Huyền Thiên
-
Chương 368: Quả Trường Sinh!
Sẵn sàng
**
- Sư đệ không nên nản chí! Muốn đoạt được pháp bảo hạch tâm di tích, há lại có thể đơn giản như vậy? Tất nhiên là phải trải qua một hồi tranh đoạt kịch liệt. Chúng ta chỉ cần núp ở phía sau, bọ ngựa bắt ve sầu chim sẻ ở phía sau là đủ.
- Sư huynh nói quả thực có lý!
Hai người nói xong, cũng hướng sâu bên trong di tích bay đi.
Sau nửa canh giờ, phần lớn tu luyện giả bắt đầu tập hợp thành đội ngũ, xâm nhập vào bên trong di tích. Nhất thời một cơn sóng tu luyện giả tỏa ra bốn phía, bắt đầu tìm kiếm cơ duyên cùng pháp bảo bên trong di tích vô cùng khổng lồ. Đệ tử của Vu gia bảo cùng Trảm Không Kiếm Phái tự nhiên trở thành đội ngũ hữu hảo. Bao gồm mấy người Vu Tiểu Ức, Trương Tử Hàm cùng Sở Hương Hương bên trong di tích hợp thành một đội ngũ cực lớn, trực tiếp kéo theo một chiến tuyến vô cùng khổng lồ, liên thủ thẳng tiến sâu vào bên trong.
*******
- Thiên Lôi, bên này!
Sau khi Dương Thiên Lôi và Vu Thanh Nhã phi hành được một quãng đường. Vu Thanh Nhã dựa theo trực giác của mình nói. Đọc Truyện Online
Hạch tâm di tích đến tột cùng là ở chỗ nào, cũng không phải đơn thuần chỉ dựa vào phương vị là chủ yếu. Nếu như vậy thì quá mức đơn giản rồi. Dưới tình huống bình thường, khi tiến sâu vào bên trong di tích, tu luyện giả đều có cảm ứng cùng trực giác của riêng mình đối với khí tức của di tích.
- Được.
Dương Thiên Lôi cũng không có cảm giác đặc thù gì, trầm giọng đáp. Trong chốc lát đã đến sát bên người bên người, hướng về phương hướng mà Vu Thanh Nhã đã vạch ra, bay đi nhanh như tia chớp. Tâm thần hai người đều phóng thích ra toàn bộ, cảm ứng khí tức bên trong di tích.
- Ầm ầm ...
Khi hai người đi được mấy trăm dặm, vô số tiếng chiến đấu cực lớn vang vọng truyền vào trong tai hai người. Từng đạo quang mang trùng thiên, mang theo năng lượng hủy thiên diệt địa, không ngừng bạo phát ra ngoài. Phía trước, có bốn đạo thân ảnh đang bị một đám yêu thú tán ra kim quang ngăn trở, lâm vào bên trong chiến đấu.
- Triệu Vân Phi, Bách Lí Hàn, "Quả Trường Sinh" này là chúng ta phát hiện ra trước, các ngươi chẳng lẽ muốn ra tay cướp đoạt?
Một gã cao thủ Tiên Thiên cấp chín vừa điên cuồng chiến đấu, vừa chém chém giết yêu thú cuồng bạo, vừa hướng tới hai người khác tức giận nói.
- Chê cười! Cái gì mới gọi là phát hiện trước? Trong di tích, bất luận là tiên đan hay linh dược, pháp bảo, bảo thàng đều là vật vô chủ. Người có năng lực thì đoạt được! Các ngươi nếu thức thời thì lập tức xéo đi!
Triệu Vân Phi lạnh giọng nói.
- Chỉ bằng hai người các ngươi, chúng ta còn chưa để vào trong mắt.
Bách Lí Hàn tiếp lời, cuồng ngạo nói.
- Các ngươi...Đừng tưởng rằng Tạo Hóa Môn muốn làm gì thì làm, Thiên Vũ Môn chúng ta chẳng lẽ lại sợ các ngươi sao?
Thiếu niên đi đầu lập tức phẫn nội nói.
- Ha ha..Buồn cười! Ngươi vốn là ngu ngốc hay não bị ngập nước rồi hả? Chuyện này cùng môn phái thì có quan hệ gì? Chẳng lẽ các ngươi không hiểu quy tắc bên trong di tích hay sao? Lập tức xéo đi bằng không giết không tha!
Triệu Vân Phi lập tức cuồng nộ nói.
*****
- Quả Trường Sinh? Đó là cái gì?
Dương Thiên Lôi cùng Vu Thanh Nhã nập tức ẩn nặc đi khí tức, chậm rãi tiếp cận đến. Đồng thời, Dương Thiên Lôi quay đầu hỏi Vu Thanh Nhã. Vu Thanh Nhã trợn trắng mắt, tắt tiếng với sự vô tri của Dương Thiên Lôi, đành phải giải thích:
- Là một loại tiên quả có thể gia tăng trăm năm thọ nguyên, cực kỳ hiếm thấy. Trăm năm nở hoa, trăm năm kết quả, trăm năm thành thục. Một Trường Sinh Thụ, chỉ có thể kết xuất một Quả Trường Sinh, tuy không trân quý bằng Ngưng Huyết Đan, nhưng giá trị cũng rất cao, cho nên là đối tượng tranh đoạt.
Vu Thanh Nhã nói tiếp:
- Không thể tưởng được bên trong di tích này không ngờ lại nhiều bảo vật như vậy! Đám Kim Giáp Thú thủ hộ chỉ sợ là có bốn mươi đến năm mươi Quả Trường Sinh vừa vặn thành thục.
- Thứ tốt...
Nghe được mấy lời của Vu Thanh Nhã, hai con ngươi màu đen của Dương Thiên Lôi lập tức phóng ra hai đạo quang mang hưng phấn, nói:
- Quy tắc của di tích là gì? Người Tạo Hóa Môn, như thế nào lại là một lũ vừa vô sỉ, vừa ngu ngốc vậy?
- Thiên Lôi, Tạo Hóa Môn Triệu Vân Phi cùng Bách Lí Hàn nói không sai. Quy tắc bên trong di tích chính là không có quy tắc nào. Bất luận là tranh đoạt bảo vật gì, đều không có liên quan cùng với môn phái, hết thảy đều dùng thực lực nói chuyện. Hai người "Thiên Vũ Môn" kia ngược lại có chút cưỡng từ đoạt lý. Nếu như là bọn họ đã lấy được Quả Trường Sinh, hai người Triệu Vân Phi liền ra tay cướp đoạt, ngược lại mới có thể nói như vậy
- Ặc! Như vậy à? Quả thực là không tệ
Dương Thiên Lôi chợt nói. Thanh âm chưa dứt, thân hình của hắn đột nhiên nhoáng lên một cái, lập tức tiêu thất trước mặt Vu Thanh Nhã. Trong chốc lát, Vu Thanh Nhã dở khóc dở cười nghe được Dương Thiên Lôi trâu bò, trực tiếp đơn giản nói ra một câu vô cùng cuồng ngạo:
- Các ngươi cũng có thể đi rồi! Quả Trường Sinh này ca nhận !
Khóe miệng Vu Thanh Nhã giật giật, lộ ra một tia bất đắc dĩ, thân hình nhoáng một cái, đã xuất hiện ở bên cạnh Dương Thiên Lôi.
- Dương... Thiên Lôi.
Sau khi bốn người thấy được Dương Thiên Lôi, lập tức kinh hãi lắp bắp nói, ánh mắt mỗi người đều hiện ra hai đạo hàn quang. Dương Thiên Lôi là ai, bọn hắn đương nhiên là sớm biết được. Lúc ở đại sảnh, cũng thấy được Dương Thiên Lôi biểu diễn. Bọn hắn không thể không thừa nhận, Dương Thiên Lôi quả thực là thiên tài trăm ngàn năm qua khó gặp. Trong thời gian ba năm ngắn ngủ, liền từ một tên Hậu Thiên Tinh Giả bước lên Tiên Thiên cấp tám. Loại tốc độ này, tuy rằng có quan hệ cùng việc Trảm Không Kiếm Phái cùng với Vu gia bảo toàn lực bồi dưỡng. Nhưng không có bất luận người nào hoai nghi thiên phú kinh người cùng thuộc tính của hắn. Nhưng điều này cũng không đồng nghĩa với việc bọn hắn phải sợ Dương Thiên Lôi. Cho dù Dương Thiên Lôi có lẽ thực sự rất mạnh, về sau sẽ càng mạnh thêm. Nhưng giờ phút này, hắn bất quá chỉ là một tên Tiên Thiên cấp tám mà thôi. Hắn cho dù mạnh, hai người bọn hắn là Tiên Thiên cấp chín chẳng lẽ lại không đối phó được với một tên tu luyện giả Tiên Thiên cấp tám?
- Vu Thanh Nhã?
Nhưng mà khi bốn người bọn họ còn chưa kịp lên tiếng , một đạo thân ảnh quen thuộc đã xuất hiện bên người Dương Thiên Lôi. Khi bốn người thấy được thân ảnh này, đều lập tức nhíu mày. Vu Thanh Nhã tuy rằng cũng là vừa mới tấn thăng Tiên Thiên cấp chín, nhưng bọn hắn đều hiểu rõ thực lực của Vu Thanh Nhã.
- Sư đệ không nên nản chí! Muốn đoạt được pháp bảo hạch tâm di tích, há lại có thể đơn giản như vậy? Tất nhiên là phải trải qua một hồi tranh đoạt kịch liệt. Chúng ta chỉ cần núp ở phía sau, bọ ngựa bắt ve sầu chim sẻ ở phía sau là đủ.
- Sư huynh nói quả thực có lý!
Hai người nói xong, cũng hướng sâu bên trong di tích bay đi.
Sau nửa canh giờ, phần lớn tu luyện giả bắt đầu tập hợp thành đội ngũ, xâm nhập vào bên trong di tích. Nhất thời một cơn sóng tu luyện giả tỏa ra bốn phía, bắt đầu tìm kiếm cơ duyên cùng pháp bảo bên trong di tích vô cùng khổng lồ. Đệ tử của Vu gia bảo cùng Trảm Không Kiếm Phái tự nhiên trở thành đội ngũ hữu hảo. Bao gồm mấy người Vu Tiểu Ức, Trương Tử Hàm cùng Sở Hương Hương bên trong di tích hợp thành một đội ngũ cực lớn, trực tiếp kéo theo một chiến tuyến vô cùng khổng lồ, liên thủ thẳng tiến sâu vào bên trong.
*******
- Thiên Lôi, bên này!
Sau khi Dương Thiên Lôi và Vu Thanh Nhã phi hành được một quãng đường. Vu Thanh Nhã dựa theo trực giác của mình nói. Đọc Truyện Online
Hạch tâm di tích đến tột cùng là ở chỗ nào, cũng không phải đơn thuần chỉ dựa vào phương vị là chủ yếu. Nếu như vậy thì quá mức đơn giản rồi. Dưới tình huống bình thường, khi tiến sâu vào bên trong di tích, tu luyện giả đều có cảm ứng cùng trực giác của riêng mình đối với khí tức của di tích.
- Được.
Dương Thiên Lôi cũng không có cảm giác đặc thù gì, trầm giọng đáp. Trong chốc lát đã đến sát bên người bên người, hướng về phương hướng mà Vu Thanh Nhã đã vạch ra, bay đi nhanh như tia chớp. Tâm thần hai người đều phóng thích ra toàn bộ, cảm ứng khí tức bên trong di tích.
- Ầm ầm ...
Khi hai người đi được mấy trăm dặm, vô số tiếng chiến đấu cực lớn vang vọng truyền vào trong tai hai người. Từng đạo quang mang trùng thiên, mang theo năng lượng hủy thiên diệt địa, không ngừng bạo phát ra ngoài. Phía trước, có bốn đạo thân ảnh đang bị một đám yêu thú tán ra kim quang ngăn trở, lâm vào bên trong chiến đấu.
- Triệu Vân Phi, Bách Lí Hàn, "Quả Trường Sinh" này là chúng ta phát hiện ra trước, các ngươi chẳng lẽ muốn ra tay cướp đoạt?
Một gã cao thủ Tiên Thiên cấp chín vừa điên cuồng chiến đấu, vừa chém chém giết yêu thú cuồng bạo, vừa hướng tới hai người khác tức giận nói.
- Chê cười! Cái gì mới gọi là phát hiện trước? Trong di tích, bất luận là tiên đan hay linh dược, pháp bảo, bảo thàng đều là vật vô chủ. Người có năng lực thì đoạt được! Các ngươi nếu thức thời thì lập tức xéo đi!
Triệu Vân Phi lạnh giọng nói.
- Chỉ bằng hai người các ngươi, chúng ta còn chưa để vào trong mắt.
Bách Lí Hàn tiếp lời, cuồng ngạo nói.
- Các ngươi...Đừng tưởng rằng Tạo Hóa Môn muốn làm gì thì làm, Thiên Vũ Môn chúng ta chẳng lẽ lại sợ các ngươi sao?
Thiếu niên đi đầu lập tức phẫn nội nói.
- Ha ha..Buồn cười! Ngươi vốn là ngu ngốc hay não bị ngập nước rồi hả? Chuyện này cùng môn phái thì có quan hệ gì? Chẳng lẽ các ngươi không hiểu quy tắc bên trong di tích hay sao? Lập tức xéo đi bằng không giết không tha!
Triệu Vân Phi lập tức cuồng nộ nói.
*****
- Quả Trường Sinh? Đó là cái gì?
Dương Thiên Lôi cùng Vu Thanh Nhã nập tức ẩn nặc đi khí tức, chậm rãi tiếp cận đến. Đồng thời, Dương Thiên Lôi quay đầu hỏi Vu Thanh Nhã. Vu Thanh Nhã trợn trắng mắt, tắt tiếng với sự vô tri của Dương Thiên Lôi, đành phải giải thích:
- Là một loại tiên quả có thể gia tăng trăm năm thọ nguyên, cực kỳ hiếm thấy. Trăm năm nở hoa, trăm năm kết quả, trăm năm thành thục. Một Trường Sinh Thụ, chỉ có thể kết xuất một Quả Trường Sinh, tuy không trân quý bằng Ngưng Huyết Đan, nhưng giá trị cũng rất cao, cho nên là đối tượng tranh đoạt.
Vu Thanh Nhã nói tiếp:
- Không thể tưởng được bên trong di tích này không ngờ lại nhiều bảo vật như vậy! Đám Kim Giáp Thú thủ hộ chỉ sợ là có bốn mươi đến năm mươi Quả Trường Sinh vừa vặn thành thục.
- Thứ tốt...
Nghe được mấy lời của Vu Thanh Nhã, hai con ngươi màu đen của Dương Thiên Lôi lập tức phóng ra hai đạo quang mang hưng phấn, nói:
- Quy tắc của di tích là gì? Người Tạo Hóa Môn, như thế nào lại là một lũ vừa vô sỉ, vừa ngu ngốc vậy?
- Thiên Lôi, Tạo Hóa Môn Triệu Vân Phi cùng Bách Lí Hàn nói không sai. Quy tắc bên trong di tích chính là không có quy tắc nào. Bất luận là tranh đoạt bảo vật gì, đều không có liên quan cùng với môn phái, hết thảy đều dùng thực lực nói chuyện. Hai người "Thiên Vũ Môn" kia ngược lại có chút cưỡng từ đoạt lý. Nếu như là bọn họ đã lấy được Quả Trường Sinh, hai người Triệu Vân Phi liền ra tay cướp đoạt, ngược lại mới có thể nói như vậy
- Ặc! Như vậy à? Quả thực là không tệ
Dương Thiên Lôi chợt nói. Thanh âm chưa dứt, thân hình của hắn đột nhiên nhoáng lên một cái, lập tức tiêu thất trước mặt Vu Thanh Nhã. Trong chốc lát, Vu Thanh Nhã dở khóc dở cười nghe được Dương Thiên Lôi trâu bò, trực tiếp đơn giản nói ra một câu vô cùng cuồng ngạo:
- Các ngươi cũng có thể đi rồi! Quả Trường Sinh này ca nhận !
Khóe miệng Vu Thanh Nhã giật giật, lộ ra một tia bất đắc dĩ, thân hình nhoáng một cái, đã xuất hiện ở bên cạnh Dương Thiên Lôi.
- Dương... Thiên Lôi.
Sau khi bốn người thấy được Dương Thiên Lôi, lập tức kinh hãi lắp bắp nói, ánh mắt mỗi người đều hiện ra hai đạo hàn quang. Dương Thiên Lôi là ai, bọn hắn đương nhiên là sớm biết được. Lúc ở đại sảnh, cũng thấy được Dương Thiên Lôi biểu diễn. Bọn hắn không thể không thừa nhận, Dương Thiên Lôi quả thực là thiên tài trăm ngàn năm qua khó gặp. Trong thời gian ba năm ngắn ngủ, liền từ một tên Hậu Thiên Tinh Giả bước lên Tiên Thiên cấp tám. Loại tốc độ này, tuy rằng có quan hệ cùng việc Trảm Không Kiếm Phái cùng với Vu gia bảo toàn lực bồi dưỡng. Nhưng không có bất luận người nào hoai nghi thiên phú kinh người cùng thuộc tính của hắn. Nhưng điều này cũng không đồng nghĩa với việc bọn hắn phải sợ Dương Thiên Lôi. Cho dù Dương Thiên Lôi có lẽ thực sự rất mạnh, về sau sẽ càng mạnh thêm. Nhưng giờ phút này, hắn bất quá chỉ là một tên Tiên Thiên cấp tám mà thôi. Hắn cho dù mạnh, hai người bọn hắn là Tiên Thiên cấp chín chẳng lẽ lại không đối phó được với một tên tu luyện giả Tiên Thiên cấp tám?
- Vu Thanh Nhã?
Nhưng mà khi bốn người bọn họ còn chưa kịp lên tiếng , một đạo thân ảnh quen thuộc đã xuất hiện bên người Dương Thiên Lôi. Khi bốn người thấy được thân ảnh này, đều lập tức nhíu mày. Vu Thanh Nhã tuy rằng cũng là vừa mới tấn thăng Tiên Thiên cấp chín, nhưng bọn hắn đều hiểu rõ thực lực của Vu Thanh Nhã.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook