Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng
Chương 191: Người phụ nữ đó là cô

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

****... ... ... ... ... ... ...

Khi Cố Thừa Diệu quay về phòng bao, phát hiện Diêu Hữu Thiên đang chơi đoán số với đám Lý Khả Nghi.

Thật ra trò đoán số của phụ nữ không có gì hay ho.
     
Vừa không kịch tính, cá cược vừa không đáng kể.

Có điều các cô đều tập trung.

"Mình thắng rồi." Diêu Hữu Thiên vỗ tay, chỉ vào rượu trên bàn: "Cậu uống đi."

"Hừ. Quá kỳ lạ." Lý Khả Nghi mặc kệ: "Cái quái gì thế? Hôm nay toàn là mình thua."

Chơi ba ván, thua cả ba lần.

"Uống rượu uống rượu, muốn cược thì phải chịu thua."

Lúc Diêu Hữu Thiên cười lên, mày mắt cong cong, khiến nhìn cô cực kỳ có thần thái.

Trong lòng Cố Thừa Diệu ấm áp, đi đến bên cạnh cô rồi ngồi xuống. Mạc Dư Tiệp vốn dĩ ngồi ở bên cạnh Diêu Hữu Thiên, chủ động nhường vị trí.

Có điều: "Sao chị mình vẫn chưa quay về nhỉ?"

Đã vào toilet từ rất lâu rồi.

Cố Thừa Diệu nhìn Mạc Dư Tiệp một cái không để lại dấu vết.

Số lần anh gặp Mạc Dư Tiệp cũng không nhiều, lớn lên có một khuôn mặt loli, nhìn rất đơn thuần.

Có một chị gái như vậy, cô em gái này, thật sự đơn thuần, hay là giả vờ đơn thuần?

"Vừa rồi anh gặp cô ta ở cửa, cô ta nói cơ thể không khỏe, đã về trước rồi."

"A?" Mạc Dư Tiệp vô cùng kinh ngạc. Không phải chứ? Hôm nay Mạc Tuyết Linh đến để câu được đàn ông có tiền. Làm sao có thể dễ dàng trở về như vậy?

"Để em gọi điện thoại cho chị ấy." Khổng tước lại không xòe đuôi*, điều này không khoa học.

*Khổng tước xòe đuôi là muốn tìm bạn tình. Câu này chỉ việc Mạc Tuyết Linh bỏ về tay không khi chưa kiếm được đàn ông.

Mạc Dư Tiệp cầm điện thoại định gọi điện thoại, Lý Khả Nghi lại kéo tay cô: "Một người lớn như thế, còn có thể lạc mất sao? Đến đây đến đây đến đây. Mình không tin, mình không thắng được Thiên Thiên không thắng được Diễm Kiều, ngay cả cậu cũng không thắng được."

Động tác gọi điện thoại của Mạc Dư Tiệp dừng lại, bắt đầu chơi tiếp với Lý Khả Nghi.

Diêu Hữu Thiên cười nói: "Khả Nghi, cậu cam chịu số phận đi, mình cảm thấy hôm nay cậu chơi với ai cũng sẽ phải cười chịu thua thôi."

"Ai nói? Hừ. Mình nhất định sẽ thắng một lần."

Mạc Dư Tiệp và Lý Khả Nghi cùng chơi đoán số, ai ngờ Lý Khả Nghi lại thua rồi.

"A a a, điều này không khoa học. Quá kỳ quái, mình kháng nghị ―― "

"Điều này rất khoa học." Diêu Hữu Thiên cười không ngừng được, khuôn mặt tràn đầy vẻ trêu tức: "Khả Nghi, cậu chấp nhận số phận đi."

"Mình không chịu. Tư Nhiễm, cậu qua đây, còn cậu nữa."

"Tư Nhiễm là người thành thật, cậu đừng ức hiếp người ta." Bình thường Từ Tư Nhiễm rất ít chơi những trò này: "Mình chơi với cậu."

"Mình không muốn chơi với cậu." Hôm nay Lý Khả Nghi đã thua năm ván rồi. Chỉ ngón tay vào Cố Thừa Diệu: "Mình muốn chơi với anh ta."

Cố Thừa Diệu không ngờ lửa chiến lại cháy đến người mình: "Thôi không cần đâu? Mọi người cứ chơi đi."

"Mặc kệ anh." Lý Khả Nghi không chịu: "Phải chơi, nếu như anh thua, buổi tối hôm nay Thiên Thiên sẽ ngủ với chúng tôi."

Lúc nói, không quên kéo Diêu Hữu Thiên về phía mình: "Chúng tôi đã rất lâu không gặp Thiên Thiên rồi."

Diêu Hữu Thiên trợn tròn mắt nhìn Lý Khả Nghi bịa đặt. Rõ ràng trước đó vừa mới gặp ở Bắc Đô.

"..."

Vụ cá cược này Cố Thừa Diệu không thể không cược với Lý Khả Nghi, sau đó không có ngoại lệ, Cố Thừa Diệu thắng rồi.

Mỉm cười kéo Diêu Hữu Thiên vào lòng mình, nụ cười trên mặt Cố Thừa Diệu rất thản nhiên: "Được rồi. Tôi thắng rồi. Bây giờ tôi phải đưa vợ tôi đi."

Đám Cố Thừa Kỳ bên kia không chịu.

Cố Thừa Diệu mặc kệ: "Dù sao cũng không phải lần đầu các cậu tới đây. Mọi người tự tìm thú vui là được."

Nói xong, rất không có nghĩa khí kéo Diêu Hữu Thiên đi.

Để lại người trong phòng bao giương mắt nhìn, trong lòng thầm mắng.

Có vợ thì biến thành không có nhân tính mà.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...