Hải Vương Tế (100đ/C)
-
Chapter 88: Hải Vương Tế 88
Tất nhiên, bốn người Caesar vốn dĩ chẳng bao giờ bận tâm đến những cái mác đó. Bọn họ kết bạn dựa trên tính cách con người, bất luận là vương tộc hay bình dân Hải tộc thì đối với họ cũng như nhau cả. Sự ngạc nhiên của họ chỉ đến từ việc dáng vẻ và tính cách của cậu nhóc này khác xa so với hình tượng vương tộc thông thường, chứ không phải vì cái thân phận cao quý kia. Vì vậy, bọn họ cũng không tiện đào sâu thêm.
Nhóm năm người chính thức được thành lập. Caesar từ chối sự dẫn dắt của các học viên năm tư. Đáng lý ra việc tự tách nhóm hoạt động độc lập là vi phạm quy định, nhưng nể tình có tờ giấy bảo lãnh đích thân do Viện trưởng bút phê, các đạo sư cũng nhắm mắt làm ngơ. Bọn họ cũng đã nghe phong phanh về việc lứa tân sinh viên năm nay có xuất hiện vài nhân vật "không phải dạng vừa đâu".
Dưới sự dẫn dắt của các đạo sư, đoàn sinh viên hùng hậu đã đặt chân đến địa điểm tập kết: hòn đảo Reef No.1.
Cái tên phèn chua này chắc chắn chỉ có não trạng của lão Viện trưởng mới có thể nghĩ ra nổi. Nhưng biết làm sao được, bởi ở cái vương thành Mỹ Nhân Ngư này còn có một lão già ngớ ngẩn y hệt như vậy nữa, đó chính là hòn đảo Edinburgh No.1 nằm ngay phía đối diện. Tóm lại là hai lão già này đã quyết tâm đối đầu với nhau đến cùng, dù cho có vớ được một cái mai rùa thì cũng phải cưa đôi chia mỗi lão một nửa mới cam lòng.
Ngay khi vừa đặt chân lên cạn, tất cả mọi người đều bắt đầu quá trình thích nghi với môi trường mới mẻ này. Cử động của mỗi người dần trở nên linh hoạt hơn. Quá trình thích nghi diễn ra vô cùng nhanh chóng, giống như con người sinh ra đã biết nói, biết thở vậy, hoàn toàn không có gì khó khăn.
Caesar tham lam hít căng lồng ngực bầu không khí trong lành. Y hoàn toàn chẳng cần phải bỏ ra chút nỗ lực thích nghi nào, chỉ đơn giản nhắm mắt lại và đắm mình trong cảm giác tự do tự tại. Đối với môi trường trên mặt đất này, y mang một cảm giác quen thuộc và thân thiết đến lạ thường.
"Địch Địch, cậu không cần phải sợ, có bọn tôi bên cạnh, cậu sẽ được an toàn tuyệt đối." Caesar vươn tay vỗ nhẹ lên vai Địch Địch. So với một tộc Vỏ Sò bình thường như y, vóc dáng của Địch Địch quả thực chỉ có thể dùng hai từ "nhỏ nhắn" để hình dung... Hèn gì cậu ta lại hình thành nên cái tính cách nhút nhát nhường này.
Cơ thể Địch Địch khẽ run lên một chút, rồi lặng lẽ gật đầu.
"Các bạn học viên chú ý! Mục đích chính của chuyến rèn luyện lần này là để giúp mọi người mở mang tầm mắt. Bên ngoài vùng biển bao la rộng lớn của chúng ta, vẫn còn tồn tại một thế giới hoàn toàn khác biệt. Đó chính là lãnh địa do nhân loại cai trị — mối đe dọa lớn nhất đối với Hải tộc chúng ta. Những sinh vật đang sinh sống trên hòn đảo này chính là những loài ma thú phổ biến trên đại lục." Hội trưởng Hội học sinh chỉ tay về phía chân trời xa xăm, giọng điệu oai phong lẫm liệt như một bậc đế vương đang chỉ điểm giang sơn.
"Yêu cầu của bài kiểm tra lần này rất đơn giản: mỗi nhóm chỉ cần đánh bại một con ma thú là đạt tiêu chuẩn. Nhóm nào thu thập được Ma tinh sẽ được cộng thêm năm tín chỉ. Tất nhiên, an toàn vẫn là tiêu chí hàng đầu. Phạm vi hoạt động của chúng ta chỉ giới hạn ở khu vực Vòng ngoài số 3 và số 2. Khu vực trung tâm Vòng số 1 bị nghiêm cấm tuyệt đối xâm nhập. Tại các khu vực ranh giới đều đã được cắm biển cảnh báo rõ ràng, yêu cầu mọi người tuyệt đối tuân thủ. Rõ chưa? Được rồi, bắt đầu hành động!"
Hội trưởng Hội học sinh đã cố gắng phô diễn một bài phát biểu vô cùng hoàn mỹ, hy vọng có thể thu hút ánh nhìn ngưỡng mộ của vài em tân sinh viên xinh tươi. Thế nhưng, thực tế phũ phàng đã dội cho hắn một gáo nước lạnh. Đám đông lập tức giải tán nhanh như bầy cá mòi gặp động, chớp mắt đã lủi sạch sành sanh chẳng còn mống nào.
"Lão đại, lão đại! Hôm nay kiểu gì anh em mình cũng phải tổ chức một bữa tiệc linh đình nhé. Lâu lắm rồi không được nếm thử tài nghệ bếp núc của anh. Nghe đồn mấy cái con mồi chạy trên cạn này mà đem đi nướng thì bá cháy bọ chét lắm đấy!" "Đồng học" Kao vừa nghĩ đến viễn cảnh đó đã bắt đầu chảy nước miếng ròng ròng.
"Anh nghe ai đồn vậy?" Isa không nhịn được phải lên tiếng nhắc nhở. Nói thật, trong mắt nàng, cái đám ma thú lông lá trên cạn kia trông gớm chết đi được, nhìn thôi đã tụt hết cả cảm giác thèm ăn rồi.
"Hải Thần báo mộng cho tôi đấy, không được à?" Kao cong mỏ lên cãi, ánh mắt lườm nguýt đầy vẻ thách thức.
"Xì~~~"
Cả nhóm năm người cứ thế nối gót theo sau Caesar. Vì hòn đảo này thường xuyên có các chiến binh Hải tộc tuần tra quản lý, nên số lượng ma thú ở khu vực vòng ngoài luôn được kiểm soát chặt chẽ. Nhóm Caesar không muốn tốn thời gian ở đây nên quyết định tiến thẳng vào khu vực sâu hơn. Trong khi đó, phần lớn các nhóm khác lại tản ra xung quanh với phong thái nhàn nhã như đi dã ngoại. Tất nhiên, cũng có một vài nhóm lẳng lặng bám theo sau họ. Việc tìm chỗ dựa dẫm vào kẻ mạnh vốn dĩ là bản năng sinh tồn cơ bản của mọi sinh vật có trí tuệ.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook