Sẵn sàng
**

Mộ Sở nhìn dáng vẻ thống khổ của Diệu Tinh, trong lòng anh có chút khoái cảm khi đã trả thù thành công, nhưng cũng có một chút co rút đau đớn! Tại sao cô lại xuất hiện tại nơi này? Tại sao anh lại muốn cô sẽ nhìn thấy những cảnh này...

"Mộ Sở, thật ra thì… Cho đến bây giờ em mới biết, hóa ra anh lại hận em đến như vậy." Diệu Tinh ngẩng đầu lên: "Những thứ này em đều đáng phải nhận!" Mộ Sở gật đầu. 

“Vì Đường Nhã Đình mà Tiêu Lăng Phong có thể hành hạ em, anh làm như vậy cũng chỉ vì muốn báo thù cho người anh trai của mình.

"Đúng thế! Tôi hận em, dĩ nhiên tôi hận em. Bằng không em cho rằng tôi thật sự yêu em sao?" Mộ Sở cười."Chớ suy nghĩ lung tung như vậy! Bất quá tôi chỉ là muốn cướp em từ bên người Tiêu Lăng Phong đi mà thôi, bất quá chỉ là muốn để cho em yêu tôi, sau đó sẽ hung hăng vứt bỏ em. Tôi muốn em nếm thử một chút mùi vị bị người yêu vứt bỏ, đùa bỡn thống khổ như thế nào..."

"Vậy sao anh không nói sớm?" Diệu Tinh hỏi. "Em sẽ có thể phối hợp cùng với anh." Giọng nói của Diệu Tinh đột nhiên trở nên bình thản, không hề có một chút phập phồng nào, giống như hoàn toàn không có một chút tâm tình nào vậy. "Mộ Sở! Cho dù anh có giết em, em cũng sẽ không có một câu oán hận nào!"

"Giết em ư?" Mộ Sở cười."Chị dâu à, tôi sẽ không giết em, tôi cũng không muốn em dùng cái chết để trốn tránh sự khiển trách trong nội tâm em. Tôi muốn em còn sống. Muốn em luôn nhớ em là sự phản bội của em đã hại chết anh trai của tôi, tôi muốn em phải áy náy cả đời..." 

Hơi thở lạnh như băng đập vào trên mặt Diệu Tinh, từng chữ từng lời rõ ràng nghe đau đớn như vậy.

"Em bây giờ vẫn còn sống, chính là dùng sự áy náy lẫn cuộc sống của em để tế lễ Mộ Thần!" Cô nói xong chậm rãi ngăn chặn ở trên ngực, sự đau đớn đã nhanh chóng lan tràn.

"Diệu Tinh, em có biết là trước khi chết anh trai tôi đã từng gọi điện thoại tới cho tôi hay không?" Ngón tay của Mộ Sở nhẹ nhàng xẹt qua gò má Diệu Tinh.

Sau khi xảy ra tai nạn xe cộ đối với Đường Nhã Đình, anh ấy đã từng gọi điện thoại cho tôi, anh ấy nói với tôi vẻ rất bi thương: “A Sở à, Tiêu Lăng Phong nói chỉ cần anh chia tay với Diệu Diệu, anh ta liền không truy cứu trách nhiệm của Diệu Diệu nữa. Anh không muốn cô ấy có chuyện. Nhưng mà… Anh lại không làm thế nào để rời bỏ cô ấy được!"

Diệu Tinh nhẹ nhàng cắn môi, thân thể run rẩy thành một đoàn. Mộ Thần. Mộ Thần... Nước mắt cứ trào ra mãnh liệt. Cô không cách nào khống chế nổi.

"Anh trai tôi còn nói: “A Sở, em cười anh không có tiền đồ cũng được, anh thật sự không thể không có Diệu Diệu, anh không thể rời bỏ cô ấy. Nếu không nhìn thấy cô ấy thì anh sẽ rất nhớ, nhưng mà anh lại không dám gọi điện thoại, anh sợ nghe thấy giọng nói của cô ấy, anh lại sẽ càng thêm không thể khống chế được bản thân mình mà nhớ đến cô ấy…”

Mộ Sở nhẹ nhàng nói, từng câu từng chữ đều được nói ra thật nhẹ nhàng chậm rãi.

"Diệu Tinh, em nhớ đi, những thứ này tôi đã nói với em rồi, khi đó. em hoàn toàn không có chút cảm giác nào! Vậy thì bây giờ đây? Em có đau lòng không? Có hối hận vì đã phản bội anh trai tôi không?" Mộ Sở hỏi,

Diệu Tinh nghẹn ngào. Mộ Thần, thật xin lỗi, thật xin lỗi, Diệu Diệu không muốn như vậy, thật sự không muốn... Em lại thật cho là, chỉ cần đáp ứng Tiêu Lăng Phong, thì anh sẽ có thể không có chuyện gì xảy ra. Em không biết rằng, chuyện sẽ biến thành như vậy...

Nhìn bộ dạng Diệu Tinh có vẻ đã thông hiểu, ngón tay của Mộ Sở từ từ vòng lên. Mộ Sở, mày không thể dao động, không thể...

"Em biết không, có lúc tôi thật sự vô cùng muốn tự tay giết em, nhưng mà… Khi mỗi lần em bị gặp nguy hiểm, trong miệng em lại kêu tên Mộ Thần, thì tôi liền cảm thấy không đành lòng. Chỗ nào gây tổn thương cho em, tôi cũng sẽ lấy lại công bằng giúp cho em. Anh trai của tôi thương em như vậy, anh ấy đã bỏ qua, không thể để cho em phải chịu bị thương tổn. Anh ấy không có ở đây, tôi liền thay anh ấy bảo vệ em…" Mộ Sở chậm rãi lau nước mắt của Diệu Tinh. "Nhưng mà… Tại sao em lại cứ phải Tiêu Lăng Phong? Diệu Tinh, tôi có thể bỏ qua không quan tâm việc em đã đối xử, đã làm những gì với anh trai tôi, bởi vì anh ấy đã từng nói, bất kể em có làm gì sai trái, anh ấy cũng sẽ không trách em. Cho nên tôi cũng có thể, thậm chí, nếu em yêu người khác, tôi cũng vẫn có thể rất vui vẻ mà chúc phúc cho em! Nhưng tại sao nhất định cứ phải là Tiêu Lăng Phong." 

Tay Mộ Sở cũng run rẩy, nhìn Diệu Tinh nghẹn ngào không cách nào nói chuyện, ngay cả hô hấp cũng khó khăn, tim của anh cũng như bị nhéo lại thật chặc, cực kỳ đau đớn. 

"Em liền yêu đơn giản tùy tiện như vậy, chính em là người đã bức tử anh trai tôi. Như vậy, em coi anh trai tôi là cái gì, việc này chính là em cái mà em vẫn luôn mồm nói chính là tình yêu đích thực sao? Tình yêu của em, chẳng lẽ lại có thể rẻ tiền đến như vậy hay sao..."

"Đừng nói nữa." Diệu Tinh run rẩy túm lấy áo của Mộ Sở: "Đừng nói nữa, cầu xin anh..."

"Tại sao lại không nói chứ?" Mộ Sở hỏi. "Diệu Tinh, em như vậy mà lại cũng không hề gặp phải cơn ác mộng hay sao? Em cùng với Tiêu Lăng Phong quấn lấy nhau như vậy, làm hết những chuyện mà người ta không muốn nhìn thấy như vậy, khi ấy em có từng nghĩ đến anh trai tôi không? Anh ấy cũng sẽ thật là đau đớn, thật là khó chịu, mà em cũng không hề nghe thấy,  được tiếng của anh ấy hỏi em tại sao lại quên anh ấy, tại sao em lại phản bội anh ấy..."

"A …" Diệu Tinh đột nhiên ôm chặt lấy bản thân mình, kêu lên thành tiếng: "Không nên nói nữa, không nên nói nữa." Diệu Tinh kêu lên, dùng sức bịt lấy lỗ tai...

"Diệu Diệu, em hãy làm bạn gái của anh nhé, có được hay không…"

"Diệu Diệu, chờ em mười tám tuổi rồi, chúng ta liền đính hôn đi..."

"Diệu Diệu, thời gian trôi qua sao chậm hơn thế nhỉ? Em nghĩ đến lúc nào thì mới có thể đến mười tám tuổi đây?" Lúc nói anh vẫn luôn luôn sờ sờ đỉnh đầu của cô vẻ bất đắc dĩ.

"Diệu Diệu, anh nghĩ muốn cả đời này sẽ được dắt tay của em qua đường quốc lộ"

Diệu Tinh đè ép ngực thật chặc, hô hấp càng ngày càng co rút lại, thân thể từ từ run rẩy co lại thành một đoàn. "Mộ Thần! Diệu Diệu cũng muốn được sống cùng với anh cả đời này..."

"Em cảm thấy, một người bẩn thỉu như em, sẽ xứng với anh trai của tôi hay sao?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...