Hãn Thích
Quyển 1 - Chương 334-1: Cuộc chiến Bạch Mã (3) (1)

Sẵn sàng


Tháng 4 năm Kiến An thứ 5. Tào Tháo lệnh cho Lưu Diệp lại đi sứ Liêu Đông.

Nhưng lúc này không phải chỉ có một mình Lưu Diệp khởi hành mà là dẫn theo cả một sứ đoàn trùng trùng điệp điệp theo sau.

Trong sứ đoàn có một đội quân rất đặc biệt toàn là nữ. Họ ở trong một chiếc xe rất đẹp, trong xe có một cô gái đang ôm một con gấu. Hai mắt nàng đẫm lệ nhìn xa xăm ra ngoài cửa xe, đã thấy tường thành Hứa Đô nguy nga tráng lệ hiện ra mơ hồ.

Trong mắt cô gái đẫm lệ.

Cô áp con gấu lên ngựa thì thầm với nó: - A Nương, lần này Ngọc Oa đi không biết lúc nào mới có thể quay về nhà được.

Cô gái này là thứ nữ của Tào Tháo tên là Tào Hiến.

Tào Hiến còn có một người chị, nhưng là trưởng nữ nên đã xuất giá rồi.

Cho nên từ nhỏ đến lớn Tào Hiến đã rất được yêu chiều. Từ cha, mẹ đến huynh trưởng và các em trai đều rất chiều nàng. Vốn tưởng cuộc sống như vậy sẽ được kéo dài ai ngờ hung tin truyền đến, Tào Tháo lại muốn gả nàng đến Liêu Đông khiến Tào Hiến bủn rủn cả chân tay.

Năm ấy Tào Hiến mới mười hai tuổi, mặc dù vẫn còn rất khờ khạo về chuyện nam nữa nhưng cũng không có nghĩa là nàng hoàn toàn không biết gì cả.

Nàng có lòng từ chối, nhưng thái độ của Tào Tháo rất kiên quyết. Tào Hiến biết chuyện này đã không còn cách nào có thể xoay chuyển được nữa rồi...

Lúc lên xe, mẹ nàng là Biện phu nhân ra cửa khóc nhưng Tào Hiến lại không nhìn bà dù chỉ là một cái. Nàng đi thẳng lên xe nước mắt mới tuôn trào. Nàng không muốn nhìn thấy mẹ, nàng khóc không có nghĩa là trong lòng nàng không cảm thấy buồn. Một người đi lấy chồng xa tận Liêu Đông nhưng gả cho ai đến giờ vẫn còn chưa rõ lắm. Nàng chỉ nghe người ta nói loáng thoáng hình như người đó và cha nàng cũng không được hòa thuận cho lắm.

Cha không yêu Ngọc Oa, Ngọc Oa cũng lại không thích cha.

Tào Hiến ôm con gấu con, như một con rối mất hết hồn vía. Tuy dọc đường Lưu Diệp cũng rất chăm sóc nàng nhưng nàng lại chẳng có cảm giác gì.

Từ Hứa Đô trên đường đi thẳng một mạch hơn 10 ngày sau đã vào nước Bắc Hải.

Lúc này, Tào Tháo đã dẫn binh đến Diên Tân chuẩn bị qua sông để tấn công Lê Dương.

Nhưng tất cả chuyện này đối với Tào Hiến mà nói đều không hề quan trọng.

Nàng đi thuyền trên biển dẫn theo cả Tiểu Hắc ngồi trong khoang thuyền. Lần đầu tiên trong đời nàng ngồi thuyền nhưng nàng lại không hề thấy có chút gì hứng thú. Thuyền đi biển lắc lưu ngồi trong khoang có thể nghe thấy tiếng sóng biển bên ngoài tinh thần của Tào Hiến đã dần dần vui hơn.

Cốc cốc cốc!

Cửa khoang có người gõ.

Chú gấu luôn nằm phục dưới chân nàng lúc đó rít lên một hồi.

- Tiểu Hắc, đừng ồn!

Tào Hiến vội trấn an chú gấu, rồi sau đó ngẩng đầu lên nói: - Không phải ta đã nói rồi sao đừng đến quấy rầy ta.

- Nhị tỷ, mở cửa!

Đó là một âm thanh quen thuộc khiến Tào Hiến ngẩn người ra, nàng vội vàng đứng lên lảo đảo đi về phía cửa khoang mở cửa ra.

Ngoài cửa có một thanh niên cường tráng đang đứng, nhìn người này dường như khoảng 13;14 tuổi.

Tóc hơi vàng còn hơi quăn quăn. Nhìn kĩ còn thấy anh ta miệng rộng mũi thẳng.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...