Hợp Đồng Tình Nhân (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình)
-
Chương 135: Bóng người quen thuộc (1)
Sẵn sàng
Chuyện còn khó hơn giải quyết so tưởng tượng. Vốn cho là, nếu tìm được người tài xế vận chuyển hàng ngày hôm đó thì bất cứ chuyện gì cũng có thể giải quyết được. Nhưng mà hình như anh ta đã bị bốc hơi biến mất khỏi thế giới loài người vậy. Cho dù bên cảnh sát đã cho tìm kiếm như thế nào đi nữa, cũng không hề có một chút đầu mối.
"Đúng là đồ ăn hại." Tiêu Lăng Phong tức giận ném tập tài liệu xuống trên mặt bàn."Joe! Ở bên này chúng ta có tin tức gì không?"
"Vẫn chưa có, có điều là cũng đã đại khái tìm được phương hướng rồi. Tôi tin tưởng sẽ có tin tức rất nhanh." Joe trả lời."Đây là tập tài liệu riêng của mấy người mà ngài yêu cầu đây ạ."
Tiêu Lăng Phong cầm lên lật xem mấy cái.
"Chết rồi sao?" Anh ngẩng đầu lên.
"Cũng bởi vì sự đùn đẩy trách nhiệm lẫn nhau ở trong nội bộ, cho nên sau đó mới nổi lên xung đột. Ba người chết một người bị thương. Mà người thương kia, ngày hôm trước tuy đã được cấp cứu, nhưng do thiếu hiệu quả nên đã tử vong. Nhưng mà cũng đã có thể xác định, trong chuyện này là đã có liên lạc với Triệu Chí Viễn. Hiện tại cảnh sát cũng đang chờ anh xuất viện, sau đó sẽ tiến hành điều tra."
"Sao lại có thể manh động như vậy được chứ." Tiêu Lăng Phong nhìn lấy tập tài liệu riêng trong tay. Theo lý mà nói, hiện tại đều không có chứng cớ trực tiếp về những gì mà Triệu Chí Viễn đã từng làm. Mặc dù khẩu súng có dấu riêng, mặc dù là cố ý giết người. Nhưng mà cũng chưa chắc tất cả đều bị tử hình, nhưng bây giờ thì toàn bộ đều đã chết hết như vậy rồi thì sao đây? Anh nghi ngờ, trước sau anh cũng cảm thấy, tất cả những chuyện xảy ra gần đây đều có liên quan đến nhau." Tốt lắm, cậu tranh thủ đi làm việc đi. Tìm được người tài xế kia, nhất định phải nói cho tôi biết." Tiêu Lăng Phong phiền não ngửa người ra ở trên ghế. Là ai nói, vấn đề mà dùng tiền có thể giải quyết được thì cũng không phải là vấn đề gì lớn. Mẹ kiếp, nếu như đến khi cần phải dùng một khoản tiền với số lượng rất lớn, xem hắn ta còn nói được như vậy không?
Khoản tiền bồi thường, tiền chữa bệnh cho người bệnh, tất cả tập trung vào một chỗ, Tiêu Lăng Phong nhức đầu xoa xoa hai bên thái dương. Đừng có để cho anh biết được có người nào đã giở trò quỷ ở sau lưng anh.
Ở bệnh viện đã quá lâu, nên mọi công việc của công ty ùn ứ lại thành đống, có lẽ tài liệu chồng chất chắc cũng sắp thành núi rồi. Vì vậy anh bận rộn luôn tay, cho tới khi anh xong việc thì đêm đã khuya. Tiêu Lăng Phong nhìn Diệu Tinh mệt mỏi, tựa người vào trên tường thang máy, nhắm mắt dưỡng thần ngủ gật. Anh và Joe nhìn nhau cười một tiếng. Đột nhiên trong lòng Tiêu Lăng Phong nổi lên ý định muốn đùa giỡn
"Này. Trình Diệu Tinh!" Anh thình lình đập vào bả vai Diệu Tinh một cái.
"A." Diệu Tinh bị dọa cho sợ đến bật kêu to lên một tiếng. Tiêu Lăng Phong và Joe cùng bật cười lên thành tiếng.
Đinh. Cửa thang máy mở ra. Tiếng cười truyền đi xa xa.
"Tiêu Lăng Phong, anh…anh đúng là bị bệnh thần kinh." Diệu Tinh thở phì phò nhìn chằm chằm hai người đàn ông lúc này đều đang cười đến đắc ý.
"Cái này chính là nguyên nhân mà cô không tìm đến tôi phải không?" Một giọng nói ai oán đột nhiên vang lên dọa Diệu Tinh giật mình. Một bóng dáng chợt lóe lên, càng làm cho Diệu Tinh thét lên thành tiếng chói tai, ngay cả Joe là một người luôn luôn tĩnh táo hô hấp cũng phải ngừng một nhịp.
Một bóng người mặc bộ quần áo màu đen không phù hợp với người, còn có đầu tóc rối bời, nổi bật ở giữa những sợi tóc kia là một gương mặt trắng bệch gần như không có một chút huyết sắc nào.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook