Hải Vương Tế (100đ/C)
-
Chapter 82: Hải Vương Tế 82
Lúc này không muốn khách sáo cũng phải khách sáo. Hy vọng duy nhất của y lúc này là Công chúa Clara nói xong việc rồi mau mau biến đi cho khuất mắt.
"Hứ, nghe nói hôm nay anh đã gặp muội muội Elena rồi hả? Sao, cảm giác thế nào? Cô ta quên anh từ đời nào rồi đúng không? Tôi đã bảo rồi mà, thân là công chúa, gánh nặng trên vai đâu chỉ là vinh quang vương tộc, mà còn là áp lực của toàn bộ Tộc Hải Long nữa. Hai người căn bản là không có cửa đâu. Hơn nữa, hình như muội muội Elena dạo này cũng có chút hảo cảm với điện hạ Royer đấy."
Clara hoàn toàn không có chút vội vã nào, nàng thong thả rót một ly nước tảo biển trên bàn, rồi từ tốn nhấm nháp.
Ngồi nấp sau tấm rèm, Elena nghe thế liền nổi trận lôi đình, thực sự chỉ muốn nhảy bổ ra ngoài đánh nhau với Clara một trận cho ra nhẽ. Cái con ranh này từ nhỏ đến lớn cứ thích nhắm vào nàng mà chống đối, trong khi bản thân nàng chưa từng chủ động trêu chọc gì cô ta cơ mà.
"Công chúa điện hạ, số lượng những người trong Hải tộc ngưỡng mộ nhan sắc của hai vị công chúa, nếu không có một ngàn vạn thì cũng phải có đến tám trăm vạn. Tại hạ cũng chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt trôi dạt trong biển người đó mà thôi. Tại hạ đã từng nói rồi, tại hạ chưa từng ôm mộng tưởng sẽ có được thứ gì cả." Lời này của Caesar hoàn toàn xuất phát từ tận đáy lòng. Nếu Elena thực sự đã quên y, y vẫn sẽ âm thầm ở bên bảo vệ nàng, cho đến khi nàng tìm thấy bến đỗ hạnh phúc thực sự của đời mình.
"Thật sao? Vậy anh cũng ngưỡng mộ tôi à?" Đôi mắt lấp lánh như ngàn vì sao của Clara chớp chớp, chiếc đuôi cá tuyệt mỹ khẽ đung đưa đầy vẻ thích thú.
Sởn cả gai ốc... Sao công chúa lúc nào cũng chỉ nghe lọt tai được một nửa câu chuyện thế nhỉ!
Đánh chết cũng không được bộc lộ nửa điểm quan tâm: "Công chúa điện hạ, nếu ngài không có chuyện gì đặc biệt dặn dò thì xin hãy hồi cung cho sớm. Lỡ như bị ai đó nhìn thấy thì sẽ tổn hại đến thanh danh của ngài đấy."
"Yên tâm đi, bổn công chúa đã ngụy trang cẩn thận mới đến đây mà. Hơn nữa, tôi cũng có sợ người ngoài biết đâu. Biết thì đã sao nào? Vương tộc Mỹ Nhân Ngư chúng tôi đâu có bị gò bó bởi mấy cái lề thói cũ rích thối tha đó. À đúng rồi, nghe Chopin kể lại, hôm nay anh đã khiến tên Royer kia một phen bẽ mặt đúng không? Ngầu bá cháy luôn! Cái tên Chopin đó vốn dĩ luôn đố kỵ với danh tiếng của Royer, vậy mà cũng phải lên tiếng tâng bốc một người, chứng tỏ màn thể hiện hôm nay của anh rất khá đấy. Xem ra trong danh sách những cao thủ thế hệ trẻ phải bổ sung thêm tên anh rồi. Hihi, mắt nhìn người của bổn công chúa quả nhiên chưa bao giờ sai!"
...
Câu chuyện càng lúc càng đi theo một chiều hướng nguy hiểm khôn lường. Caesar cảm giác như mình đang bước đi trên một sợi dây kéo căng. Nếu để đề tài này tiếp tục đào sâu thêm, không chừng Elena sẽ nhảy bổ ra ngoài đánh ghen mất. Ngày hôm sau, đảm bảo trang nhất của toàn bộ các tờ báo Hải tộc, thậm chí là cả trên đại lục của nhân loại, sẽ giật cái tít to đùng: "Hai vị công chúa kiệt xuất nhất Hải tộc xé xác nhau tranh giành tình nhân trong phòng một nam bình dân". Còn số phận của y ư? Chắc chắn sẽ bị cả vương quốc truy sát không có chốn dung thân.
"Công chúa điện hạ..."
"Gọi tôi là Clara!" Nhìn cái bộ dạng "anh mà không gọi thế thì tôi thề sống mái với anh" của nàng, Caesar đành bất lực chịu thua.
"... C, Clara, cái đó... rốt cuộc ngài đến đây có việc gì vậy?"
"Hứ, anh ghét tôi đến thế cơ à?" Clara ném cho Caesar một cái nhìn oán trách đầy hờn dỗi. Mặc dù trong lòng Caesar đã có hình bóng của người khác, nhưng vẻ đẹp khác biệt và đầy ma mị này vẫn khiến tâm trí người ta ít nhiều bị dao động.
"Không phải đâu. Công chúa cũng tự biết mị lực của mình lớn đến nhường nào mà. Cứ ở riêng với ngài thế này, tôi thấy căng thẳng lắm."
"Đồng học" Caesar lúc này quả thực đang căng thẳng tột độ. Nhưng hoàn toàn không phải vì nhan sắc kiều diễm của Clara, mà là vì "bà la sát" đang nằm thủ sẵn trên giường kia kìa.
"Chuyện là thế này. Lão sư Edinburgh của tôi có nhờ tôi dùng... mỹ nhân kế để dụ dỗ anh gia nhập học viện của lão. Chỉ thế thôi. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, xét từ mọi góc độ, vào Học viện Edinburgh vẫn mang lại cho anh nhiều lợi ích hơn hẳn. Hơn nữa, anh còn có cơ hội ngày ngày chạm mặt người tình trong mộng của mình nữa cơ mà. Thế nào, gật đầu đi chứ."
"Vấn đề này giờ không còn nằm trong phạm vi quyết định của tôi nữa rồi. Phiền ngài hãy đi hỏi Viện trưởng của chúng tôi đi. Suy cho cùng, tôi cũng đã chính thức trở thành học sinh của Học viện Reef rồi."
Caesar bình thản đáp lời. Khi bàn đến chuyện chính sự, y luôn giữ được một cái đầu lạnh vô cùng lý trí. Quyết định chọn Học viện Reef của y hoàn toàn là kết quả của một quá trình suy nghĩ thấu đáo. Mặc dù sở hữu thực lực vượt trội, nhưng với thân phận hiện tại của y, việc đi lên từ một học viện bình dân như Học viện Reef sẽ mang lại nhiều lợi thế và sự an toàn hơn. Hơn nữa, y luôn giữ vững một niềm tin mãnh liệt rằng, bình dân mới chính là tầng lớp nòng cốt thực sự chi phối toàn bộ xã hội. Ngay cả vương tộc, có đôi khi cũng phải nương theo sức ép từ dư luận của bình dân. Điển hình nhất chính là trường hợp của Elena. Một khi những lời truyền miệng từ dân chúng đã lan rộng, thì sức ảnh hưởng của nó còn gấp vạn lần những lời tuyên truyền sáo rỗng từ phía vương tộc.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook