Hãn Thích
Quyển 1 - Chương 373-1: Sóng gió Nhạn Môn (1)

Sẵn sàng


Tự Thụ sau khi chiếm được huyện Dịch, liền bắt đầu chỉnh đốn binh mã. Huyện Dịch tuy rằng bị y đoạt lại, nhưng cũng khiến cho quân Viên chịu tổn thất lớn. Khi Trương Cáp, Cao Lãm bỏ chạy, mang đi theo tất cả lương thảo đồ quân nhu, để đến mức Tự Thụ chiếm lĩnh huyện Dịch, lại không hề đoạt được gì.

Mà Từ Thứ ở đống hoang tàn ở Kinh Dịch, có thiết lập doanh trại.

Tự Thụ nhìn ra, quân Hán đang muốn tiêu bớt một chút tinh thần của quân Viên. Y biết, không thể liều lĩnh coi thường, nếu không rất có thể trúng kế của đối phương. Hơn nữa theo tin tức truyền tới của quận Trác, cũng khiến cho Tự Thụ sợ hãi trong lòng. Y đã biết, đối thủ mà y phải đối mặt lần này là bạn cũ, Tuân Kham. Chính ra Tuân Kham hiểu rõ như Tự Thụ vậy, Tự Thụ cũng rất hiểu Tuân Kham. Tuân Kham kéo dài thế trận như vậy tất nhiên là có mưu đồ khác.

Trong tình huống này, nếu y cường công cường đả, gây chuyện không tốt sẽ trúng ngay quỷ kế của đối phương. Cho nên, sau khi chiếm đống được huyện Dịch, Tự Thụ tiến hành nghỉ ngơi chỉnh đốn, bổ sung binh lực, cũng như lương thảo đồ quân nhu. Y cũng không tin rằng, bản thân đóng vững đánh chắc như vậy, Tuân Kham còn có chiêu số gì nữa. Mặc dù nói Tuân Kham mưu lược hơn người, nhưng khi đối mặt với lấy thực lực đấu trực diện, Tự Thụ không tin Tuân Kham chưa chắc có thể ngăn cản được thế công của mình. Phải biết rằng, mặc dù Viên Thiệu đánh mất U Châu, nhưng vẫn ngồi được như cũ ở ba nơi Ký Châu, Thanh Châu và Tịnh Châu, trong tay lương thảo sung túc … Đơn giản chỉ là một Ký Châu, dân số gấp hai lần ở U Châu. Chứ đừng nói Ký Châu sản vật phong phú, binh lực lương thực trong tay Viên Thiệu khá đủ. nếu năm lộ đại quân liên tiếp tiêu hao, không bao lâu nữa thì U Châu gặp phải nguy cơ.

- Đừng có sốt suột, đợi ta nghỉ ngơi chỉnh đốn, là có thể đánh chiếm Dịch Kinh.

- Thế nhưng mạt tướng nghe nói,Tuân tiên sinh dựng lên hai trại lớn ở Phàn Dư Đình và thành Bắc Tân, chỉ chờ chúng ta tiến đến.

Đánh chiếm từng trại một như vậy, e rằng sẽ thương vong rất nhiều.

Bên trong nha phủ, Tự Thụ và Tương Nghĩa Cừ đại tướng đang bàn bạc tình hình chiến đấu.

Nghe Tương Nghĩa Cừ nói xong…. Tự Thụ cười khổ nói: - Ta biết chắc cách này sẽ gây thương vong rất nhiều. Chỉ có điều nếu, nếu là người này giả dối xảo quyệt, mưu ma chước quỷ. Nếu coi thường liều lĩnh, ắt sẽ trúng kế của y… Ta đẩy mạnh như vậy, tốc độ mặc dù không nhanh nhưng lại có thể lấy thế đè người. Dù choTuân hữu có trăm mưu ngàn kế đi nữa, ta chỉ cần thận trọng, y có thể có đối sách gì đây?

Tương Nghĩa Cừ nghe xong, mà gật đầu liên tục.

- Tiên sinh nói rất đúng.

Tự Thụ khẽ mỉm cười, cũng không tiếp tục nói về vấn đề này nữa. Chỉ có điều y tuyệt đối không nghĩ tới, công phá huyện Dịch không lâu là đã nhận được tin tức rồi. Lưu Sấm giết nhập Nhạn Môn, công chiếm núi Thú Phu.

Tự Thụ sau khi nghe nói, sắc mặt lập tức biến đổi. Y vội vàng sai người đem bản đồ Tịnh Châu tới, sau khi xem xét cẩn thận tỉ mỉ, y liền quát lớn một tiếng: - Không ổn, Nhạn Môn nguy rồi.

Tương Nghĩa Cừ vừa định hỏi rõ nguyên nhân, lại không nghĩ bên ngoài phủ có hộ tống truyền tin: - Thẩm Phối tiên sinh cầu kiến bên ngoài.

- Chính Nam tiên sinh đã đến Dịch Kinh ư?

Tương Nghĩa Cừ tỏ vẻ nghi hoặc, lại không nghĩ sắc mặt của Tự Thu đột nhiên trở nên khó coi như vậy.

- Tiên sinh, sao lại biến sắc như vậy?

Tự Thụ cắn chặt răng, sau một hồi đột nhiên cười khổ một tiếng. Y đột nhiên hiểu rõ được ý của Tuân Kham: Tự Thụ cần phải thận trọng, Tuân Kham lấy việc tiêu hao chiến trận làm tiêu hao tinh thần y.

Nói ra, Tự Thụ trí mưu cũng chẳng kém hơn Tuân Kham là mấy. Thậm chí xét về năng lực mà nói, còn cao hơn Tuân Kham một bậc… Nhưng Tuân Kham thực sự có một ưu thế mà Tự Thụ vĩnh viễn không thể sánh bằng được, đó chính là Tuân Kham là cha vợ của Lưu Sấm, bất luận Tuân Kham quyết định làm gì, Lưu Sấm cũng sẽ không hỏi đến, thậm chí hoàn toàn ủy quyền cho Tuân Kham, mà Tự Thụ thì sao? Thật sự có quá nhiều thứ bị ảnh hưởng đến, chỉ riêng tính cách đa nghi của Viên Thiệu thì sao có thể như Lưu Sấm ủy quyền cho Tuân Kham vậy được. Nếu không như vậy, tại sao y lại phái một giám quân lại đây?

Đồng thời, tầm mắt của Viên Thiệu không cao. Trong mắt của Viên Thiệu chỉ có Tào Tháo, mà trong mắt của Tào Tháo thì có cả thiên hạ…

Trong lòng Tự Thụ hiểu được, tại sao Thẩm Phối lại đột nhiên tới huyện Dịch. Không hề nghi ngờ, đó là vì Lưu Sấm xuất binh ở Nhạn Môn, làm kinh động tới Viên Thiệu, cho nên mới có thể phải Thẩm Phối đến, đốc thúc Tự Thụ xuất binh.

Bản thân Thẩm Phối trung liệt hào phóng, là một chiến sĩ chính trực. Nhưng trong lòng Tự Thụ không hề có thiện cảm với Thẩm Phối, cũng cho rằng tài năng không đúng với cái tên gọi đó.

Tuân Úc đã từng có một đánh giá về Thẩm Phối: - Chuyên quyền mà vô mưu. Người này rất ngay thẳng, nhưng thường thẳng thắn không đúng lúc, đôi khi lại tạo thành kết quả không tốt.

Trận chiến ở Quan Độ, nếu không có Thẩm Phối bắt lấy người nhà của Hứa Du, Hứa Du cũng sẽ không bị Viên Thiệu làm nhục, đến cuối phải tìm Tào Tháo nương tựa, vì thế mới có chuyện Tào Tháo bất ngờ tập kích Ô Sào. Điều quan trọng hơn là, Thẩm Phối vẫn chưa thấy được vấn đề của mình, trái lại lại dương dương đắc ý.

Thẩm Phối vừa tới, muốn từng bước thận trọng, sợ rằng vô cùng khó khăn.

Tự Thụ thực sự không muốn gặp y, nhưng dù sao Thẩm Phối cũng là giám quân, về tình về lý, y cũng không thể trốn tránh mà không gặp.

- Người tới, mời Chính Nam tiên sinh nha đường nói chuyện!!

Tự Thụ dường như cắn răng phát lệnh, nhưng trong lòng lại mất hết hứng thú. Y đột nhiên nhớ tới phong thư kia của Điền Phong, có lẽ giờ ông ta đã tới Liêu Tây, nói không chừng lúc này đây đang đắm chìm trong gió biển, tiêu diêu tự tại.

***

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...