết sẹo trên cơ thể Caesar, nàng lại chỉ muốn được nhẹ nhàng vuốt ve chúng, muốn dùng mọi cách để xoa dịu đi những nỗi đau đớn mà y từng phải gánh chịu.
"Haha, mọi người đừng có nhìn chằm chằm tôi như vậy chứ, tôi sẽ ngại đấy."
Caesar vừa mới thay xong bộ quần áo mới thì lão chủ quán trọ đã hớt hải chạy vào, gào khóc thảm thiết.
"Các vị đại gia, đại tiểu thư ơi, cái quán trọ cỏn con này chỉ là chỗ làm ăn cò con, các vị..."
Bộp! Một túi tiền rơi phịch xuống ngay trước mặt lão chủ quán. Một túi tiền vàng rực rỡ! Isa tiểu thư luôn luôn ưu tiên sử dụng phương pháp giải quyết vấn đề hiệu quả nhất.
Lão chủ quán cũng là kẻ vô cùng thức thời. Lão lập tức thu hồi vẻ mặt đưa đám, cười tươi như hoa nhét gọn túi tiền vàng vào trong ngực áo: "Các vị cứ tự nhiên tiếp tục, cho dù có đập nát cái quán trọ này cũng chẳng sao cả."
Thương nhân mà...
Kẻ đáng thương nhất lúc này phải kể đến Pique. Lúc nãy đánh nhau Caesar quên béng mất không gỡ nó xuống. Bây giờ cái sinh vật nhỏ bé này đang chui rúc ở một góc tường, há hốc cái miệng rộng hoác ra nôn thốc nôn tháo.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook