Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
Chapter 169: Mệnh Thế Thần Thông 169

Sẵn sàng

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Nhưng ngay sau đó, một bóng dáng thanh thoát ung dung bước vào giữa sân, khiến ánh mắt Trang Vô Đạo nhất thời ngưng lại, thoáng chút bất ngờ.

"Là hắn?"

"Trang Đồng biệt tích, Cổ Nguyệt Minh là kẻ có thực lực mạnh nhất học quán, tạm thời thay vị trí thứ tám xuất chiến cũng không có gì lạ."

Bắc Đường Uyển Nhi đứng phía sau thì thầm, trong mắt cũng ánh lên vẻ kinh ngạc cùng nghi hoặc: "Tên hấp tấp này rốt cuộc lại giở trò ma quỷ gì đây?"

Ngay khi hai người đang trò chuyện, Cổ Nguyệt Minh đã đứng yên tại chỗ, tay đặt trên chuôi kiếm, tư thế lỏng lẻo buông chùng. Trong mắt Trang Vô Đạo, toàn thân hắn đều là sơ hở, chẳng nhìn ra bất cứ điều gì khác thường.

Thế nhưng, ngay khi tấm khăn gấm trong tay võ sư trọng tài rơi xuống đất, một tia sáng trắng bạc lạnh lẽo chợt loé lên trước mắt mọi người. Luồng sáng ấy tựa vầng trăng non tuyệt mỹ, khoảnh khắc ấy dường như đoạt cả ánh thái dương trên bầu trời, hút trọn mọi ánh nhìn.

Kiếm quang như trăng khuyết chỉ loé lên rồi vụt tắt, chưa đầy một cái chớp mắt đã biền biệt tăm hơi.

Kiếm của Cổ Nguyệt Minh tuốt khỏi vỏ nhanh đến độ đại đa số người nơi đây còn đang ngơ ngác thì kiếm đã tra lại vào bao.

Trong khi đó, ở phía đối diện, thủ cấp của đệ tử Lược Sơn học quán kia đã lìa khỏi cổ, máu tươi phun vọt lên cao đến chục trượng.

Toàn trường nhất thời lặng ngắt như tờ, ngay cả Trang Vô Đạo cũng sững người, bất giác hít một ngụm khí lạnh.

Nửa khắc sau, thanh âm của Bắc Đường Uyển Nhi mới từ phía sau y vọng tới.

"Là Luyện Khí cảnh Tứ Trọng Lâu, kiếm xuất như nguyệt, thần quỷ khó lường, khá khen cho một Cổ Nguyệt Minh! Mấy năm nay ta quả thật đã coi thường hắn. Hôm nay thấy được đường kiếm này, việc sai người đi dò la cũng chẳng cần nữa."

Trang Vô Đạo lặng thinh, lờ mờ nhận ra một kiếm vừa rồi của Cổ Nguyệt Minh thực chất vẫn chưa chạm đến thân người đối phương, huống hồ cảnh giới Luyện Khí cũng chưa thể luyện ra kiếm khí hay kiếm cương.

Thế nhưng chỉ riêng luồng kình phong sắc bén do đạo kiếm quang hình vòng cung kia tạo ra cũng đủ chém bay đầu gã đệ tử nọ. Công lực kiếm đạo cùng uy lực khủng khiếp của một kiếm ấy đủ khiến người ta phải kinh tâm động phách.

Trong thần thức, Vân Nhi cũng cất lời khen: "Thiên tư kiếm đạo của người này quả thực có thể xưng là tuyệt đỉnh. Chỉ thấy ta thi triển một lần Bạt Kiếm Thuật mà đã có thể học theo, lại còn dung nhập được vào kiếm pháp của bản thân."

Sắc mặt Trang Vô Đạo càng thêm giá lạnh: "Ngươi nói hắn đã lĩnh ngộ được Bạt Kiếm Thuật của ngươi?"

Cảnh tượng Vân Nhi thi triển Bạt Kiếm Thuật ngày đó y vẫn còn nhớ như in.

"Chỉ là một hai phần da lông thôi, đỉnh cao kiếm đạo đâu dễ lĩnh hội đến thế?"

Vân Nhi ung dung đáp: "Nhưng thiên tư kiếm thuật của kẻ này quả thực rất cao. Nếu giao đấu trên chiến trường, trong vòng trăm chiêu ngươi có thể đoạt mạng hắn. Song nếu luận bàn trên võ đài, hiện tại phần thắng của ngươi chưa tới một thành."

Đúng lúc Vân Nhi đang nói, trong giáo trường đã có kẻ lên tiếng phản đối, tứ phía vang dậy tiếng la ó. Vài kẻ nhát gan hoảng hốt tháo chạy, còn những đệ tử Lược Sơn học quán thì mắt long sòng sọc, lửa giận bừng bừng nhìn chằm chằm Cổ Nguyệt Minh.

Vị quán chủ Vệ Phương của Lược Sơn học quán cũng mặt mày sa sầm đứng phắt dậy:

"Học quán tỷ võ xưa nay đều biết điểm dừng. Các hạ ra tay liền đoạt mạng người, lẽ nào không định cho Lược Sơn học quán chúng ta một lời phân giải? Ly Trần Tông là đại tông đương thời, ta vẫn hằng kính phục, nào ngờ đệ tử quý tông lại có kẻ tâm tính hung tàn đến thế."

Nói đoạn, lão hướng về vị trọng tài sứ đang ngồi ở trung tâm, chắp tay thưa: "Kính mong trọng tài sứ vì đồ đệ bạc mệnh này của ta mà đòi lại công bằng!"

Lý Hướng Nam lặng thinh, làm như không nghe không thấy. Cổ Nguyệt Minh là đích trưởng tôn của Cổ Nguyệt gia, công lực lúc này còn hơn cả hắn, tuyệt đối không phải kẻ hắn có thể đắc tội. Lúc này nịnh bợ còn không kịp, hắn chẳng dại gì vì một tên đệ tử đã chết mà rước hoạ vào thân, gây thù kết oán với Cổ Nguyệt gia.

Vị trọng tài sứ kia vẻ mặt cũng đầy lúng túng, mấy lần định nói lại thôi. Song khi còn chưa kịp lên tiếng, Cổ Nguyệt Minh đã cất giọng:

"Kiếm của Cổ Nguyệt Minh ta được rèn trên sa trường, vốn dùng để giết địch, không phải để luận võ giao hữu. Lỡ tay đoạt mạng cũng là chuyện khó tránh. Một kiếm vừa rồi ta chỉ dùng ba thành công lực, hắn không chống nổi là lỗi của hắn. Nếu ngươi không phục cứ đến tìm ta quyết đấu."

Dứt lời, hắn lại hướng mắt về phía Trang Vô Đạo dưới đài, ánh nhìn sâu xa khó lường, khoé miệng nhếch lên nụ cười đầy bí ẩn.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...