Khoa Kỹ Vấn Đạo (Đế Chế Kinh Tế Mới Tại Nước Việt)
-
Chương 127: Buổi ra mắt
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
******
Năm phút sau, tại sảnh chính căn biệt thự,
Tố Lan dùng ánh mắt xăm xoi mà nhìn cô con gái rượu rồi lên tiếng:
- Trời đất, thế mấy bộ đi dự yến tiệc của con đâu, sao lại mặc cái váy này?
Đình Hương nhếch nhếch miệng trả lời:
- Có sao đâu mẹ, con thấy đẹp mà!
- Hừm… Bộ này con mặc đi chơi nhà các chú các thím trong nhà thì được, đằng này lại là đi ra mắt người ta, cũng phải trang trọng một chút chứ!
Đình Hương lắc đầu:
- Mẹ! Mình là đi gặp gỡ nói chuyện bình thường chứ có phải trình diễn thời trang gì đâu mà nghiêm trọng vậy. Không phải là bên họ đưa ra yêu cầu con phải ăn mặc theo đúng quy cách thì họ mới gặp chứ? Con thấy bộ này đơn giản, mặc rất thoải mái mà.
- Con…!
Tố Lan có chút bất lực nhìn Đình Hương, cân nhắc một chút biết khó mà làm thay đổi được ý nghĩ phản nghịch trong đầu đứa con gái bất trị này, nàng đành thỏa hiệp:
- Uhm! Nếu con thích vậy thì cứ để như thế đi. Có điều con không định trang điểm lại một chút sao? Tính để mặt mộc này ra đường à?
Đình Hương bĩu môi:
- Mẹ là chê con gái xấu xí à?
Tố Lan khẽ lườm Đình Hương rồi nạt:
- Cái con bé này, mẹ sao lại chê con xấu. Có điều trang điểm nhẹ một chút vẫn tốt hơn, con thấy đấy có cô gái nào ra đường mà không làm vậy không? Hơn nữa, đây là mình thể hiện thái độ tôn trọng người ta, con hiểu không?
Nghe tới đây, Đình Hương cũng không tiện đấu lý thêm với mẹ nàng, do vậy đành gật đầu:
- Vâng, thế mẹ đợi con một lát.
- Ừ, nhớ làm cho cẩn thận đó!
Nhìn bóng dáng Đình Hương ngúng nguẩy đi lên lại phòng, Tố Lan lắc đầu cười khổ:
- Cái con bé này, lớn đầu rồi mà cứ như con nít vậy. Không biết đến lục gả chồng được cho nó rồi có yên tâm được không đây?
Tố Lan tiến lại bộ ghế sô pha, vừa ngồi xuống chờ đợi thì từ trên lầu một cậu thiếu niên khoảng mười sáu, mười bảy tuổi trong trang phục quần đùi, áo ba lỗ trên tay cầm theo quả bóng rổ chạy nhanh xuống. Nhìn thấy nàng, cậu thiếu niên lên tiếng:
- Mẹ, mẹ định ra ngoài à?
Tố Lan quay sang nhận ra là con thứ Đình Nam, nàng khẽ gật đầu:
- Ừ, mẹ có chút việc. Con lại đi chơi bóng đấy à?
Cậu thiếu niên gật đầu:
- Vâng! Trường con sắp thi đấu giải Đại hội Thể dục thể thao toàn thành phố nên bọn con phải chăm chỉ tập luyện hơn một chút mới được!
Tố Lan gật gù:
- Uhm… vậy con đi đi! Nhớ đi đường cẩn thận đó!
- Mẹ yên tâm!
Nói xong, Đình Nam ba chân bốn cẳng nhanh chóng vọt ra khỏi cửa, leo lên chiếc xe đạp thể thao rồi phi nhanh ra cổng.
Đình Nam vừa biến mất thì Đình Hương cũng từ trên thang lầu đi xuống, nàng không trang điểm gì nhiều chỉ một ít phấn mặt, ít son bôi môi, ít chì kẻ mắt tuy vậy cũng đủ làm nàng trở nên vô cùng xinh đẹp và hấp dẫn rồi.
Mặc dù thấy con gái không cầu kỳ như mọi ngày, làm rất có tính đối phó nhưng Tố Lan đành phải hài lòng phần nào. Nàng lên tiếng thúc giục:
- Được rồi, chúng ta đi kẻo trễ giờ người ta lại phải đợi.
- Vâng!
Nói xong, Đình Hương lẽo đẽo bám theo phía sau mẹ nàng ra xe.
Năm phút sau, tại sảnh chính căn biệt thự,
Tố Lan dùng ánh mắt xăm xoi mà nhìn cô con gái rượu rồi lên tiếng:
- Trời đất, thế mấy bộ đi dự yến tiệc của con đâu, sao lại mặc cái váy này?
Đình Hương nhếch nhếch miệng trả lời:
- Có sao đâu mẹ, con thấy đẹp mà!
- Hừm… Bộ này con mặc đi chơi nhà các chú các thím trong nhà thì được, đằng này lại là đi ra mắt người ta, cũng phải trang trọng một chút chứ!
Đình Hương lắc đầu:
- Mẹ! Mình là đi gặp gỡ nói chuyện bình thường chứ có phải trình diễn thời trang gì đâu mà nghiêm trọng vậy. Không phải là bên họ đưa ra yêu cầu con phải ăn mặc theo đúng quy cách thì họ mới gặp chứ? Con thấy bộ này đơn giản, mặc rất thoải mái mà.
- Con…!
Tố Lan có chút bất lực nhìn Đình Hương, cân nhắc một chút biết khó mà làm thay đổi được ý nghĩ phản nghịch trong đầu đứa con gái bất trị này, nàng đành thỏa hiệp:
- Uhm! Nếu con thích vậy thì cứ để như thế đi. Có điều con không định trang điểm lại một chút sao? Tính để mặt mộc này ra đường à?
Đình Hương bĩu môi:
- Mẹ là chê con gái xấu xí à?
Tố Lan khẽ lườm Đình Hương rồi nạt:
- Cái con bé này, mẹ sao lại chê con xấu. Có điều trang điểm nhẹ một chút vẫn tốt hơn, con thấy đấy có cô gái nào ra đường mà không làm vậy không? Hơn nữa, đây là mình thể hiện thái độ tôn trọng người ta, con hiểu không?
Nghe tới đây, Đình Hương cũng không tiện đấu lý thêm với mẹ nàng, do vậy đành gật đầu:
- Vâng, thế mẹ đợi con một lát.
- Ừ, nhớ làm cho cẩn thận đó!
Nhìn bóng dáng Đình Hương ngúng nguẩy đi lên lại phòng, Tố Lan lắc đầu cười khổ:
- Cái con bé này, lớn đầu rồi mà cứ như con nít vậy. Không biết đến lục gả chồng được cho nó rồi có yên tâm được không đây?
Tố Lan tiến lại bộ ghế sô pha, vừa ngồi xuống chờ đợi thì từ trên lầu một cậu thiếu niên khoảng mười sáu, mười bảy tuổi trong trang phục quần đùi, áo ba lỗ trên tay cầm theo quả bóng rổ chạy nhanh xuống. Nhìn thấy nàng, cậu thiếu niên lên tiếng:
- Mẹ, mẹ định ra ngoài à?
Tố Lan quay sang nhận ra là con thứ Đình Nam, nàng khẽ gật đầu:
- Ừ, mẹ có chút việc. Con lại đi chơi bóng đấy à?
Cậu thiếu niên gật đầu:
- Vâng! Trường con sắp thi đấu giải Đại hội Thể dục thể thao toàn thành phố nên bọn con phải chăm chỉ tập luyện hơn một chút mới được!
Tố Lan gật gù:
- Uhm… vậy con đi đi! Nhớ đi đường cẩn thận đó!
- Mẹ yên tâm!
Nói xong, Đình Nam ba chân bốn cẳng nhanh chóng vọt ra khỏi cửa, leo lên chiếc xe đạp thể thao rồi phi nhanh ra cổng.
Đình Nam vừa biến mất thì Đình Hương cũng từ trên thang lầu đi xuống, nàng không trang điểm gì nhiều chỉ một ít phấn mặt, ít son bôi môi, ít chì kẻ mắt tuy vậy cũng đủ làm nàng trở nên vô cùng xinh đẹp và hấp dẫn rồi.
Mặc dù thấy con gái không cầu kỳ như mọi ngày, làm rất có tính đối phó nhưng Tố Lan đành phải hài lòng phần nào. Nàng lên tiếng thúc giục:
- Được rồi, chúng ta đi kẻo trễ giờ người ta lại phải đợi.
- Vâng!
Nói xong, Đình Hương lẽo đẽo bám theo phía sau mẹ nàng ra xe.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook