Hợp Đồng Tình Nhân (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình)
-
Chương 217: Có những lời nói này là đủ rồi
Sẵn sàng
*******
Mộ Sở đứng ở cửa sổ, nhìn ngoài cửa sổ đến ngẩn người. Kể từ khi biết chuyện Diệu Tinh đã mang thai, anh cũng đã không còn có đi sớm qua chỗ Diệu Tinh, ngay cả đứng ở xa xa nhìn lại anh cũng đều chưa từng làm. Anh không dám đối mặt với những hình ảnh như vậy." Thiếu chủ, Liệt tới." Nghe Lệ Viêm truyền lời, Mộ Sở liền che giấu sự đau thương vào nơi thật sâu trong đáy mắt. Xoay người lại anh nhìn Lãnh Liệt đi tới.
"Thế nào, Thiên Tuấn sắp phá sản, không có việc để cho anh làm nữa hay sao, thậm chí lại còn có cả thời gian để tới chỗ của tôi như vậy." Mộ Sở ngồi xuống. "Mặc dù như vậy, anh cũng nên cần phải bảo vệ cho Tổng giám đốc phu nhân tương lai chứ!"
"Giễu cợt xong rồi sao?" Lãnh Liệt tĩnh táo hỏi ngược lại: "Vậy thay đổi đến lượt cấp dưới là tôi nói!"
"Anh nói sao? Chuyện gì vậy? Muốn nói về vấn đề gì đó thì hãy tìm Tổng giám đốc của anh, chỉ là anh không thể tìm tôi, tôi thật sự là không thể nào làm được đâu!"
"Tôi tới đây là vì chuyện của Dương Nhược Thi!" Lãnh Liệt nhìn Mộ Sở: "Anh vẫn không nên bị biểu tượng che kín mất ánh mắt. Anh có biết là cô ấy vẫn luôn liên lạc cùng với Minh hay không?"
"Biết." Mộ Sở gật đầu.
Mộ Sở bình tĩnh và thờ ơ làm cho Lãnh Liệt bực mình. "Vậy anh có biết. Trong sự cố thang máy kia, việc đứa nhỏ kia bị chết đi, căn bản cũng không phải là tử vong do bị trọng thương hay không?"
Những lời này thật sự đã làm cho Mộ Sở phải kinh hãi, đến ngay cả Lệ Viêm cũng có một chút sợ hãi.
"Đứa bé này là bị Dương Nhược Thi hại chết!" Lãnh Liệt trần thuật.
Mộ Sở hé mắt. Cái này làm sao có thể?
"Tôi chỉ là nhắc nhở anh một chút thôi. Có tin hay không là tùy anh..." Lãnh Liệt nói xong, đứng dậy đi ra ngoài.
Mộ Sở vẫn ngồi như vậy vẫn không nhúc nhích, anh không ngờ rằng, Dương Nhược Thi vậy mà lại có thể ác độc đến như vậy. Cô ta dám cấu kết cùng với Minh còn chưa tính. Thậm chí đến ngay cả một đứa bé mà cũng không chịu buông tha...
"Viêm, tôi nghĩ, chúng ta cần phải bố trí thời gian để gặp Minh một lần rồi..."
Mộ Sở đứng ở cửa sổ, nhìn ngoài cửa sổ đến ngẩn người. Kể từ khi biết chuyện Diệu Tinh đã mang thai, anh cũng đã không còn có đi sớm qua chỗ Diệu Tinh, ngay cả đứng ở xa xa nhìn lại anh cũng đều chưa từng làm. Anh không dám đối mặt với những hình ảnh như vậy." Thiếu chủ, Liệt tới." Nghe Lệ Viêm truyền lời, Mộ Sở liền che giấu sự đau thương vào nơi thật sâu trong đáy mắt. Xoay người lại anh nhìn Lãnh Liệt đi tới.
"Thế nào, Thiên Tuấn sắp phá sản, không có việc để cho anh làm nữa hay sao, thậm chí lại còn có cả thời gian để tới chỗ của tôi như vậy." Mộ Sở ngồi xuống. "Mặc dù như vậy, anh cũng nên cần phải bảo vệ cho Tổng giám đốc phu nhân tương lai chứ!"
"Giễu cợt xong rồi sao?" Lãnh Liệt tĩnh táo hỏi ngược lại: "Vậy thay đổi đến lượt cấp dưới là tôi nói!"
"Anh nói sao? Chuyện gì vậy? Muốn nói về vấn đề gì đó thì hãy tìm Tổng giám đốc của anh, chỉ là anh không thể tìm tôi, tôi thật sự là không thể nào làm được đâu!"
"Tôi tới đây là vì chuyện của Dương Nhược Thi!" Lãnh Liệt nhìn Mộ Sở: "Anh vẫn không nên bị biểu tượng che kín mất ánh mắt. Anh có biết là cô ấy vẫn luôn liên lạc cùng với Minh hay không?"
"Biết." Mộ Sở gật đầu.
Mộ Sở bình tĩnh và thờ ơ làm cho Lãnh Liệt bực mình. "Vậy anh có biết. Trong sự cố thang máy kia, việc đứa nhỏ kia bị chết đi, căn bản cũng không phải là tử vong do bị trọng thương hay không?"
Những lời này thật sự đã làm cho Mộ Sở phải kinh hãi, đến ngay cả Lệ Viêm cũng có một chút sợ hãi.
"Đứa bé này là bị Dương Nhược Thi hại chết!" Lãnh Liệt trần thuật.
Mộ Sở hé mắt. Cái này làm sao có thể?
"Tôi chỉ là nhắc nhở anh một chút thôi. Có tin hay không là tùy anh..." Lãnh Liệt nói xong, đứng dậy đi ra ngoài.
Mộ Sở vẫn ngồi như vậy vẫn không nhúc nhích, anh không ngờ rằng, Dương Nhược Thi vậy mà lại có thể ác độc đến như vậy. Cô ta dám cấu kết cùng với Minh còn chưa tính. Thậm chí đến ngay cả một đứa bé mà cũng không chịu buông tha...
"Viêm, tôi nghĩ, chúng ta cần phải bố trí thời gian để gặp Minh một lần rồi..."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook