Giới thiệu
Năm ấy, Trái Đất thối rữa trong mùi xác chết; kẻ đã chết đứng dậy đi lại như máy móc, còn người sống thì vội vã lên “phi thuyền”, bỏ lại quê nhà để dựng lại văn minh trên Lam Tinh. Và rồi một ngày, AI quản gia Thự Quang lạnh lùng bốc thăm một triệu người 18–40 tuổi quay về - không thương lượng, không kháng nghị, bởi kẻ bị gọi tên đều hiểu: đây là cơ hội đảo đời, một lần duy nhất.
Trong số đó có Lâm Vụ - một sinh viên sắp ra đời, từng chơi vô số game nhưng chưa bao giờ muốn “thăng hoa đạo đức” trong game. Cậu nhìn trailer “Gia Viên” mà chỉ muốn phì cười: nói cho cùng cũng chỉ là game zombie thôi, cần gì đứng trên bục cao hô khẩu hiệu? Nhưng trớ trêu ở chỗ: game này, không chơi cũng không được.
“Gia Viên” là mô phỏng chân thật dịch zombie, được dựng theo mốc bùng phát năm 2144; người chơi bước vào trong hai năm ngủ đông, và mọi điểm số sẽ trở thành quyền phân bổ tài nguyên ngoài đời thật. Sống càng lâu, điểm càng cao; đạt thành tựu thì được cộng; hạ kẻ địch mạnh thì được cộng; còn chết - chỉ có chết - là bị trừ. Vậy câu hỏi là: khi mọi người đều tham vọng “đánh xuyên game, giành điểm, đổi nhà lớn”, ai sẽ là kẻ đầu tiên biến đồng đội thành… vật tư?
Khi Lâm Vụ buộc phải nhặt từng mẩu phế liệu, dựng công cụ, trồng trọt, đánh quái, và kéo nhau lập căn cứ giữa bầy xác sống, trò chơi bắt đầu lột mặt nạ: thứ đáng sợ không chỉ là zombie, mà là cách con người tự hợp lý hóa sự ích kỷ của mình. Và sâu hơn nữa - nếu “Gia Viên” không chỉ để giải trí, thì Thự Quang rốt cuộc muốn một triệu người này tìm ra điều gì về thất bại của nhân loại năm xưa?
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook