Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
Chapter 177: Mệnh Thế Thần Thông 177

Sẵn sàng

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

"Ngươi xem cái này!"

Thấy Trang Vô Đạo bước vào, Bắc Đường Uyển Nhi liền ném một tờ giấy tới. Y đón lấy, chỉ thoáng chốc, ánh mắt cũng dần trở nên nghiêm nghị.

Tờ giấy trong tay y chính là danh sách thần thú mà Huyền Nguyên Các chuẩn bị đấu giá tại Dịch Bảo Đại Lễ lần này. Thế nhưng, Trang Vô Đạo từ đầu chí cuối đều không tìm thấy bóng dáng viên Long Tê tinh hạch kia đâu.

Nét mặt Bắc Đường Uyển Nhi càng lúc càng giá lạnh, sát khí lấp đầy trong mắt: "Viên Long Tê tinh hạch kia rốt cuộc là thế nào? Huyền Nguyên Các các ngươi luôn vỗ ngực xưng hai chữ 'chữ tín', sao hôm nay lại lật lọng với người khác? Vật đã định sẵn rồi cũng có thể đổi ý, thật là nực cười!"

"Long Tê tinh hạch kia không phải vật của Huyền Nguyên Các ta mà là do một vị khách ký gửi. Chỉ là hôm nay đột ngột xảy ra chuyện, vị khách kia thà chấp nhận đền bù cho Huyền Nguyên Các ba ngàn lượng vàng để lấy lại bảo vật."

Vị quản sự Huyền Nguyên Các không kiêu ngạo cũng chẳng xu nịnh, đầy áy náy giải thích: "Thực ra không chỉ Long Tê tinh hạch, ngoài ra còn hai món linh vật thuộc thổ giúp ích cho việc tu tập cũng bị người ta mua đi với giá gấp đôi. Hai nhà khác trong thành cũng lâm vào tình cảnh tương tự."

Sắc mặt Bắc Đường Uyển Nhi lại biến đổi, lửa giận trong khoảnh khắc tan biến, thay vào đó là ánh mắt sắc lẻm như dao: "Ý ngươi là Cổ Nguyệt gia?"

Trang Vô Đạo nhíu mày nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa vặn thấy trong một gian lầu đối diện, Cổ Nguyệt Minh cũng đứng sát cửa sổ lạnh lùng nhìn lại. Môi hắn khẽ mấp máy, dường như đang nói với y điều gì đó. Trang Vô Đạo thử đọc khẩu hình, đôi lông mày lập tức nhướng lên.

"Ngươi nhất định phải thua!"

Bốn chữ vỏn vẹn cùng vẻ mặt của Cổ Nguyệt Minh như thể hiện một niềm tin tuyệt đối. Bên cạnh hắn lúc này còn đứng một thanh niên trạc mười bảy mười tám tuổi, ánh mắt ẩn chứa ý cười khôn lường. Tuy đối phương đang cười, nhưng Trang Vô Đạo lại lờ mờ cảm thấy một luồng khí thế mãnh liệt phả vào mặt, khiến người ta nghẹt thở.

Người này rốt cuộc là thần thánh phương nào?

"Đúng là tên này! Thu mua tất cả linh vật thuộc thổ trong Việt Thành, Cổ Nguyệt gia lần này ra tay thật lớn..."

Bắc Đường Uyển Nhi cũng trông thấy bóng dáng Cổ Nguyệt Minh ở phía đối diện, nàng nghiến răng, xoa xoa trán rồi chìm vào suy tư: "Thành thật xin lỗi, lần này là ta liệu sự không chu toàn. Ta nhớ trong bảo khố nhà mình còn ba món linh vật thuộc thổ bậc tám, mấy ngày nữa ta sẽ cho người lấy ra cho ngươi thử xem, có lẽ cũng có chút công hiệu."

Tuy nói vậy nhưng trong mắt Bắc Đường Uyển Nhi vẫn trĩu nặng ưu tư. Ngưu Ma Nguyên Bá Thể tuy là pháp thuật hành thổ thượng thừa, nhưng không phải linh vật thuộc thổ nào cũng có tác dụng. Long Tê tinh hạch vốn phù hợp với công pháp của Trang Vô Đạo nhất, cũng là hy vọng để y thắng được Cổ Nguyệt Minh trong kỳ đại lễ.

Theo nàng thấy, với kiếm pháp Cổ Nguyệt Minh thể hiện hôm nay, nếu không có Long Tê tinh hạch thì phần thắng của Trang Vô Đạo không tới một thành.

"Không sao!"

Trang Vô Đạo lắc đầu. Trong lòng y vốn không quá trông mong vào bảo khố của Bắc Đường gia, nhưng xem qua cũng tốt, biết đâu có linh vật nào đó mà Vân Nhi cần đến.

Việc Long Tê tinh hạch không thể đến tay quả là đáng tiếc. Thế nhưng sau khi có được Chân Diễm của Thạch Minh trong thân thể vị tu sĩ thần bí kia, y đã không còn bận tâm đến viên tinh hạch đó như trước nữa.

Theo lời Vân Nhi, một khi y thu nạp được loại Tinh diễm Vô Căn hạng trăm này, tu vi có thể đột phá một mạch lên cảnh giới Ngũ Trọng Lâu, luyện thành 《Thiên Tuyền Chiếu Thế Chân Kinh》 và mở ra một Linh Khiếu ảo.

So với cơ duyên này, Long Tê tinh hạch có thì tốt mà không có cũng chẳng hề gì.

Bắc Đường Uyển Nhi lại cho rằng y đang cố giữ vẻ bình thản. Nàng khẽ thở dài một tiếng rồi lại đằng đằng sát khí nhìn vị quản sự Huyền Nguyên Các.

"Lần này Huyền Nguyên Các các ngươi thế nào cũng phải cho Bắc Đường gia ta một lời giải thích! Đừng nói việc này không dính dáng đến các ngươi, nếu báo tin sớm một chút thì đâu đến nỗi này?"

"Cổ Nguyệt gia đã đích thân mời một vị Kim Đan dùng thế ép người ——"

Vị quản sự vừa phân bua được một nửa, thấy ánh mắt Bắc Đường Uyển Nhi trừng trừng nhìn mình thì đành nuốt lời trở lại, cười khổ nói: "Chuyện lần này quả thực bất khả kháng, mong Bắc Đường tiểu thư lượng thứ! Hay là thế này, chỉ cần giá trị dưới ba ngàn lượng vàng, vị Trang huynh này có thể tùy ý chọn lựa một vật trong Huyền Nguyên Các chúng ta."

Bắc Đường Uyển Nhi vẫn có phần không vui, nhưng trong lòng Trang Vô Đạo chợt nảy ra một ý định. Y lấy quyển 《Thiên Tuyền Chiếu Thế Chân Kinh》 ra rồi hỏi.

"Bảo vật thì thôi, pho sách tâm pháp này của ta, không biết Huyền Nguyên Các các ngươi có khẩu quyết những tầng sau cảnh giới Luyện Khí Cửu Trọng Lâu không?"

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...