Khát Vọng Trỗi Dậy
Chương 369: Đen và trắng (Phần 1)

Sẵn sàng

Seol nghẹn lời khi chứng kiến khả năng của Baek nhưng… Cậu lại chết lặng khi nhìn lên phía trước.

Baek Haeju cũng vậy, đôi mắt cô mở to như thể không tin đây là sự thật.

Trên đỉnh núi, một người đàn ông đang ngồi chễm chệ trên bệ thờ, hắn khoanh tay, nhìn xuống đôi nam nữ với dáng vẻ đầy kiêu ngạo.

Người đang ngồi trên bệ thờ chính là Seol Jihu.

‘S-Seol Jihu ???’- Baek lấy lại bình tĩnh, đồng thời quay mặt về sau.

Nhìn thấy Seol Jihu vẫn đứng sững sờ phía sau, cô lại nhìn lên phía trước một lần nữa.

Cho dù Hoàng hậu Thiêng liêng có kiểm chứng bao nhiêu lần đi nữa, thì sự thật vẫn là có đến hai Seol Jihu.

Sau vài phút không nói nên lời, cô đã trở nên bình tĩnh hơn và nhận ra được sự khác nhau giữa Jihu đang đứng phía sau cô và tên ngồi trên bệ thờ.

Khuôn mặt, dáng vóc cả hai giống hệt nhau nhưng, khí chất của họ khác nhau một trời một vực.
Seol Jihu mà Baek biết là một người luôn hoạt bát. Sự vui tươi của Seol đôi khi khiến anh ấy trông như một đứa trẻ, nhưng chính tính cách trẻ con này lại là thứ khiến Seol lấy được thiện cảm từ cô.

Tuy nhiên, tên phía trên thì đối lập hoàn toàn.

Khuôn mặt hắn tối sầm, đôi môi luôn mím chặt như thể hắn là một vị tu sĩ khổ hạnh.

Cặp lông mày luôn nhướng lên khiến hắn trông thật ngạo mạn và cau có.

Đôi mắt hắn đượm buồn, đôi khi nó lại tỏ ra cực kì mệt mỏi và phẫn nộ như là lời cảnh báo cho những ai đang cố tiếp cận hắn ta.

Hắn là một con sói cô độc

Hơn cả là, sự hiện diện của hắn làm cô cực kì khó chịu và ngột ngạt nhưng lại cũng thân thuộc một cách lạ kì.

Hắn mặc một bộ khôi giáp màu đen tuyền, những vết rỉ sét và nứt nẻ cùng với những vết máu đen ngòm hiện hữu xung quanh bộ giáp cho thấy nó đã quá cũ kĩ, cây thương của hắn cũng chả khá khẩm hơn.

Chung quy lại, với khí chất đó cộng với khôi giáp hắn đang mặc, cô chắc rằng, hắn là một chiến binh lão luyện, dành cả cuộc đời của mình để lao vào những cuộc chém giết đẫm máu bất tận.

Chính lúc này, cô mới nhận ra đây không phải là một cảm giác Deja vu.

Đúng là cô chưa từng gặp một người Địa cầu nào có thể tạo ra áp lực khủng khiếp đến vậy nhưng, nghĩ lại thì…

…Đã có một người đàn ông.

Không những không run sợ trước ba tên Tư lệnh Kí sinh trùng, bằng thực lực của mình, anh ta đùa giỡn với chúng và đoạt lấy mạng của tên Tư lệnh tiên phong khét tiếng, kẻ mang cái danh Bất diệt.

Đúng vậy, cô đã gặp ‘hắn’ và cả hai đã cùng nhau hợp sức chống lại kẻ thù chung tại thung lũng Arden.

“Cô không nghe thấy gì sao ?”

Trong khi Baek Haeju chìm vào hồi tưởng, một giọng nói khó chịu vang lên.

Seol Jihu mặc giáp đen đứng dậy từ bệ thờ.

Anh phủi mông và từng bước tiến về cả hai.
“TRỞ XUỐNG! Nếu mày chưa vượt qua được ba ải thì đừng có mơ mà lên được đây!”

Jihu đen quát Jihu như thể Jihu là tội phạm.
“…Anh.”

Mắt Baek nheo lại
“Anh là ai ?”

“Tôi ư? Chà, nói sao đây…”
Jihu giáp đen gãi mũi.

“Thành thật mà nói, tôi không thể nói cho e…, cho cô biết sự thật được. Hmm cứ coi như tôi là người trợ giảng đi.”
Anh ta nhếch mép cười với khuôn mặt thờ ơ.

“Bọn tôi không cần anh giúp.”

Anh ta đang định nói chuyện với Jihu khác, người nhìn anh chằm chằm nãy giờ nhưng đã bị Nữ hoàng Thiêng liêng chen vào.
Seol Jihu giáp đen tặc lưỡi, anh lại nhìn về phía Baek Haeju.

” Về nhà đi”
“…Gì cơ ?”

“Đừng có nâng niu hắn mãi như vậy. Ngay cả sư tử nó cũng bắt con mình đi săn cùng khi đến tuổi cơ mà! Hắn không phải trẻ con, và cô cũng chẳng phải bà mẹ bỉm sữa. Vậy ra… cô thực sự muốn che chở hắn đến hết đời ?”

Sau một lời cảnh cáo nghiêm khắc, Jihu giáp đen tiến về phía Jihu đang choáng váng và khịt mũi.

“Mày không thấy xấu hổ ư?”

“…”

“Mày có thể đứng đây mà chả cần vượt qua một cái gì sất, thay vì chịu bị đè bẹp như một con bọ thì mày chọn cách núp sau đít một con đàn bà nhể, mày quá là khôn ngoan mà, nhưng cái khôn đó nó có giúp gì mày khi ra ngoài đó không hả!!?”

Những lời chỉ trích gay gắt liên tục được tuôn ra…

Cho đến khi.

“Ồ… Tôi hơi quá lời nhỉ, anh bạn. Nhưng anh nên biết xấu hổ đi.”

Cậu ‘học trò’ Jihu căng thẳng hơn bao giờ hết.

Cậu cảm thấy mình bị đòn oan.

Jihu không muốn mượn sức của Baek Haeju để vượt qua thử thách, chỉ là cậu muốn cô làm mẫu trước cho mình thôi.
Với lại, việc nhờ Baek đẩy hộ không khiến các vị thần công nhận cậu vượt qua được thử thách, mà cậu phải đẩy nó bằng chính sức mình, một mình.

“Thật r…”

Vì thế, Jihu chuẩn bị phản biện nhưng lại bị Baek lôi mạnh về phía sau.

Cô lấy cây thương của mình ra, đồng thời giương lên thủ thế.

“… Vô ích thôi, cô biết là điều đó vô ích mà” – Jihu giáp đen mỉa mai.

“Tránh đường mau!” – Baek Haeju cũng chả chịu nhún nhường.

” Tôi đã nói việc này chả có kết quả gì mà, cô không hiểu à??”

“Tôi có cần nói thêm lần nữa không?” Một giọng nói có phần đe dọa phát ra từ miệng Baek Haeju..

Jihu giáp đen gục đầu xuống và thở dài…
” Có cần phải làm quá lên thế không?”

“Đây là lời cảnh báo cuối cùng, trợ giảng hay cái thá gì đi nữa, cút.”

“Haeju, cô biết tôi rất ghét nói đi nói lại một vấn đề nhiều lần cơ mà. Bao lần…”

“Im đi. Đừng có nói chuyện như thể anh quen biết tôi!”

Nữ hoàng Thiêng liêng cắt ngang. Đồng thời cô giương mũi thương về phía Jihu giáp đen.
“Haiz….tôi chả muốn đấu với cô chút nào nhưng …”

Sau một tiếng thở dài, anh ngước đầu lên, dưới ánh trăng, đôi mắt vô hồn đột nhiên lóa sáng trong màn đêm tĩnh mịch.

“… Chắc không có phương án nào khác đâu nhỉ. Mà thôi kệ, dù sao hồi xưa tôi cũng muốn đánh một trận thật đã với em mà.”

Sau những tiếng thì thầm khó hiểu, Seol Jihu với tay ra sau và lấy cây thương rỉ của mình ra.

Đó chỉ là một cây thương chả có gì đặc biệt nhưng, vào khoảng khắc Jihu giáp đen chạm tay vào nó, một hào quang đáng sợ đã tuôn ra.

Đồng thời, một áp lực vô hình bất ngờ xuất hiện, nó như muốn ghì cả cơ thể lẫn tinh thần Baek Haeju xuống nền đất…

Không khí xung quanh cô trở nên lạnh lẽo và sắc bén như dao.

Bầu không khí quanh Seol Jihu giáp đen tràn ngập sát khí hung mãnh, như thể sát khí sẽ tấn công bất cứ thứ gì di chuyển.

Năng lượng mà Seol Jihu mặc áo giáp đen giải phóng, nhanh chóng tụ lại khi anh ta cầm cây thương lên.

Baek Haeju có thể nói rằng năng lượng của anh ta dễ dàng vượt qua cô. Thậm chí sát khí của anh ta còn đáng sợ hơn cả một Tư lệnh Ký sinh trùng.

Điều thậm chí còn khó tin hơn nữa là Seol Jihu mặc áo giáp đen dường như chưa sử dụng hết sức mạnh của mình.

Cứ như thể màn trình diễn sức mạnh này chỉ là sự chuẩn bị cho trận chiến.

“Sao thế? Em định đứng đó mãi ư?”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...